nghe lời.
Cậu ngồi trên xe lăn, để Tiểu Hạ đẩy đi chụp X – quang, còn Uông Dương dõi theo
bóng của hai người dần dần khuất dạng, nét mặt sa sầm lại.
“Không
bị gãy xương, cũng không bị nứt xương, chỉ là giãn dây chằng mà thôi, nghỉ ngơi
vài ngày là khỏi. Lúc nghỉ ngơi phải thay băng đúng giờ, không được thường
xuyên đi lại”
“Cảm ơn
bác sĩ Uông!”
Uông
Dương vừa viết bệnh lý vừa căn dặn Tiểu Hạ, cô chỉ gật đầu lia lịa, cơ hồ rất
cảm kích. Câu “bác sĩ Uông” làm tim Uông Dương đau nhói, đặt bút, nhìn cô gái
mà mình đã từng yêu sâu đậm một hồi : “Đừng khách sáo! Có gì cần giúp cứ liên
hệ qua số điện thoại của anh!”
“Xong
chưa vậy? Phan Tiểu Hạ,chúng ta mau về nhà thôi!” Nhược Phi bất mãn thúc giục.
“Được
rồi, được rồi…….đi thôi!”
Nhược
Phi không để mấy nam sinh đỡ mình mà dựa cả thân hình to lớn vào người Tiểu Hạ,
hại cô suýt ngã. Tiểu Hạ trợn mắt với cậu một cái, cằn nhằn là không nên nuôi
cậu cho phát tướng như vậy. Nhược Phi chỉ mỉm cười, dường như không hề để tâm
tới cái chân bị thương của mình.
Lúc rời
khỏi, Tiểu Hạ chỉ mải dìu cậu đi, còn cậu thì quay đầu lại, mấp máy môi nói với
Uông Dương : “Cô ấy là của tôi!”
Cô ấy
là của mày sao……..Thẩm Nhược Phi………Uông Dương bóp gãy cây bút trong tay.
Lúc hẹn
hò, khi Tiểu Hạ giới thiệu Nhược Phi là em trai của mình, Uông Dương đã cảm
thấy ánh mắt của cậu “tiểu đệ” mới học cấp 3 đó nhìn bạn gái của mình không hề
đơn thuần. Bao năm trôi qua, tên đó vẫn không hề thay đổi, luôn xen vào giữa cả
hai! Nhưng sự xuất hiện của cậu lại khiến cho tính chinh phục cùng dục vọng
chiếm hữu của Uông Dương lần nữa sôi trào lên!
“Mày
không thắng nổi đâu! Thẩm Nhược Phi! Cô ấy trước là của tao, sau này cũng là
của tao! Mày thắng không nổi tao đâu!” Uông Dương ném cây bút gãy vào thùng
rác, nét mặt bình tĩnh tuyên bố.
*******************
“Mệt
quá………Tôi sắp chết rồi……..”
Về tới
nhà, Tiểu Hạ thở hồng hộc dìu Nhược Phi đến giường xong thì vội vàng tu nước
ừng ực, cảm thấy hơi thở đã bình tĩnh trở lại.
Nếu như
cô không để Nhược Phi tham gia huấn luyện, không để Nhược Phi làm “ngoại viện”
, thì cậu đã không bị thương, cho nên Tiểu Hạ cảm thấy vô cùng ray rứt về vết
thương của cậu. Cô lau mồ hôi trên trán, lo lắng hỏi Nhược Phi : “Bây giờ sao
rồi? Còn đau không?”
“Đau!”
Nhược Phi chau mày.
“A! Có
cần phải uống thuốc giảm đau không? Tôi nhớ là có thuốc giảm đau mà! Ở đâu nhỉ?
Ở đâu nhỉ………”
Tiểu Hạ
như “rắn mất đầu” lục tìm tủ thuốc, Nhược Phi vội tóm lấy tay cô, cậu chỉ chỉ
cơ thể nhễ nhại mồ hôi của mình, buồn bực nói : “Bẩn quá! Em muốn đi tắm!”
