gia đình em nhìn anh bằng ánh mắt khinh nhờn! Anh tự nhủ với lòng
mình đặt cược một ván! Nếu như anh thắng anh sẽ có được em, nếu như anh thua,
anh sẽ buông tay để em được hưởng hạnh phúc thuộc về riêng em!”
“Không
thể ngờ rằng anh lại vĩ đại như vậy!” Tuy lòng đau nhói nhưng Tiểu Hạ vẫn dùng
ngữ khí châm chọc mỉa mai.
Màn đêm
buông xuống bao trùm cả thành phố, không giống như ban ngày vô cùng ồn ào náo
nhiệt, ban đêm chỉ có vẻ tĩnh lặng và đẹp lộng lẫy vốn chỉ thuộc về nó mà thôi.
Đèn đường cao áp của tiểu khu qua bức rèm cửa sổ, soi vào phòng Tiểu Hạ. Cự ly
của hai người rất gần, hai chiếc bóng cũng được chiếu rất dài, nhưng trái tim
của họ lại cách nhau một Đại Dương bao la……..
Uông
Dương nhìn Tiểu Hạ, ngập ngừng một lúc rồi mới bình tĩnh mở miệng : “Tiểu Hạ,
anh rất nhớ em………nhưng anh không có tư cách để liên lạc với em. Ở Mĩ, du học
sinh có gia cảnh bần hàn, công việc phải làm nhiều nhất là tới tiệm thức ăn
nhanh làm bồi bàn, cho dù anh có nỗ lực học hành để lấy học bổng thì tiền sinh
hoạt vẫn phải nhờ vào đồng lương của mấy việc sai vặt đó! Bị sắp xếp công việc
ngập đầu, anh chỉ biết dùng tất bật để ép mình thôi nghĩ về em. Nhưng dù khi đi
làm, tới trường học hay đi trên đường……….anh đều luôn nhớ tới em, rất nhiều lần
anh muốn chạy tới buồng điện thoại công cộng để gọi cho em, nhưng anh chỉ có
thể dằn lòng……….Anh tự nhủ với mình không công thành danh toại quay về sẽ tuyệt
đối không tới gặp em. Tiểu Hạ, em nhớ anh, em nghĩ, anh không nhớ em sao? Em nghĩ
suốt năm năm nay, anh sống vô cùng vui vẻ hay sao?”
Tiểu Hạ
có chút bần thần, cúi đầu, không nói câu nào.
“Tiểu
Hạ! Anh trở về rồi, tuy có muộn một chút nhưng anh vẫn hi vọng em có thể tiếp
nhận anh! Anh giờ đã có thể lo liệu cho cuộc sống của chúng ta sau này, sao hai
ta không thể làm lại từ đầu? Em rõ ràng còn tình cảm với anh, không phải sao?”
“Anh
đừng có nói bậy!”
“Nếu em
hết yêu anh, sao lại luôn né tránh anh? Em đang lừa dối bản thân mình sao, Phan
Tiểu Hạ? Hay là nói, em thật sự có thể quên sạch mọi kỉ niệm của hai chúng ta?”
Mặt
Uông Dương đỏ gay gắt, còn Tiểu Hạ lần đầu tiên nhìn thấy người luôn nho nhã ôn
hòa như anh ta lại có gương mặt phẫn nộ tới dọa người như lúc này. Tay Uông
Dương nắm chặt lấy vai Tiểu Hạ, Tiểu Hạ theo bản năng định đẩy ra nhưng anh ta
không hề buông lơi.
“Uông
Dương! Anh buông tay ra!”
“Anh
không buông tay em thêm một lần nào nữa!”
“Anh………”
“Hai
người đang làm gì vậy?”
Cửa
phòng không biết từ lúc nào đã bị mở toang.
Nhược
Phi đứng trước cửa phòng, quăng phịch ba lô xuống đất, thần sắc khó phân nhìn
hai người họ, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. Tiểu Hạ thầm kêu không ổn, lo lắng
nhìn cậu hỏi : “Cậu……..về rồi à? Sao không ở đó chơi lâu hơn một chút…….?”
Câu này
hỏi ra cơ hồ vô cùng dở! Uông Dương dựa vào câu hỏi đó mà khẳng định việc hai
người họ sống chung là sự thật, còn Nhược Phi nghe xong câu đó thì nghĩ rằng cô
không hề hoan nghênh cậu trở về! Cho nên sắc mặt của hai gã đàn ông thoáng chốc
sa sầm lại, trì độn như Tiểu Hạ cũng phát giác ra không gian nguy hiểm đang bao
trùm. Cô nhìn Uông Dương, ngần ngừ nói : “Anh về đi! Có việc gì thì sau hãy
nói!”
“Trừ
phi em đồng ý, không thì anh sẽ không đi!”
“Đồng ý
việc gì?” Nhược Phi cười lạnh.
“Không
liên can tới cậu! Thẩm Nhược Phi, tôi biết cậu là “em trai” Tiểu Hạ, nhưng
chuyện riêng của chị cậu, cậu không nên can thiệp vào!”
“Ai là
em của cô ta?”
Nhược
Phi tức điên, xông tới, nắm cổ áo Uông Dương, thọi cho hắn một đấm. Kính của
Uông Dương bị đánh văng ra, vỡ thành từng mảnh! Mặt hắn tím bầm, máu mũi dần
dần chảy ra, Tiểu Hạ khiếp đảm đứng bên nhìn! Cô vội vàng tìm khăn giấy lau máu
cho Uông Dương, không ngừng xin lỗi : “Xin lỗi! Thẩm Nhược Phi, thằng bé đó hơi
xốc nổi! Uông Dương! Anh không sao chứ?”
“Không
sao!” Tuy sắc mặt không tốt nhưng Uông Dương vẫn mỉm cười với Tiểu Hạ.
“Thẩm
Nhược Phi! Cậu lại đây xin lỗi Uông Dương cho tôi!”
“Không
đời nào!” Nhược Phi lạnh lùng buông một câu.
“Mau
lại đây xin lỗi!” Tiểu Hạ cảm thấy máu trào lên đến cổ!
“Tôi
nói là không đời nào! Loại cặn bã đó không xứng!”
“Cậu……….”
Tiểu Hạ
bị Nhược Phi chọc cho phát điên, mặt đỏ gay, tức không mắng nổi thành câu, còn
Nhược Phi nhìn cô một cái, trước khi cô bạo phát thì tông mạnh cửa ra ngoài,
xem ra cậu còn điên hơn cô! Tiểu Hạ đau đầu nhìn Uông Dương, dẹp tự tôn sang
một bên, cẩn thận thu dọn tàn cục : “Uông Dương! Thẩm Nhược Phi vẫn chỉ là một
đứa trẻ, việc vừa nãy anh đừng để tâm………Tiền thuốc men tôi sẽ bồi thường, vô
cùng xin lỗi, thành thật xin lỗi!”
Ngoài
xin lỗi ra, Tiểu Hạ thật sự không biết nên nói điều gì, thầm rủa Nhược Phi nhất
thời xốc nổi, rước thêm phiền phức lớn cho cô.
Tiểu Hạ
kêu Uông Dương ngửa cổ, thành thạo lấy đá cầm máu, mặt đầy ưu phiền. Uông Dương
tiếp nhận thành ý của cô, một lát sau cười nói : “Tiểu Hạ, hình như em quên anh
là bác sĩ rồi!”
“A,
đúng thế…….Xin lỗi! Tại thói quen!”
“Thói
quen?”
“Đúng
thế! Tên nhóc Thẩm Nhược Phi đó hồi cao trung ngày nào cũng đánh nha