ề ngoài cô luôn tỏ ra bình thản nhưng
trong lòng lại vui sướng đến không ngủ nổi, hai vạch đỏ được gài trên vai phải,
trong mắt Tiểu Hạ còn quan trọng hơn cả phim hoạt hình chiếu hàng tối, mỗi đêm
đi ngủ, cô đều cẩn thận gỡ nó xuống, nhẹ nhàng đặt dưới gối, trong mơ cũng cảm
thấy mình cao quý tôn nghiêm hệt như công chúa!
Kiểm
tra cuối kỳ năm lớp 2 kết thúc, Tiểu Hạ nghênh đón kì nghỉ hè mà mình vô cùng
kỳ vọng. Không biết có bao nhiêu đêm, khi bố mẹ Tiểu Hạ đều say ngủ, Nhược Phi
khe khẽ gõ cửa sổ phòng Tiểu Hạ, còn cô rón rén mở cửa, nhảy xuống cạnh cậu.
Hai đứa
bắt dế, bắt đom đóm, còn cần đèn pin đi đến ao sen ở đại viện, tương truyền
nhiều côn trùng vô kể để thám hiểm! Hai đứa hái trụi hết gần phân nửa số hoa
mẫu đơn trong viện, còn buộc bươm bướm vào đuôi con mèo đen nhà Lí tư lệnh, rồi
nghịch ngợm lật ngửa con rùa đen nhà bà nội lên…………
Khi
người lớn nổi cơn thịnh nộ, triệu tập rồi trừng mắt uy hiếp đám con nít hay
nghịch ngợm phá phách trong đại viện, thì Tiểu Hạ cùng Nhược Phi đang vui vẻ
chơi trốn tìm!
Tiểu Hạ
nấp sau gốc cây to, còn Nhược Phi chỉ thảnh thơi thò đầu , đắc ý nói : “Đừng
trốn nữa, tôi tìm thấy bà rồi!”
“A? Sao
lại bị tìm thấy chứ? Thật đáng ghét……..” Tiểu Hạ bất mãn bặm môi.
Hai đứa
vô cùng thích chơi trốn tìm, nhưng không hiểu tại sao, Tiểu Hạ trốn đi đâu cũng
bị Nhược Phi tìm ra.
Cả hai
thường ngồi trên lan can, ngửa cổ ngắm sao, đón gió nhè nhẹ thổi, hưởng thụ cảm
giác hạnh phúc đơn giản nhất trên thế gian. Nhược Phi lấy một viên kẹo trong
túi ra đưa cho Tiểu Hạ, Tiểu Hạ vừa nhai rau ráu vừa hàm hồ hỏi : “Thẩm Nhược
Phi, sao cậu lại luôn đem kẹo theo giống như đàn bà vậy?’
“Không
ăn thì thôi nhé!” Nhược Phi giả đò rụt tay lại.
“Đừng!
Đừng như thế! Thẩm Nhược Phi! Tôi dạy cậu ngắm sao nhé!”
Tiểu Hạ
định dạy Nhược Phi tìm các chòm sao theo cung Hoàng đạo theo bài giảng của cô
giáo trên lớp, nhưng nhìn ngắm cả buổi, đầu đau, mắt hoa mà không chịu thừa
nhận là mình không biết, chỉ còn cách đánh trống lảng. Cô nhìn Nhược Phi :
“Thẩm Nhược Phi, bao giờ thì cậu đeo khăn quàng?”
“Cô
giáo nói, học kỳ sau là cho tôi đeo!”
“Á? Học
sinh lớp 1 sao có thể thắt khăn quàng?”
“Nhưng,
tôi là học sinh giỏi nhất khối!”
“Nhất
khối thì hay ho lắm sao? Tại sao khi tôi học lớp 1,cũng đứng đầu khối, cô giáo
không cho tôi thắt khăn quàng?” Tiểu Hạ quạu.
