Tình Ngang Trái

Tình Ngang Trái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212273

Bình chọn: 7.00/10/1227 lượt.

báo cho anh ngay nhé!”

“Em biết rồi.”

“Đóa, bất kể tin tốt hay tin xấu gì cũng phải báo với anh!” Tư Nguyên lo lắng bỏ thêm một câu.

“Vâng.” Cô gật đầu.

Nước xa mãi mãi không cứu được lửa gần, cô rất hiểu đạo lý này.

Hình Tuế Kiến đứng gần đó nhìn cô chăm chú. Dường như cái tên Lục Tư Nguyên có mối quan hệ không bình thường với cô. Cô rất dựa dẫm đối phương và đối phương cũng rất săn sóc cô. Thậm chí cả Tiểu Lộng cũng luôn miệng nhắc đến chú Lục. Bọn họ thực sự chỉ là bạn thân? Hàng chân mày của Hình Tuế Kiến cau chặt.

Gã phát động toàn bộ lực lượng anh em đồng đạo, nhưng tới giờ vẫn chưa có tin tức của Tiểu Lộng. Cảnh sát nói Tiểu Lộng mất tích lần này cũng có thể bỏ nhà trống đi như lần trước? Trực giác mách bảo với Hình Tuế Kiến là không phải.

Công việc của gã chẳng phải sạch sẽ gì, dĩ nhiên khó tránh có một số kẻ thù hoặc mích lòng một số người. Gã có dự cảm rất tệ, e rằng kẻ thù đã theo dõi gã rồi ra tay với Tiểu Lộng.

“Thưa đồng chí cảnh sát, có rơi vào trường hợp bắc cóc không? Thời gian là sinh mạng, xin các anh mau chóng tìm ra người thân của tôi!” Trời đã về đêm, khi đồn cảnh sát chuẩn bị đóng cửa tan tầm, mà cô vẫn đứng dưới màn mưa không chịu rời đi.

“Cô ơi, cô kêu chúng tôi phải điều tra thế nào? Tất cả phòng lầu 9 của khách sạn bọn cô đều lục tung hết rồi, khách đăng ký cũng chẳng có ai đáng khả nghi.” Viên cảnh sát bất đắc dĩ nói.

Bọn họ đã xem qua các hình ảnh do camera trong thang máy thu lại, tuy hơi mờ nhưng trên cơ bản cũng không có gì khả nghi.

“Không có trường hợp nào đáng nghi ngờ sao? Ngoại trừ khách trọ và những người đến mướn phòng nghỉ trưa, chắc chắn còn nhiều người nữa!” Khi Hình Tuế Kiến dẫn người đột nhập vào phòng, cũng bắt gặp vài đôi yêu đương vụng trộm! Nhưng khách sạn này chỉ cần đưa một giấy chứng minh nhân dân đăng ký cũng được giải quyết.

“Cô à, cô gấp gáp cũng vô ích. Yên tâm đi, việc này chúng tôi sẽ cố gắng điều tra.” Viên cảnh sát cam đoan, đây là việc khá nghiệm trọng nên bọn họ không dám qua loa.

Cứ như vậy thôi sao? Cả người Duy Đóa lạnh buốt, cô cố sức chớp mắt, lại chỉ thấy màn mưa mênh mông và cảnh đồn cảnh sát tắt đèn tối om.

Bọn họ sắp tan tầm, còn Tiểu Lộng phải làm sao? Có lẽ cô bé đang ngồi trong góc tối nào đó kêu cứu!

Hình Tuế Kiến bước tới giữ cánh tay cô, “Em về trước đi, tôi sẽ tìm được Tiểu Lộng!” Trông cô rất mệt mỏi, dường như sắp đổ bệnh.

“Anh?” Cảnh sát còn nói chiếu lệ, mà gã tốt bụng vậy sao?

“Tiểu Lộng là con gái tôi, tôi sẽ không để nó gặp rủi ro!” Hình Tuế Kiến lãnh đạm nói.

