bằng lòng đi thuê
căn hộ riêng để ở, nhưng khi nhớ tới ánh mắt đau thương của cậu, tim cô lại đau
thắt lại. Cô hết trăn bên này lại trở bên kia, nhưng kiểu gì cũng không ngủ
nổi. Cuối cùng, dứt khoát ngồi dậy đi ra bếp rót cốc nước. Cô vừa đẩy cửa phòng
ra thì liền nhìn thấy trên so-fa phòng khách nhà mình có một bóng người đen sì
sì đang ngồi trên đó, giật mình đánh thót. Cô bịp miệng không để mình la lên,
đồng thời cũng nhìn rõ dung mạo của người ấy.
Thẩm
Nhược Phi………
Tiểu Hạ
vẫn còn nhớ khi cô học sơ trung năm hai, cả đại viện đột nhiên lan truyền một
tin tức đủ để gây xáo trộn một thời gian dài. Tuy người lớn luôn giấu giấu giếm
giếm trước mặt cô, nhưng cô vẫn biết hai vợ chồng chú Thẩm và dì Vương Tuệ từ
trước tới nay luôn hòa thuận êm ấm bỗng nhiên cãi vã đòi ly hôn. Còn nữa, là do
chú Thẩm đề xướng trước. Điều đó có nghĩa, Thẩm Nhược Phi sẽ không cùng cô đi
tới trường, không đợi cô cùng về nữa. Cô định đi sang tìm Nhược Phi nhưng mẹ
lại ngăn cản, bà thở dài : “Tiểu Hạ, nhà chú Thẩm giờ đang hỗn loạn, con đừng
nên sang đó chỉ tổ gây thêm phiền phức. Thằng bé Phi Phi thật tội nghiệp……..”
Tiểu Hạ
đối với hai từ “ly hôn” chỉ mù mà mù mờ hiểu chút chút nhưng cũng rõ trừ việc
giết người phóng hỏa ra thì đây là việc vô cùng xấu hổ. Cô nhân lúc cha mẹ ra
ngoài, len lén chạy sang nhà Nhược Phi, khe khẽ mở cánh cửa nhà không khóa,
bước vào gian phòng tối om không bật đèn.
Trên
sàn nhà có một cậu bé chỉ yên lặng ngẩng đầu ngắm sao qua khung cửa sổ, thấy
vậy, cô đi vào, ngồi xuống bên cạnh cậu. Nhược Phi gầy hơn hồi bé rất nhiều,
sắc mặt cũng nhợt nhạt thấy rõ. Cậu liếc cô một cái : “Bà đến đây làm gì? Cha
mẹ bà không phải cấm bà chơi với tôi sao?”
“Không
phải! Sao cậu lại nghĩ ra chuyện như vậy?” Tiểu Hạ thảng thốt.
“Cha
tôi bỏ đi rồi………Ông ấy cuối cùng cũng bỏ đi rồi, nực cười một nỗi là ông ấy
chính miệng nói, vì tôi nên mới nhẫn nhịn tới tận bây giờ! Tại sao ông ấy lại
không thể vì tôi mà không ly hôn? Lừa gạt, tất cả chỉ toàn là lừa gạt! Bà cũng
cút đi, tôi không muốn nhìn thấy mặt bà!”
Nhược
Phi năm cuối tiểu học đã dậy thì, giọng biến khàn khàn như vịt đực, ria mép
cũng lún phún mọc. Cậu giờ cao bằng Tiểu Hạ , sức cũng khỏe nữa, cậu đẩy Tiểu
Hạ một mạch ra khỏi cửa, cô loạng choạng suýt nữa ngã nhào, cuối cùng tức lên.
Cô dữ dằn nhìn Nhược Phi quát: “Được! Tôi đi! Cậu đừng có đến tìm tôi nữa đó!”
“Bà cút
ngay cho tôi!”
“Cút
thì cút!”
