u với người
ta, bị thương lại không dám để cha mẹ biết, thường chạy tới nhà tôi xử lý vết
thương xong mới về nhà! Cho nên kĩ thuật xử lý vết thương của tôi có thể gọi là
chuyên nghiệp rồi đó!”
“Thì ra
là vậy……….Hồi trước anh không hề biết!” Uông Dương nhìn Tiểu Hạ, có chút cảm
khái thốt ra. Anh ta tưởng tượng cảnh Tiểu Hạ tỉ mẩn băng bó vết thương cho
Nhược Phi, chỉ cảm thấy lòng bỗng dấy lên ghen tức, nói không ra tư vị. Anh ta
vừa chườm đá vừa nói đùa : “Sao trước đây em không chăm sóc anh như vậy?”
“Vì anh
có bao giờ bị thương đâu! Anh rất thận trọng, tỉ mỉ, lại học ngành y, đâu cần
đến tôi!”
“Sao em
biết anh không cần đến em?” Uông Dương đột nhiên ôm chầm lấy Tiểu Hạ.
Hơi thở
nam tính quen thuộc nhưng lại xa lạ khiến Tiểu Hạ thoáng ngây người, chỉ cảm
thấy máu trong toàn bộ cơ thể đều bỗng chốc ngưng kết.
Uông
Dương cẩn thận ôm lấy cô, giống như đang ôm bảo vật quý giá nhất thế gian, nụ
hôn của anh ta rơi trên trán Tiểu Hạ, giọng nói có chút run rẩy : “Là anh đang
mơ sao?…….Tiểu Hạ, hãy nói với anh đây không phải là mơ!”
“Uông
Dương! Anh buông tôi ra!”
Tiểu Hạ
yếu ớt vùng vẫy, nước mắt sớm đã tuôn rơi. Tình cảm của cô và Uông Dương đúc
kết bao nhiêu năm, không thể nói quên là quên ngay được, còn thù hận và trốn
tránh quy cho cùng chỉ là vì một chữ “yêu”, vì không thể đạt được tình yêu nên
mới không thể quên nổi!
Lí trí
mách bảo cô phải vạch rõ ranh giới với gã đàn ông này, nhưng cơ thể cô lại kêu
gào : “Chỉ cần một lát thôi, chỉ cần ở trong vòng ôm của anh ấy một lát
thôi……..”
Cô
không rõ tương lai sẽ ra sao, nhưng lúc này, cô chỉ lưu luyến vòng ôm ấm áp này
mà thôi……..
“Tiểu
Hạ, chúng ta làm lại từ đầu được không? Anh………mua một căn hộ tại Kim Kê Hồ, là
kiểu căn hộ hai tầng phân khu mà em thích nhất. Phòng ốc rất rộng, một gian làm
phòng đọc sách, một gian làm phòng ngủ, một gian làm phòng để đồ chơi cho con
chúng ta…….tường nhà sơn màu xanh mát của trái táo, có rèm thủy tinh đing đang,
còn có bồn rửa tay hình lá sen……..”
“Uông
Dương! Đừng nói nữa!”
Tại sao
anh ta lại nhớ rõ từng chi tiết nhỏ như vậy? Có những câu, chính bản thân cô
nói ra cũng đã quên rồi! Tại sao khi cô yêu sâu đậm nhất thì lại từ bỏ cô, tại
sao khi cô đã tuyệt vọng rồi thì lại quay về? Uông Dương! Anh rốt cuộc muốn làm
gì nữa đây?
“Tiểu
Hạ……..Năm đó cha em tới tìm anh……”
“Cha
tới tìm anh?” Tiểu Hạ sửng sốt : “Sao tôi lại không biết? Cha tôi đã nói gì với
anh?”
“Ông
nói với anh, đàn ông phải tự lập, nếu như thật sự yêu em thì phải mang lại tương
lai hạnh phúc cho em. Giờ anh đã có thể ngẩng cao đầu đứng trước người nhà của
em thực hiện lời hứa của mình, căn hộ của anh giờ chỉ thiếu một nữ chủ nhân mà
thôi! Tiểu Hạ, chúng ta làm lại được không?”
Uông
Dương nói đoạn lấy ra chiếc hộp nhỏ màu xanh da trời, trong hộp là chiếc nhẫn
kim cương sáng chói. Tim Tiểu Hạ bị dọa tới lỗi nhịp, đầu óc trống rỗng, chỉ
trơ mắt nhìn Uông Dương đeo nhẫn vào ngón áp út cho mình. Size nhẫn vừa như in,
cô nhìn nó, đột nhiên rơi nước mắt. Uông Dương nhìn cô, thẹn thùng nói : “Viên
kim cương này chỉ có 3 ly, thật thiệt thòi cho em, đây là chiếc nhẫn anh dùng
tiền dành dụm khi học đại học và bươn trải làm bồi bàn ở Mỹ mua về, nó đã theo
anh 3 năm nay rồi! Trước đây định tặng cho em chiếc nhẫn này, nhưng đợi đến khi
anh có tiền rồi thì em lại không ở bên……..Tiểu Hạ, quay lại được không? Anh yêu
em!”
“Uông
Dương! Anh………”
Chiếc
hộp màu xanh da trời có chút sờn cũ, kim cương cũng không phải là loại cỡ lớn,
nhưng đã khiến Tiểu Hạ cảm động đến rơi nước mắt. Trước mặt là mối tình đầu năm
năm không gặp nhưng luôn yêu cô sâu sắc, bảo cô sao có thể cự tuyệt được đây?
Uông Dương năm đó tuy có tuyệt tình nhưng trách nhiệm của gia đình cô e rằng
cũng không hề nhỏ. Cô vốn không hiểu tại sao cha mẹ lại thấu tình đạt lý quyết
định của Uông Dương thì ra mọi việc đều do họ sắp đặt…….
Cha mẹ
quan tâm tới tương lai hạnh phúc của con gái, điều này cô có thể lí giải, nhưng
sự “quan tâm” đó đã khiến cô và Uông Dương phải biệt ly suốt năm năm trời. Thảo
nào, khi nhắc tới Uông Dương, nét mặt của mẹ lại quái dị như vậy, quái dị tới
mức muốn ép cô đi gặp mặt, sớm yên bề gia thất!
Cha mẹ
vẫn muốn chia rẽ hai người, nhưng cô cứ lì lợm ở bên cạnh Uông Dương thì sao
nào? Như vậy, cũng dứt được niệm tưởng của Nhược Phi, khiến mọi việc quay về
đúng quỹ đạo vốn có của nó……
Cô cũng
đã 28 tuổi rồi, cho Uông Dương một cơ hội, cũng là cho mình một cơ hội!
Cho
nên, cứ quyết như vậy đi!
“Uông
Dương, năm năm không gặp rồi, em có gì thay đổi không?” Tiểu Hạ ngắm chiếc nhẫn
trong tay, ngẩng đầu, khẽ hỏi.
“Không
hề có thay đổi nào cả, vẫn dễ thương như thuở xưa!”
“Nói
dối! Khóe mắt em có nếp nhăn rồi, không trang điểm lên là em không dám bước ra
khỏi cửa gặp gỡ mọi người………Anh cũng già rồi!”
“Có
sao?” Uông Dương sờ sờ trán mình, sau đó mỉm cười.
“Gầy hơn
trước, ánh mắt cũng biến đổi rồi……..”
“Hử?”
“Nhìn
trông giống CÁO GIÀ!”
“Ha
ha……..Lăn lộn bươn trải trong xã hội nhiều năm như vậy, sao có thể k