ra khỏi nhà, không lẽ, cậu đứng ở đây suốt
5 tiếng đồng hồ sao?”
Nhược
Phi không hề phản bác lại.
“Cậu là
đồ ngốc sao? Cho dù có cãi vã, bỏ nhà ra đi thì cũng phải tìm khách sạn hay là
lui tới nhà bạn bè chứ? Lì lợm, ngu ngốc đứng ở đây để làm gì? Cậu nghĩ mình là
nam diễn viên chính trong phim của Quỳnh Dao à?”
“Cô
nghĩ tôi muốn đứng ở đây lắm hay sao?” Nhược Phi cũng điên lên : “Hành lý, tiền
bạc của tôi đều ở trong nhà cô, tôi có thể đi được tới đâu hả?”
“Vậy,
sao cậu không lên nhà?”
“Để phá
hỏng việc tốt của cô và Uông Dương à?” Nhược Phi cười lạnh.
“Tên
nhóc nhà cậu đang nói năng bậy bạ gì vậy? Tôi và anh ấy………”
P/S :
Ôi! Năm tiếng đồng hồ đứng lì dưới lầu, lại còn dầm mưa ướt sũng, hơn cả anh
Đạo Minh Tự/Goo Jun Pyo/Doumyoji Tsukasa rồi! Yêu anh quá cơ!
Tiểu Hạ
nói được một nửa, đột nhiên khựng lại, không dám nói tiếp. Người ta nói có tật
giật mình, cô vội liếc về phía cửa sổ, kiểm tra xem rèm cửa có kéo kín không,
chỉ sợ hành động thân mật của cô và Uông Dương khi nãy bị Nhược Phi nhìn thấy.
Nhác thấy từ góc này nhìn lên không thể thấy gì, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô
những tưởng hành động của mình vô cùng cẩn mật, nhưng mọi suy nghĩ hành vi của
cô sao có thể lọt qua mắt của Nhược Phi? Nhược Phi cảm thấy đầu mình “Ùng” lên
một tiếng, dùng hết sức bình sinh mới có thể đứng vững, cơ thể vì phẫn uất cực
độ mà run rẩy.
“Sao
không nói tiếp đi? Nói cô và hắn không có chuyện gì xảy ra, chỉ là hai kẻ xa
lạ, nói như thế thử xem nào!”
“Thẩm
Nhược Phi! Cậu đừng như vậy!”
“Phan
Tiểu Hạ! Cô là đồ ngốc sao? Bị một gã đàn ông đá một lần vẫn chưa đủ, giờ lại
muốn bị hắn đá lần thứ hai? IQ của cô chỉ bằng 0 thôi à? Cô lại còn với
hắn……..với hắn…….”
Nhược
Phi không nói tiếp được nữa. Tiểu Hạ nhìn gương mặt trắng bệch của cậu, nhưng
lí do tại sao cậu nổi giận đùng đùng thì cô lại không rõ lắm. Cô tự biết
lời nói và hành vi của bản thân luôn luôn không nhất quán, thường bị người khác
chỉ trích, nhưng những việc liên quan tới tình cảm làm sao có thể dự liệu trước
được trong tay chứ?
Tuy tàn
nhẫn, nhưng tình yêu sai lầm của Nhược Phi dành cho cô cũng nên kết thúc rồi!
“Đúng
vậy! Chúng tôi quay về với nhau rồi!” Tiểu Hạ tàn nhẫn nói : “Anh ấy ra đi cũng
chỉ vì tôi, giờ anh ấy đã quay lại, hai chúng tôi vẫn còn độc thân, tại sao
không thể “gương vỡ lại lành”? Thẩm Nhược Phi! Cậu nên chúc phúc cho tôi mới
đúng!”
“Chúc
phúc cô? Chúc cô lần nữa bị gã đểu giả đó lừa sao?”