Học
sinh tiểu học, ai cũng đều rất kỳ vọng được thắt khăn quàng, Tiểu Hạ và Nhược
Phi cũng không ngoại lệ! Tiểu Hạ nghĩ tới việc mình phải lên lớp phát biểu mà
không phải là người đầu tiên được kết nạp vào Đội thiếu niên, có chút không
vui. Tiểu Hạ nhìn Nhược Phi : “Thẩm Nhược Phi! Cô giáo nói, màu đỏ trên khăn
quàng là do máu của các liệt sĩ đã ngã xuống dệt thành. Cậu nghĩ xem, Trung
quốc có nhiều đội viên tiền phong như vậy, phải dùng bao nhiêu máu của các
chiến sĩ mới nhuộm đỏ hết đây?”
“Làm
sao tôi biết được?” Nhược Phi sững người, sau đó trả lời.
“Haizzzzzz,
Má-mi nói lên cấp 2 tôi sẽ được vào Đoàn, so với vào Đội còn quang vinh hơn
hẳn, nếu tôi ngoan ngoãn tuân thủ quy định, không biết chừng còn được làm Đảng
viên nữa cơ, cậu thì sao? Cậu có lý tưởng gì không?”
Thời
niên thiếu, bọn họ cứ luôn coi “lý tưởng” là câu cửa miệng, cứ nói ra cơ hồ là
có thể biến thành thực được ngay. Nhược Phi nhìn Tiểu Hạ một cái, không trả
lời, đột nhiên chụm hai bàn tay lại, sau đó cẩn thận hé ra. Tiểu Hạ nhìn ánh
sáng xanh của tiểu tinh linh phát ra từ lòng bàn tay cậu, vui sướng reo lên. Cô
cúi đầu cùng Nhược Phi nhìn đom đóm đang bay lượn trong lòng bàn tay cậu, quên
cả truy vấn câu trả lời.
“Dễ
thương quá! Tôi cũng muốn chơi!”
“Cẩn
thận, kẻo bóp chết nó đó…………”
Chớp
mắt đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi. Thiên không trong trẻo, đom đóm bay lượn
khắp nơi giờ thành mờ mịt, khó tìm thấy bóng dáng một chú đom đóm, nhưng hai
người vẫn ngồi cạnh nhau, vẫn là bạn tốt của nhau, vẫn cùng nhau ngắm sao —–
Như vậy thật tốt!
“Thẩm
Nhược Phi! Tôi rất thích đom đóm, tuy nó chỉ phát ra ánh sáng yếu ớt, nhỏ nhoi,
nhưng lại có thể thắp sáng ước mơ của tất cả mọi người. Chỉ là, giờ khó mà có
thể nhìn thấy nó!”
“Có rất
nhiều thứ rất dễ bị mất đi, rất dễ bị thay đổi!”
“Đúng
vậy………Thẩm Nhược Phi, có cậu bên cạnh thật là tốt!” Tiểu Hạ khẽ ngả đầu vào vai
cậu : “Cho dù cậu có bạn gái rồi cũng không được quên tôi đó, biết chưa?”
“Bạn
gái?”
“Chính
là cô gái mà cậu ôm trong vườn hoa dưới lầu đó, nếu rảnh thì dẫn cô ấy về nhà
ăn bữa cơm, tôi sẽ “giữ ải” cho cậu” Tuy nói như vậy nhưng lòng Tiểu Hạ lại
thấy chua chua.
“Cảm
ơn! Nhưng không cần thiết!”
“A? Sao
lại thế? Cậu xem thường tôi có phải không?”
“Chính
là xem thường chị đó! Sao nào?”
“THẨM
NHƯỢC PHI!”
Tiểu Hạ
nhấc chân định đạp cho Nhược Phi một cái, nhưng cậu sớm đoán ra, linh hoạt né
sang một bên. Hai người lại chơi trò “rượt bắt” quanh sân, không xa cạnh đó, có
người đang mở điện thoại nghe bài “Cuộc sống như hoa mùa hạ” của Phác Thụ, âm
thanh du dương vang vọng khắp vườn trường, réo rắt ngân nga mãi không thôi.
Không rõ đã