”
Tiểu Hạ luôn cảm thấy mấy chục tên nam sinh mặc quần đùi tranh nhau quả
bóng thì có gì hay ho,càng không hiểu tại sao chủ nhiệm lại đề cao giải đấu
bóng của bọn trẻ tới mức độ này!
Chủ nhiệm đẩy đẩy gọng kính, nghiêm khắc nói : “Không cần biết phải làm
thế nào, lần này chúng ta nhất quyết phải thắng khoa Kế Toán, quyết không để
Lão Vương dương dương tự đắc mãi được!”
“Chủ nhiệm, “lão Vương” có phải là Giáo sư Vương không ạ? Thầy ấy một
lòng vì sự nghiệp hình như không hề quan tâm tới mấy giải đấu này mà………..”
“Lão chính là loại giả thanh cao, ra vẻ văn chương che mắt thiên hạ! Hôm
qua, chính lão đã cười trào phúng châm biếm khoa Anh Ngữ chúng ta không lập nổi
một đội bóng trước mặt tất cả mọi người, hại chị biến thành trò hề! Nói chung,
lần này chúng ta chỉ được thắng, không được thua! Nghe rõ chưa?”
“Tiểu Hạ, em phải cố gắng lên!”
“Đúng thế!Mọi người đều hi vọng Tiểu Hạ có thể lật ngược tình thế!”
Các đồng nghiệp khác “cười trên nỗi đau” trêu chọc Tiểu Hạ, sôi nổi chơi
trò “giậu đổ bìm leo”, khiến cô dở khóc dở cười!
Cô biết khoa Anh ngữ và khoa Kế Toán kể từ khi chủ nhiệm và giáo sư Vương
ly hôn thì càng thêm thù chuốc oán, nhưng bọn họ lại mang nộ hỏa trút lên giải
đấu bóng, việc này sao Tiểu Hạ có thể đảm đương nổi chứ?
Nên biết, muốn đội khoa Anh thắng đội khoa Kế Toán còn khó hơn cả Trung
Quốc giành chức vô địch Worldcup!
“Phan Tiểu Hạ! Em có nghe không đó? Từ giờ trở đi, phải đặc huấn cho các
nam sinh trong khoa! Học sinh của chúng ta không những giỏi trong học hành mà
còn phải giỏi trong thể thao, phải phát triển toàn diện cả ý chí lẫn thể chất!”
Chủ nhiệm hào hùng tuyên bố!
“Á? Đặc huấn? Ai là người chỉ đạo ạ?”
“Đương nhiên là em rồi!”
“Á? EM Á?” Tiểu Hạ kinh hô!
“Không phải là đã nói có thể tìm viện trợ từ bên ngoài hay sao? Tiểu Hạ!
Có thể tìm một giáo viên thể dục ở trường khác đến giúp mà!”
Tiểu Hạ trầm mặc……..
“Nói tóm lại, chỉ được thành công không được thất bại!” Chủ nhiêm đập bàn
bế mạc cuộc họp!
“Dạ……….” Tiểu Hạ đau đầu đồng ý!
Vì bộ mặt của chủ nhiệm, vì vẻ vang của khoa Anh Ngữ, những ngày tiếp
theo, Tiểu Hạ tất bật vì nghiệp bóng đá tới tối tăm mặt mày. Lớp cô, có mấy nam
sinh năm cấp 3 cũng từng tham gia chơi bóng đá nhưng toàn là “gà mờ”, không kể
là mấy tên mọt sách chỉ nghe nói tới phải chạy quần quật mấy nghìn mét trong 90
phút thi đấu thì đều xanh mét mặt mày! Cô cũng muốn đi tìm giáo viên dạy thể
dục ở trường, nhưng các thầy giáo ấy đều phải chuẩn bị cho đại hội thể thao,
làm gì có thời gian rảnh mà đặc huấn cho mấy mống nam sinh “trói gà không chặt”
của cô! Vạn bất đắc dĩ, nên cô đành phải nhăn nhó “lên sân”!
“Cô ơi! Phải chạy tới khi nào nữa ạ!Bọn em mệt quá………”
“Bỏ phiếu trắng không được sao cô?’
Quần mấy vòng quanh sân vận động, mấy cậu nam sinh bắt đầu than vãn, Tiểu
Hạ cũng khổ não vô cùng! Tuy mấy học sinh nam đó rất ngoan ngoãn phối hợp,
nhưng cô ngoài lệnh cho mấy cậu bé chạy vòng quanh sân ra thì những động tác cơ
bản để tăng cường thể lực, phối hợp gì gì đó thì hoàn toàn không hiểu! Cô tính
tính thời gian, còn 1 tuần nữa là tới ngày thi đấu, chỉ thấy đầu càng ngày càng
đau. Cô nhìn mấy cậu nam sinh đang thở hồng hộc, mềm lòng, thở dài nói : “Được
rồi! Hôm nay đến đây thôi! Hữu nghị là hàng đầu, thi đấu chỉ là thứ yếu. Không
cần biết ra sao, có thể thắng là tốt rồi!”
“Sao có thể nói như vậy?”
Sau lưng bỗng nhiên truyền tới giọng nói quen thuộc. Tiểu Hạ kinh ngạc,
quay đầu , chỉ nhìn thấy Nhược Phi đang ngồi ở khán đài xa xa, không biết đã
xem được bao lâu rồi! Cậu nhẹ nhàng nhón chân bay qua hàng rào, đáp xuống đất
một cách ngoạn mục, đẹp tới mức mấy nữ sinh trên sân hét lên phấn khích! Cậu
tiến tới trước mặt Tiểu Hạ nói : “Chị huấn luyện như vậy không được! Để em giúp
cho!”
“Cậu? Đừng có bày trò nữa!”
“Các bạn, đừng nghe lời nói nhăng nói cuội của chị ấy! Gì mà “hữu nghị là
hàng đầu, thi đấu chỉ là thứ yếu”, đều là viện cớ của những kẻ bại trận! Trên
sân đấu, thắng làm vua thua làm giặc! Các cậu đều không muốn nữ sinh khoa mình
vì nam sinh khoa khác mà hò hét, hoan hô chứ! Nhớ kĩ rằng, sân khấu để nam sinh
phô bày mê lực của mình chính là cầu trường! Ai muốn thắng thì qua đây với
tôi!”
Nói ra kể cũng lạ! Lời của Nhược Phi khiến mấy nam sinh mới vừa bất mãn,
bầy nhầy bỗng chốc như được tiếp thêm năng lượng, hưng phấn hẳn lên! Tiểu Hạ,
mắt chữ O mồm chữ A nhìn Nhược Phi chỉ đạo bọn trẻ, nhìn bóng của cậu dưới ánh
tà dương trải dài trên sân, cuối cùng mỉm cười! Cô cảm thấy bản thân không phải
là toàn năng, còn Nhược Phi nhiều lúc lại có thể khiến cô tin cậy!
“Uống ngụm nước đi! Hôm nay vất vả cho cậu rồi!”
Huấn luyện kết thúc, Tiểu Hạ vô cùng chu đáo đưa cho Nhược Phi một cái
khăn, nhưng Nhược Phi không hề đón lấy! Cậu chỉ chỉ mồ hôi trên trán, biểu thị
Tiểu Hạ giúp cậu lau hộ, khiến cô như bị sét đánh! Cô miễn cưỡng vừa dùng lực
vừa chà khăn lên trán giúp cậu “lau” mồ hôi : “Được! Hôm nay tôi nợ cậu! Coi như
là hầu hạ cậu một buổi! Đại gia!”
“Vậy, phiền giúp massage bả vai được không?”
“T