Nhược
Phi bất chợt nắm chặt lấy tay Tiểu Hạ. Lực đạo cực mạnh, cổ tay cô bị siết tới
đau nhói, cuối cùng cơn giận bốc lên. Cô hất văng tay Nhược Phi ra, nổi giận
đùng đùng : “Đừng có nói nhảm! Trời mưa to, vào nhà tắm rửa trước rồi hãy nói.
Nếu không muốn vào nhà tôi thì tôi sẽ giúp cậu tìm khách sạn!”
“Cô
thật sự mong tôi đi như vậy sao?” Nhược Phi cười cay đắng.
“Tên
nhóc nhà cậu rốt cuộc có biết nghe lời hay không? Trời mưa to như vậy, cậu
không sợ bị cảm nhưng tôi sợ! Bị bệnh vui lắm sao? Mau đi vào tắm rửa!”
Tiểu Hạ
nói đoạn, nắm lấy tay Nhược Phi kéo lên lầu, tay của Nhược Phi lạnh ngắt nhưng
không hề có ý giằng ra………
Nửa
tiếng sau, Nhược Phi tắm xong liền xuất hiện trước mặt Tiểu Hạ. Cậu mặc áo
T-shirt trắng rộng thùng thình, hơi nước nóng vẫn còn tỏa ra, thoang thoảng mùi
Shiseido Aquair mà cô thích nhất.
(Shiseido Aquair : đây là dầu gội đầu giữ ẩm cho tóc, k phải nước
hoa nha ^ ^ )
Cậu khẽ
cúi đầu, ngồi bên cạnh Tiểu Hạ, mặt trắng nhợt nhạt, giống như tù nhân đang đợi
quan tòa phán quyết, lại vừa giống như chú cún con bị bỏ rơi…….
Tuy
lòng không nỡ nhưng Tiểu Hạ vẫn nói : “Thẩm Nhược Phi! Tôi đã giúp cậu tìm nhà
rồi đó, giao thông thuận tiện, giá cả lại phải chăng, cậu có muốn đi xem
không?”
“Cô
đang muốn đuổi tôi đi sao? Tiểu Hạ?” Nhược Phi ngẩng đầu nhìn cô.
“Không
phải. Chỉ là cảm thấy sống chung như bây giờ không tiện mà thôi!”
“Bởi vì
Uông Dương?”
“Không
phải…….Cậu cũng 25 tuổi rồi, lại không hề có quan hệ huyết thống với tôi, hai
chúng ta sống chung một nhà thực sự rất bất tiện!”
“Sao
trước đây lại không cảm thấy bất tiện? Vì Uông Dương đã quay trở lại, hay là vì
tôi hôn cô?”
“Thẩm
Nhược Phi!” Tiểu Hạ đỏ bừng mặt : “Việc trước đây đừng nhắc tới nữa, lí do thì
đừng có hỏi nhiều! Ngày mai, tôi và cậu đi xem nhà!”
“Cô
thực sự muốn đuổi tôi đi sao?” Nhược Phi nhìn đăm đăm vào cô.
Nhìn
ánh mắt bi thương của cậu, lòng Tiểu Hạ cũng rất buồn, nhưng cô chỉ có thể
gượng ép bản thân, cương quyết không mềm lòng. Cô gật đầu nói : “Thật sự. Cậu
cũng biết, một khi tôi đã quyết định sẽ không bao giờ thay đổi. Cậu 25 tuổi
rồi, cô nam quả nữ sống cùng nhau rất bất tiện, là do mẹ tôi không cất nhắc chu
đáo.”
“Phan
Tiểu Hạ, cô đã hứa sẽ không bỏ rơi tôi, cô không được nuốt lời!”
“Tôi
hứa với cậu hồi nào?” Tiểu Hạ nghi cảm hỏi.
“Ha ha!
Cô đương nhiên là đã quên rồi…….chỉ có tôi ngu ngốc mới coi nó là thật!”
Nhược
Phi cười lạnh, đứng dậy, quay về phòng.
Đêm
khuya……
Tiểu Hạ
không tài nào chợp mắt nổi. Tuy rằng Nhược Phi cuối cùng cũng
