hảo.
Năm thứ
nhất, việc học hành của cô rất rảnh rang, nhưng, cô lại phải sống trong kí túc
xá, điều kiện sinh hoạt khó khăn thiếu thốn hơn rất nhiều so với ở nhà, và cô
cũng lần đầu được biết thế nào là “bạn cùng phòng”. Phòng trong kí túc xá của
cô có tổng cộng 6 người, quê quán khác nhau, gia cảnh khác nhau, tính cách cũng
khác nhau. Người thì vô cùng ham học, người thì chỉ mải ham chơi, chỉ có Cố
Mẫn, dân S thành chính gốc, là tâm đầu ý hợp với cô. Ngày hôm đó, cô cùng người
bạn thân, Cố Mẫn, lôi sách hướng dẫn nấu ăn ra mò mẫm cách làm chè hoa quả, khi
đang lén lén lút lút châm nến để đun chè đựng trong tô thủy tinh thì chuông
điện thoại reo. Cô giật mình đánh thót, vội vàng bật máy, bên kia đầu dây điện
thoại truyền tới giọng nói ngọt ngào ấm áp đến dị thường của mẹ cô. Đầu tiên mẹ
khen nức khen nở thành tích học tập của cô, sau đó, quặt vô lăng, lái sang
chuyện Nhược Phi tới thành phố S……
“Tiểu
Hạ, hôm nay Phi Phi tới thành phố S, con phải chăm sóc chu đáo cho thằng bé
đó!”
“Hôm
nay tới đây? Nó không phải kiểm tra à? Sao lại rảnh rỗi tới đây chơi vậy?”
“Thằng
bé nói là muốn xem đời sống sinh viên để lấy động lực học tập, cha mẹ và
dì Vương Tuệ thấy đây là cơ hội rất tốt cho thằng bé học hỏi”
Thằng
nhóc thối tha, nói dối không biết ngượng………Khóe miệng Tiểu Hạ bắt đầu giật
giật.
Tiểu Hạ
thật không hiểu, cái thằng nhóc Nhược Phi bản chất như yêu tinh, xấu xa cực độ
đó lại tạo được ấn tượng “con ngoan trò giỏi” trong mắt các cô dì thím bác ở
đại viện, được bọn họ cưng chiều quý mến vô cùng. Trong lòng cô hiểu rõ, thằng
bé này muốn tới khu vui chơi giải trí mới mở ở thành phố S để tung tẩy một bữa,
nhưng lại sợ mẹ không cho, nên mới viện ra cái cớ “tốt đẹp” này, chỉ kỳ quái
một chỗ là, những vị “tiền bối” anh minh cả đời đó lại tin sái cổ! Nó là đứa em
trai đáng yêu và cũng là bạn thân nhất của cô, đương nhiên là cô không thể bán
đứng nó được rồi. Song, nó lại dám một mình “đường xa vạn dặm” tới thăm cô, lá
gan quả không nhỏ mà!!!
“Con có
phải ra sân ga đón nó không?” Tiểu Hạ hỏi.
“Không
cần! Thằng bé bảo sẽ tạo bất ngờ cho con!”
Chè hoa
quả đun được một lúc, bắt đầu tỏa hương thơm phưng phức, Tiểu Hạ ngẩn người,
bất giác nắm chặt lấy điện thoại, chỉ cảm thấy tất thảy đều đến quá đường đột,
đầu óc cô giờ trống rỗng. Chưa kịp nói thêm câu gì thì bên ngoài có người gõ
cửa, Tiểu Hạ không nghĩ ngợi nhiều, vừa cầm điện thoại vừa đi ra, mở cánh cửa,
đột nhiên cô hét lên một tiếng, vội vàng đóng sập cửa lại. Cô không thể ngờ
rằng, ký túc xá nữ vốn luôn cấm kị nghiêm ngặt lại có thể “thả rông” cho một
tên đàn ông con trai đến gõ cửa!!! Chưa hết, lúc này cô đang mặc bộ quần áo ngủ
vô cùng lộ liễu!!!! Thật đáng chết mà!!
