ới hành lá và đậu phụ, một chút ngọt ngào ong
bướm cũng chưa từng có.
Bích Hoa nhíu mày, nắm lấy vai tôi, nói:
“Thượng thần sao lại kinh ngạc như thế, chỉ là tiểu tiên phỏng đoán một
chút thôi”. Chàng nhẹ nhàng vuốt ve mấy cái sau lưng tôi, mỉm cười, “Nếu là sự thật, thì người nên kinh ngạc không phải là Thượng thần, nếu là
Thái Thượng Lão Quân hiểu lầm chuyện gì đó, ừm... Nếu như Thượng thần
không chê, vậy tiểu tiên sẽ chịu thiệt một chút, được lời mà làm phụ
thân thôi”.
Đáng ghét, ai nói tôi không chê! Sau này nếu như tôi
không thể ở bên cạnh đứa bé, mọi người đều chỉ Bích Hoa bảo bé con gọi
là cha, thì tôi nên làm gì đây! Hơn nữa Bích Hoa như thế này cũng thật
là kỳ lạ, lúc nãy còn ra vẻ chỉ hận không thể làm như không biết nhau,
dù có nửa điểm quan hệ với tôi thôi cũng sợ rồi, thế mà chỉ sau khoảng
thời gian tầm nửa chén trà, lại đòi làm phụ thân của bé con của tôi, sao lại có thể biến đổi như thế được!
Tôi lén hít thật sâu, tóm lấy
cổ tay của Bích Hoa, nắm chặt, nhíu mày đau lòng nói: “Dù sao thì Thượng tiên Bích Hoa cũng không cần để bản thân chịu thiệt, bản thượng thần
không gánh nổi đâu”.
Bích Hoa nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng vuốt ve, mỉm cười tinh tế: “Thượng thần đừng lo, nhất định tiểu tiên sẽ đối đãi
với đứa bé như con đẻ của mình”.
Trong phút chốc, dường như tôi
nhìn thấy dáng vẻ Bích Hoa đang ôm bé con của tôi khoe với mọi người.
Thái Thượng Lão Quân dùng phất trần chọc chọc vào gương mặt non nớt của
bé con, cười đến mức gương mặt đầy nếp nhăn: “Bé con của Thượng tiên
Bích Hoa thật đáng yêu”. Bích Hoa vui mừng hôn lên gương mặt bé con, rồi đưa bé con tới trước mặt Long Tam. Long Tam đưa tay ra nắm lấy cằm bé
con, dùng chút sức, đẩy gương mặt sang hai bên, miệng cười tươi hớn hở
nói: “Chạm vào thấy thật mềm mại, so với Phượng Hoàn khi còn bé thì đáng yêu hơn”. Đứa bé trong ngực Bích Hoa mếu máo, đôi mắt long lanh như
muốn khóc, gương mặt bị mọi người véo trở nên hồng hào.
Tôi lùi
lại nửa tấc, ngẩng đầu nhìn về phía ba người đang ngồi ở bên bàn lớn mà
kêu lên: “Nhầm rồi, Bích Hoa không phải là cha của bé con…”. Gió thổi
qua, giọng nói của tôi càng trôi ra xa hơn, dần dần trở thành một chấm
đen ở phía chân trời. Mồ hôi lạnh đổ ra khiến sau lưng ướt đầm đìa, gió
thổi qua, làm cho tóc gáy của tôi cũng dựng thẳng. Tôi vội đứng lên, mái ngói dưới chân vang lên tiếng “cạch”.
“Việc này tuyệt đối không
dám làm phiền Thượng tiên, còn xin Thượng tiên Bích Hoa đừng nhúng tay
vào”. Nhìn gương mặt cười mà như không của Bích Hoa, tôi cảm thấy tim
như bị lửa thiêu đốt, gương mặt đỏ ửng, thành khẩn nói, “Thanh danh của
bản thượng thần từ xưa đến nay vốn không được tốt, không dám làm phiền
Thượng tiên”.
Bích Hoa ngẩng đầu nhìn tôi, mở miệng, muốn nói.
Tôi khoát tay chặn ngang, ngắt lời nói: “Chàng không cần nói gì nữa, bản thượng thần còn có việc quan trọng, đi trước”.
Bây giờ có vẻ lớn chuyện rồi, tôi cần phải nói rõ mọi chuyện với Thái Thượng Lão Quân
thôi. Tôi cứ nghĩ vào giờ này, Thái Thượng Lão Quân chắc hẳn phải đang ở phòng luyện đan mà chơi đùa với mấy viên kim đan của ông ấy cơ đấy, ai
mà biết được vừa mới bước vào cửa, lại đụng phải ông ấy.
Thái
Thượng Lão Quân lùi về phía sau mấy bước, đứng vững thân mình, lông mày
cau lại, đang định nổi cáu, lại nhìn thấy tôi, gương mặt lại trở thành
tươi cười, vội vàng nói: “Thượng thần tới đúng lúc, tiểu tiên đang muốn
đi tìm người”. Dứt lời, tóm lấy tay áo của tôi, kéo tôi đi về phía
trước, bước nhanh như bay. Trong lòng tôi cảm thấy hoang mang, nghi ngờ
hỏi: “Có chuyện gì khiến Bá Dương vội vàng như vậy?”.
Đang nói,
đãt tới cửa rồi, Thái Thượng Lão Quân đẩy cửa ra, người bên trong quay
đầu nhìn lại. Hạo Thiên ngồi đối diện với Long Tam, trên tay cầm một
chén trà, trên mặt đất bên cạnh chân có một chén trà vỡ.
Gương
mặt Long Tam lạnh lùng, tay nắm chặt thành nắm đấm đặt trên đùi. Thấy
tôi đi theo Thái Thượng Lão Quân bước vào phòng, cười lạnh lùng với Hạo
Thiên, nói một cách kỳ quái: “Cuối cùng huynh cũng đạt được như ý
nguyện, nhưng tôi khuyên huynh một câu, đừng chỉ nhìn tình cảnh trước
mắt, xin huynh nghĩ cho Thái Ất một chút”.
Dáng vẻ tức giận đó
của Long Tam tôi không thường nhìn thấy, lại còn là đối với Hạo Thiên
nữa chứ, tôi cảm thấy không thể ngờ được. Dù sao đi nữa, cho dù Hạo
Thiên đã thoái vị, thì vẫn có uy nghiêm của Thiên Đế. Hơn nữa, khách
quan mà nói, lúc trước Hạo Thiên thoái vị là vì Thái Ất, huynh ấy đã vì
Thái Ất mà suy nghĩ quá nhiều rồi.
Hạo Thiên không thèm nhìn Long Tam, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt chợt lóe sáng, cuối cùng chậm rãi nói:
“Hôm qua tình hình Thái Ất không được tốt, chỉ sợ không chờ được nữa,
cần phải nhanh lên”.
Thái Thượng Lão Quân nhìn tôi, gương mặt lộ
ra vẻ áy náy: “Mấy ngày gần đây tiểu tiên vẫn luôn suy nghĩ đến việc cứu Thái Ất, tiếc là uy lực của nhát kiếm của Ma Quân Thái Vu quá lớn, tiểu tiên cũng đành bất lực”.
Thái Thượng Lão Quân liếc nhìn Hạo
Thiên và Long Tam, rồi tiếp tục nói: “Xin Thượng thần Phượng Hoàn suy
nghĩ cho kỹ, lúc tộc Phượng hoàng