Tiểu Hạ
tức trào máu, thật sự quay người bước ra khỏi cửa, nhưng chỉ được vài bước, rốt
cuộc vẫn ngoái đầu lại nhìn. Cô nhìn Nhược Phi đứng sững ở đó, mặt đầy nước
mắt, nhưng lại không hề có ý lấy tay lau đi, dường như, cứ để như thế sẽ không
ai hay biết cậu đang khóc vậy………..Từ khi đi học, cho dù vấp ngã té ngã, tay
suýt nữa bị gãy cũng không bao giờ nhìn thấy cậu khóc, nhưng bây giờ……
“Thẩm
Nhược Phi! Cậu thật sự muốn tôi bỏ đi sao?” Tiểu Hạ hỏi lại.
“Đúng!
Bà đi đi!”
“Nhưng
tôi cứ không đi thì làm sao?”
“Bà là
đồ mặt dày, không biết xấu hổ?” Nhược Phi sững một thoáng, không chịu nổi lắc
đầu.
“Tên
nhóc thối tha! Dám nói chị như vậy!”
Tiểu Hạ
búng vào trán cậu một cái, quyết ở lại cạnh cậu. Hai đứa dắt nhau tới sân vận
động, Nhược Phi thì chơi bóng rổ, còn Tiểu Hạ trèo lên xà ngang, đung đưa hai
chân, ngồi xem cậu chơi. Nhược Phi bạt mạng ném bóng vào rổ, toàn thân ướt đẫm
mồ hồi, cuối cùng mệt quá, nằm dài trên sân. Tiểu Hạ nhảy xuống, đi tới cạnh
cậu, còn cậu dường như đang tự nói với bản thân : “Hai người họ hôm nay sẽ đi
làm thủ tục ly hôn. Hai người họ đã thương lượng để mẹ nuôi tôi!”
“Ừ!”
Tiểu Hạ không biết nói gì, chỉ gật đầu.
“Tiểu
Hạ………tôi giờ chỉ có một mình……..”
Cơ thể
Nhược Phi khẽ run rẩy, nét mặt tràn ngập khủng bố và mê màng khi nghĩ về tương
lai, Tiểu Hạ nhìn cậu mà đau lòng. Cô giơ tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của
Nhược Phi, khẽ xoa xoa đầu cậu an ủi : “Thẩm Nhược Phi, cậu hãy còn tôi, chúng
ta sẽ mãi mãi là bạn tốt của nhau, tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu!”
“Mãi
mãi sao?” Nhược Phi ngẩn ra hỏi.
“Đương
nhiên rồi! Mãi mãi!”
“Là bà
nói đó nhé!”
“Ừ!”
Tiểu Hạ
theo thói quen vò vò mái tóc dày rậm rạp của cậu, còn Nhược Phi thì chau mày,
nghiêng đầu tránh. Cậu có chút bực bội mắng cô : “Không được vò tóc tôi như vò
lông con cún vậy!”
“Ế! Cậu
giờ biết cáu gắt rồi hả? Sao trước đây cậu không bao giờ sừng sộ lên với tôi?”
“Trước
đây còn nhỏ không hiểu chuyện, bị bà bắt nạt, bà còn không biết ngượng?”
“Thẩm
Nhược Phi! Đồ vô lương tâm! Tôi cứ sờ đó, sao nào?”
“Không
được!”
Nhược
Phi và Tiểu Hạ, đứa thì muốn cưỡng ép sờ tóc đối phương, đứa thì kịch liệt phản
kháng, loay hoay một hồi, cuối cùng quay ra đánh nhau. Mấy năm trở lại đây, sức
của Nhược Phi dần dần khỏe lên, giờ đã có thể đánh bất phân thắng bại với Tiểu
Hạ, cho nên không ai chiếm được ưu thế. Tiểu Hạ tức tối, thở hổn hển nắm
lấy cổ áo Nhược Phi, mắt trừng mắt, cuối cùng, hai đứa quay ra cười phá lên.
Tiếng cười của cả hai vẫn văng vẳng bên tai, còn Tiểu Hạ xém chút nữa quên mất
lời hứa năm xưa của bản thân