“Tiểu
Hạ, lát nữa mẹ nhắn số điện thoại của thằng bé cho con! Ý? Tiểu Hạ? Sao con
không nói gì vậy? Tiểu Hạ?”
“Mẹ!
Không cần phải cho con số điện thoại đâu!” Tiểu Hạ cố nén giận : “Nó đã mò tới
đây rồi!”
Tắt
điện thoại, Tiểu Hạ vội thay ngay bộ quần áo mặc trong nhà vào, lại dặn tới dặn
lui Cố Mẫn ăn mặc cho nghiêm chỉnh, xong xuôi đâu đó, mới ra mở cửa. Nhược Phi
đứng bên ngoài, mặt đỏ ửng, nhưng giọng nói ra lại khiến người khác muốn tạt
cho một trận : “Phan Tiểu Hạ, bà căng thẳng như thế để làm gì? Bộ bà có
gì đẹp lắm hay sao?”
“Cút!”
Tiểu Hạ lại đóng cửa cái rầm.
“Này!
Tôi chỉ đùa chút thôi mà! Đừng giận nữa! Đừng đóng cửa lại mà!!!”
Qua 10
phút, cửa lại lần nữa được mở ra.
Nhược
Phi và Cố Mẫn ngồi trên ghế bắt chuyện làm quen, còn Tiểu Hạ ngẩn ngơ ngắm
Nhược Phi, một năm không gặp, từ một thằng bé con nay đã “thoái hóa biến chất”
thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, Tiểu Hạ chỉ cảm thấy không thể tin nổi
vào mắt mình!
Thằng
bé bồng bột song lại luôn rạng rỡ như ánh mặt trời nay đã trở thành chàng trai
hoàn hảo, mười phân vẹn mười, nếu như tình cờ gặp nhau trên phố, chắc chắn, cô
không dám dừng lại nhận mặt nó mất!
Vừa
nhìn thấy Nhược Phi, Cố Mẫn, người luôn “ham hố cái đẹp”, ngay lập tức sáng
mắt, vô cùng happy mời Nhược Phi nếm thử món chè mà Tiểu Hạ
phải vất vả lắm mới nấu được!
“Handsome
boy! Nếm thử ít chè hoa quả nhé! Đợi một lát để chị đi lấy!”
“Em là
con trai, không thể khoanh tay ngồi nhìn như vậy được, để em làm cho, cảm ơn
chị!” Nhược Phi mỉm cười, cực kì lễ phép và lịch thiệp đón lấy tô chè trong tay
Cố Mẫn.
“Là con
trai, ai lại để con gái động chân động tay vào những việc nặng này, hơn nữa lại
là một cô gái xinh đẹp như chị!”
“Ai ya!
Ghét quá! Cậu thật biết nói chuyện mà!” Đuôi mắt xinh đẹp của Cố Mẫn sung sướng
cười híp lại. Lúc này, Cố Mẫn mới để ý Tiểu Hạ luôn im lặng từ đầu tới cuối,
vội quay sang, kỳ quái hỏi : “Tiểu Hạ! Sao cậu lại không nói gì vậy? Đúng rồi!
Anh bạn đẹp trai này có quan hệ gì với cậu vậy?”
“Giờ
mới nhớ tới hỏi sao?” Tiểu Hạ bực mình nhìn Cố Mẫn : “Tiểu thư Cố Mẫn, nếu đó
là tên háo sắc hám của lạ thì làm thế nào đây?”
“Có là
thế đi chăng nữa thì vẫn là chàng háo sắc đẹp trai ngời ngời! Handsome
boy, cậu tên gì nhỉ? Có quan hệ gì với Tiểu Hạ nhà chúng tôi vậy?