“Được!
Tôi đỡ cậu!”
Tiểu Hạ
thở dài, dùng hết sức đỡ cậu vào phòng tắm, nhưng lại không để tới ý nụ cười
mãn nguyện trên môi cậu.
Khi
phòng tắm truyền lại tiếng nước róc rách, Tiểu Hạ lên mạng tìm tư liệu trị trặc
chân, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Nhược
Phi tắm xong, gõ gõ cửa phòng, Tiểu Hạ tất tả chạy lại, ân cần niềm nở đỡ cậu
về giường, cung phụng cậu như người già, rót nước, gặng hỏi : “Nhược Phi đệ
đệ~~~~~ muốn ăn gì nào?”
“Phan
Tiểu Hạ, nói năng bình thường đi!” Nhược Phi bị sét đánh đờ ra một lúc.
“Ăn dâu
tây, thế nào?”
“Ừm.”
“Đợi
đây! Để tôi đi rửa!”
Tiểu Hạ
lấy dâu tây trong tủ lạnh ra, rửa thật sạch, rồi đặt vào bát thủy tinh sau đó
mang đến cho Nhược Phi. Cô không dám nhìn mắt cá sưng vù của cậu nhưng lại
không thể không đặng nhìn, lòng vô cùng rối rắm. Nhược Phi nhìn thấu tâm sự của
cô, dùng ngữ khí “ỷ được cưng chiều nên kiêu ngạo” hỏi : “Chị còn làm gì thế?
Còn không đút cho em ăn?”
“Đút
cho cậu ăn á? Cậu mấy tuổi rồi?”
“Nhưng
em bị thương mà!” Nhược Phi vô tội nói.
“Thương
ở chân, không ở tay!”
“Nhưng
như vậy không phải sẽ khiến chị bớt áy náy đi chút hay sao?”
“Tôi
không có………Haizz! Chịu thua cậu rồi đó!”
Tiểu Hạ
cam chịu thở dài, nhón một quả dâu tây, đút cho cậu, nhìn khóe môi cậu đắc ý
cong cong, cô liền phì cười. Cô chọc chọc trán Nhược Phi, bó tay nói : “Cậu lớn
từng này tuổi rồi mà tính như con nít ấy……..tật ở chân vẫn còn, cậu phải ngoan
ngoãn ngồi yên trị liệu đó, có biết không?”
“Chị
vẫn còn nhớ?”
“Sao
lại không nhớ chứ? Đại hội thể thao hồi cấp hai, cậu chạy 3000m, năm đó, tôi
còn cổ vũ cho cậu mà. Kết quả, cậu chạy mãi, chạy mãi, rồi cuối cùng ngã quỵ
xuống, lúc đó cậu dọa tôi lo gần chết………”
“Đúng
vậy………thật là mất mặt” Nhược Phi nhàn nhạt nói.
Nhìn
mắt cá sưng đỏ của Nhược Phi, Tiểu Hạ nhớ lại đại hội thể thao khi Nhược Phi
vào sơ trung năm thứ 3.
Năm đó
cô đã bay vào năm thứ 2 cao trung, cách quãng thời gian như ác mộng của sơ
trung năm 3 rất xa, cho nên tâm trạng vô cùng thảnh thơi.
Hệ giáo dục Trung quốc chia làm bốn giai đoạn :
Mẫu giáo : 3-5 tuổi
Tiểu học : lớp 1- lớp 6
Trung học : + Sơ trung : 7 – 9
+ Cao trung : 10 – 12
Cao đẳng, đại học
Khai
giảng được một tháng, xong thì các cấp sơ và cao trung đều phải tham gia đại
hội thể thao, cũng từ đại hội thể thao mà sản sinh ra rất nhiều nhân vật làm
mưa làm gió trên sân .
Giữ
chức lớp t