Nghe vậy, cô thấy mình như bị thứ gì đó bẩn thỉu chạm vào. Cô đứng bật dậy, dùng sức hất gã: “Anh tránh ra!”

Tiểu Lộng là con tôi, Tiểu Lộng là con gái tôi, Tiểu Lộng là con gái tôi… Những câu này vừa khủng khiếp vừa như lời nguyền buồn cười nhất quấn quanh trái tim cô, khiến cô run rẩy.

Cô muốn la hét, muốn đánh gã, nguyền rủa gã, mắng chửi gã. Tuy nhiên trong giờ phút này, lần đầu tiên cô thấy mình bình tĩnh. Cô bắt đầu tự hỏi, cô nên làm gì để Tiểu Lộng nhận được sự trợ giúp lớn nhất? Từ ngày gặp lại gã, cô liên tục vấp phải vận rủi, bây giờ cả Tiểu Lộng cũng mất tích! Cô không thể để Tiểu Lộng xảy ra chuyện!

Cô cử động quá mạnh khiến cả người lảo đảo ngã nhào xuống mặt đất lầy lội nước mưa. Cô bị trật chân đau điếng, cô cắn chặt răng chống hai tay đứng dậy. Khi chân cô chạm đất, mắt cá chân đau nhói.

“Anh hãy nhớ lời hứa của mình! Hãy đem Tiểu Lộng an toàn trả lại cho tôi!” Cô mệt nhọc gằn từng chữ.

Nếu Tiểu Lộng gặp bất trắc, cô sẽ không bỏ qua cho gã! Đừng chọc cô! Thật sự đừng chọc cô!

Dưới cơn mưa tầm tã, bàn chân cô đau buốt; dưới cơn mưa tầm tã, cô run lẩy bẩy vì hoang mang… Nhưng sắc mặt cô vẫn nghiêm túc tựa như cả thần thánh cũng không thể xâm phạm.

Đôi chân mày lưỡi kiếm của Hình Tuế Kiến bắt đầu nhíu chặt, bởi vì gã thấy cơ thể cô run rẩy lung lay như sắp ngã.

Cô quả thực đã khổ lắm rồi. Lần trước Tiểu Lộng bỏ nhà, lần này thì mất tích. Cả thế giới của cô hoàn toàn xoay chuyển.

Khi Hình Tuế Kiến muốn vươn tay đỡ lấy cơ thể sắp ngất đi của cô, thì có người nhanh chân hơn gã, “Đóa Đóa!”

Trong màn mưa, lúc Duy Đóa sắp ngã xuống đất lần nữa thì bỗng xuất hiện một gương mặt đẹp trai tuấn tú.

“Anh gọi điện tới nhà em mới biết tin Tiểu Lộng xảy ra chuyện. Anh xin lỗi vì đã tới trễ!” Vòng tay ấm áp ôm lấy cơ thể ướt đẫm của cô.

Duy Đóa suýt thở không nổi… Một lát sau, cô mới mơ màng nhận ra người đó là Tống Phỉ Nhiên.

“Đều là lỗi tại anh, anh không nên tranh cãi với em, để em mất nơi nương tựa!” Tống Phỉ Nhiên vô cùng tự trách.

Những lời tiếp theo của anh ta, Duy Đóa nghe không rõ lắm. Bởi vì, ý thức của cô càng lúc càng mơ hồ.

“Mẹ ơi, cứu con, cứu con…” Trong bóng tối âm u, cô nghe tiếng Tiểu Lộng bất lực than khóc…

Đừng khóc, đừng khóc, mẹ ở đây, mẹ ở đây! Cô hét to nhưng giữa màn đêm, cô không cách nào thấy được bóng dáng của Tiểu Lộng.

Rõ ràng Tiểu Lộng đang ở kề bên…



Lúc Duy Đóa hôn mê, cô cảm giác có ai đó dùng khăn lau mặt cho mình. Cô mở choàng mắt thì thấy một gương mặt dịu dàng tình cảm, khiến cô ngỡ ngàng tro


XtGem Forum catalog