bệnh!”
“Đừng
nói nhảm! Bệnh tật là thứ có thể lôi ra để đùa bỡn sao?” Tiểu Hạ bị dọa điếng
người.
“Ha
ha!” Nhược Phi cười nhạt, qua một lúc, giọng cậu trở nên xa xăm : “Tại sao lại
đi gặp Uông Dương?”
“Gì
cơ?”
“Không
phải em đã nói sẽ không yêu, không gặp hắn nữa sao? Tại sao lại đi gặp hắn?”
“ Bởi
vì, bởi vì……tay của tôi bị thương, anh ấy lại là bác sĩ!”
“Em bị
thương? Sao tôi lại không biết? Là từ khi nào?”
Nhược
Phi thất kinh túm lấy tay Tiểu Hạ, Tiểu Hạ vội vàng giằng ra, mặt dần dần đỏ
lựng. Cô khẽ khụ một tiếng, mất tự nhiên nói : “Là một tháng sau khi cậu bỏ
đi……Haiz. Hai chúng ta hết người này tới người khác phải vào viện, thật sự nên
đi thắp hương khấn Phật một chuyến thôi!”
“Tại
sao em không nói với tôi?” Nhược Phi nổi giận đùng đùng hỏi cô.
“Vết
thương không nghiêm trọng, có gì hay ho mà nói với cậu! Hơn nữa, cậu cũng
có ở cạnh tôi đâu!”
“Đúng
vậy……… tôi không ở cạnh em……”
Nhược
Phi lẩm nhẩm nói, mặt bỗng tối sầm lại. Tiểu Hạ đứng dậy định đi, Nhược Phi bất
thình lình từ phía sau ôm chầm lấy cô. Giọng nói của cậu vang lên bên tai, lời
nói ra khiến Tiểu Hạ rưng rưng nước mắt.
“Tiểu
Hạ, xin lỗi, sau này anh sẽ luôn ở bên em!”
Giọng
nói của cậu vô cùng nhẹ nhàng và dịu dàng muôn phần, hoàn toàn đã chạm tới nơi
mềm yếu nhất trong thâm tâm Tiểu Hạ. Cô thừa nhận khi mình bị thương, đã từng
oán hận Nhược Phi không ở cạnh mình, nhưng cô lấy tư cách gì để yêu cầu Nhược
Phi bầu bạn với cô mãi mãi? Nếu đã không thể ở cùng nhau, chi bằng, buông tay,
để cho cậu có thể tự do sải cánh bay cao.
“Ừ! Cảm
ơn cậu! Nhưng tôi không cần!” Tiểu Hạ nói.
++++++++++++
Sáng
ngày hôm sau, Tiểu Hạ tỉnh dậy, nhẹ nhàng mở cửa phòng Nhược Phi, quả nhiên
không thấy cậu còn ở đó nữa. Nhìn chăn gối được gấp gọn gàng xếp ngay ngắn,
lòng cô phân không rõ là vui hay buồn, không hề có cảm giác thỏa mãn khi đạt
được mục đích, chỉ có cảm giác hụt hẫng vô lực, như đang rơi xuống vực sâu thăm
thẳm mà thôi.
Cô biết
lời nói của mình vô cùng tàn nhẫn, cũng hiểu rõ câu nói đó khiến một Nhược Phi
luôn kiêu ngạo bị đả kích trầm trọng, cậu sẽ chịu không nổi mà lựa chọn rời đi,
nhưng khi cậu thật sự bỏ đi, lòng cô cũng chẳng có chút nào là dễ chịu. Không
biết tên nhóc này đã hạ sốt chưa, không biết đã tìm được phòng để ở hay chưa,
không biết cậu ta có phải đang ở phòng tranh hay không…….
Đi tới
trường học, đứng trên bục giảng, đối diện với những khuôn mặt tràn trề sức sống
của học sinh, tâm trạng u uất của Tiểu Hạ cũng đỡ được phần nào, cô cố gắng
phục hồi lại phong cách giảng dạy vui vẻ lí thú như lúc xưa.
