ác cặp sách trên vai, bước vào lớp học với dáng
vẻ cao ngạo thật sao? Đó là La Thanh Phong, người đã ở trong lòng cô suốt mười
năm qua thật sao?
Sao lại như thế?
Sao lại không thể như thế?
Hàn Hiểu cắn ngón tay mình, cảm thấy chưa bao giờ cô trở nên ngốc nghếch như
vậy. Hai câu hỏi lởn vởn trong đầu cô suốt quãng đường. Cho đến khi La Thanh
Phong dở sống dở chết nằm trên giường bệnh trong phòng khám và được truyền, cô
mới mơ hồ nghĩ đến một việc rất quan trọng: Cô chưa bao giờ hiểu rõ La Thanh
Phong, có lẽ La Thanh Phong vốn dĩ là con người như thế này: rượu chè, đánh
nhau, chơi bời...
Hàn Hiểu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, đưa tay tắt đèn trong phòng
khám. Ánh đèn sáng như thế trong đêm tối khiến cô nhớ đến những câu chuyện ma
trong bệnh viện, chỉ để đèn ở đầu giường bệnh khiến cô cảm thấy yên tâm hơn.
Người này là La Thanh Phong...
Hàn Hiểu lấy từ trong túi da ra một chiếc khăn ướt, cẩn thận lau mặt cho anh.
Cô chưa bao giờ quan sát anh với khoảng cách gần gũi như vậy. Khuôn mặt tuấn tú
của anh đã sớm biến mất trong những ký ức thời niên thiếu của cô. So với những
hình ảnh hiện lên mơ hồ trong ký ức, khuôn mặt của người này rõ ràng khiến cho
người khác vô cùng ngạc nhiên.
Hóa ra, cô không biết diện mạo của anh như thế nào...
Rốt cuộc điều gì đã khiến cô yêu đến mê muội như vậy? Đó là mùi sơn phun trên
quần áo tỏa ra trên người anh? Hay là túi bánh mỳ bọc dừa được xách trong tay
anh?
Chỉ là... mùi hương sao?
Khi bác sỹ trực ban đến thu phí, Hàn Hiểu ngạc nhiên nhìn tờ phiếu thu vừa được
in ra rồi cẩn thận hỏi: “Có thể quét thẻ được không?” Cô chưa bao giờ mang
nhiều tiền mặt như vậy theo người lúc đi làm, trừ khi đã hẹn trước với Quách
Dung Dung đi mua sắm.
Mặt bác sỹ trực ban tối lại: “Từ tám giờ đến hai mươi mốt giờ thì có thể.”
Hàn Hiểu bối rối nhìn ra ngoài trời đêm tối đen, chần chừ do dự. Dường như trên
phố này không có cây rút tiền tự động, để bệnh nhân lại phòng khám thì không ổn
lắm...
Bác sỹ trực ban hất cằm về phía La Thanh Phong: “Anh ta không có tiền mặt trên
người sao?”
Hàn Hiểu thở dài. Theo
quan niệm của cô, làm việc tốt là phải làm đến cùng. Nhưng... điều kiện không
cho phép không phải lỗi của cô.
Ví tiền của La Thanh Phong có màu hạt dẻ, khi mở ra, cô nhìn thấy một tấm ảnh.
Đó là một tấm ảnh của một đôi trai tài gái sắc trông rất đẹp đôi.
Tay của Hàn Hiểu tự nhiên hơi run run.
“Có không?” Bác sỹ trực ban giục cô.
Hàn Hiểu thở thật sâu, tạm thời tập trung sự chú ý vào tập tiền nhân dân tệ, cô rút ra vài tờ tiền mặt
đưa cho bác sỹ rồi đặt tờ phiếu thu tiền và tiền lẻ được trả lại vào đó. Sau
đó... ánh mắt của cô lại hướng vào tấm ảnh.
Người con trai đang cười rất vui vẻ rõ ràng là La Thanh Phong, nét mặt tuấn tú,
nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mà cô chưa bao giờ nhìn thấy. Bên cạnh anh là
một cô gái cười tươi như hoa với mái tóc xoăn xinh xắn như búp bê.
Hàn Hiểu gập ví lại, trong lòng cảm thấy chua xót: Đúng là... trai tài gái sắc.
Sau khi cô rửa mặt quay lại, La Thanh Phong đã tỉnh, đang dựa vào đầu giường
nghịch điện thoại. Lúc ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt anh có vẻ hơi hoài nghi.
Hàn Hiểu run run đứng ở cửa phòng bệnh, bỗng nhiên cảm thấy tim mình chặn lấy
cuống họng, không thể đập được nữa.
“Chào!” Người lên tiếng trước là La Thanh Phong, giọng anh trầm trầm.
“Anh... tỉnh rồi.” Thấy anh nói, tim của Hàn Hiểu hoạt động lại nhưng càng lúc
càng đập nhanh hơn khiến cô thở rất khó khăn.
“Anh ấy là La Thanh Phong.” Hàn Hiểu nghĩ, “Trên đường mình gặp La Thanh Phong
rồi anh ấy nói chuyện với mình...”
“Việc đó... Cảm ơn cô.” La Thanh Phong cảm thấy không thoải mái, “Hôm qua,
tôi...”
“Hôm qua tôi tình cờ đi qua đó.” Nói xong Hàn Hiểu mới nhận ra là mình nói quá
nhanh, có vẻ như muốn giấu một điều gì đó nhưng lại bị lộ tẩy nên bất giác cảm
thấy hơi xấu hổ.
La Thanh Phong không để ý đến lời giải thích của cô. Anh sờ lên lớp băng trên
trán mình, cười với vẻ ngại ngùng, “Tôi đã làm phiền cô rồi.”
“Không sao.” Nụ cười của anh giúp cho người khác cảm thấy thoải mái, Hàn Hiểu
cũng mỉm cười, “Hôm nay là thứ bảy, không phải đi làm nên không ảnh hưởng gì.”
Ánh mắt của La Thanh Phong nhìn về phía cô. Mắt anh rất sáng, qua một đêm say
rượu nhưng ánh mắt vẫn rất linh hoạt, “Không biết vì sao tôi cảm thấy hình
như... đã gặp cô.”
Một lần nữa tim của Hàn Hiểu dường như ngừng đập.
Trong không khí im lặng đến kỳ lạ, có một giọng đàn ông ở ngoài hành lang hét
lên: “La Thanh Phong? La Thanh Phong?”
Không đợi mọi người kịp phản ứng, cánh cửa phòng khép hờ bị đẩy ra, một người
đàn ông chạy vào, “Tên tiểu tử đáng chết sao giờ này vẫn chưa chết...”
Người đàn ông đó rất cao lớn, trên vai khoác một chiếc áo lông màu xám, ngạc
nhiên khi nhìn thấy Hàn Hiểu đang ở đó, “Sao cô lại ở đây?”
Hàn Hiểu cũng ngạc nhiên, “ Không phải anh là... chính là...” Chỉ tay vào anh
hồi lâu mà mãi không thốt lên được tên. Mặt Hàn Hiểu hơi đỏ vì xấu hổ.
Người đó cười rất thoải mái: “Thôi Hạo.”
Thôi Hạo học cùng khóa với họ nhưng ở lớp khác. Hai th