Tan
học, một vài nữ sinh luôn thân thiết với cô, vây tròn lại hỏi : “ Cô ơi, tay cô
có sao không?”
“Đỡ
nhiều rồi! Cảm ơn các em đã quan tâm!” Tiểu Hạ cười tít mắt.
“Bạn
trai của cô thế nào rồi ạ? Sao cả hai người đều bị thương vậy?”
“Bạn
trai? A! Cậu ta không phải……..”
Tiểu Hạ
có chút bất lực giải thích, cười gượng gập, sau cùng, khẽ thở dài, đành để mặc
cho mọi người hiểu lầm. Đám nữ sinh líu ríu bàn tán ca ngợi phong độ cực kỳ ấn
tượng và khí thế ngời ngời của Nhược Phi trên sân cỏ, Tiểu Hạ ngồi bên nghe,
cũng không kiềm nổi mà cong cong khóe môi.
Đúng là
như vậy, Nhược Phi là người toàn năng, cho dù ở bất cứ nơi đâu cũng đều tỏa
sáng. Tuy trận thi đấu lần trước bất phân thắng bại, nhưng đứng ở phương diện
khoa Anh ngữ mà nói, thành tích đó được coi là ngàn năm một thuở, mang lại vẻ
vang cho toàn khoa.
Nếu
không có sự góp mặt của Nhược Phi, trận thi đấu đó căn bản sẽ kết thúc trong
thất bại ê chề. Chủ nhiệm sẽ lôi cô ra ăn sống nuốt tươi cũng không biết chừng!
Uông
Dương tuy thường xuyên tham gia các hoạt động thể thao, nhưng luận về đấu bóng,
anh ta thích bóng rổ hơn bóng đá…….
Đương
lúc Tiểu Hạ đang bay bổng thả hồn miên man suy nghĩ thì Uông Dương gọi điện
tới.
“Tiểu
Hạ! Hôm nay mấy giờ thì em hết tiết dạy?” Uông Dương hỏi.
Đầu bên
kia điện thoại nghe thấy cả tiếng ồn ào, Uông Dương chắc hẳn vẫn còn ở trong
bệnh viện làm việc. Nghĩ đến cảnh Uông Dương bận bù đầu mà vẫn nhớ gọi điện hỏi
thăm cô, lòng Tiểu Hạ, trong chốc thoáng, cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Cô cười
tươi, nói qua điện thoại : “Còn một tiếng nữa là em tan!”
“Đi xem
phim với anh, được không?”
“Được
ạ!”
“Vậy,
một tiếng nữa anh qua đón em!”
“Ok!
Bye bye!”
Tắt
điện thoại, đám học sinh bỗng chốc xốn xáo hết cả lên. Có nữ sinh hỏi Tiểu Hạ
người vừa nãy gọi điện thoại có phải là anh chàng đẹp trai đá bóng không, Tiểu
Hạ chỉ cười cười phủ nhận. Lúc này, một nữ sinh khác giơ tay lên nói : “Tớ biết
đó là ai! Người ấy đã có một lần đến trường tìm cô, cũng rất đẹp trai đó!”
“Thế cơ
á? Trông như thế nào?”
“Tuy
không đẹp bằng anh chàng đá bóng, nhưng cũng rất tuyệt. Cô ơi, là bạn trai của
cô phải không?”
“Cái
này……”
Tiếng
chuông vào học cứu Tiểu Hạ một bàn trông thấy.
Nghĩ
đến buổi hẹn hò sắp tới, những cấu trúc ngữ pháp khô khan cũng biến thú vị theo
tâm trạng, cảm giác kỳ vọng và vui sướng khấp khởi đối với buổi hẹn này khiến
Tiểu Hạ mơ màng, đoán không ra ngọn nguồn. Có