Từ khi vào tiểu học trong túi quần cậu lúc nào cũng có mấy viên kẹo để lừa
tình, đừng tưởng tôi không biết! Mau đưa đây đi!”
“Lừa…..lừa
tình?”
“Đúng
thế! Từ bé tới lớn chỉ có mỗi chiêu này! Chẳng tiến bộ chút nào cả!” Tiểu Hạ
khinh thường nhìn cậu.
Nhược
Phi chằm chằm nhìn cô rất lâu, lâu đến nỗi cô cảm thấy phát cáu, cuối cùng cậu
thở một hơi dài thườn thượt. Cậu móc từ trong túi quần ra hai viên kẹo sữa,
quăng cho Tiểu Hạ, nói bằng giọng bố thí : “Cầm lấy ăn đi!”
“Hì
hì!”
Tiểu Hạ
ngay lập tức bóc hai viên kẹo ra rồi cho vào miệng nhai ngon lành, lát sau, quả
nhiên cảm thấy cơ thể khỏe lên trông thấy. Cô còn định nói gì đó với Nhược Phi,
nhưng lại nhìn thấy Uông Dương đứng ở đằng xa vẫy mình, tim cô chợt đập chậm
một nhịp, vội vàng chạy tới chỗ Uông Dương. Nhược Phi tóm lấy tay cô hỏi : “Đi
đâu vậy?”
“Đương
nhiên là quay về lớp rồi! Tôi và cậu có cùng lớp đâu! Cậu cũng nên hòa đồng một
chút đi, đừng có đứng đây một mình nữa!”
“Ừ”
Nhược Phi rầu rĩ đáp.
“Vậy
tôi đi nhé!”
Nói
đoạn, Tiểu Hạ chạy đến bên Uông Dương, tâm trạng kích động vô cùng. Uông Dương
đang ôm một bó củi to, mỉm cười nói với cô : “Lại tới xem em trai hả?”
“Ừ! Khó
lắm mới gặp được nó……..”
“Lớp 12
học hành vất vả cả ngày, việc đó cũng dễ hiểu thôi mà! Đợi lên đại học là ổn cả
thôi……”
“Ừ….”
Tiểu Hạ gật đầu.
“Cậu……..
định thi vào trường nào?”
“Tớ
cũng không biết! Thành tích của tớ không ổn định, đâu phải muốn vào trường nào
là thi đỗ được đâu!”
“Tớ
định thi trường S!”
“Dựa
vào thành tích của cậu thì nhất định là sẽ đỗ!”
“Vậy…….cậu
có muốn học cùng trường với tớ không?” Mặt Uông Dương bỗng đỏ ửng.
Tiểu Hạ
ngẩn người.
Không
phải là cô không hiểu hàm ý trong câu nói của Uông Dương mà là trực giác mách
bảo cô rằng mình đã hiểu sai! Uông Dương là vương tử trong trường, làm sao anh
ta có thể để mắt tới một cô gái bình thường như cô chứ? Tiểu Hạ cúi gằm mặt,
tim đập thình thịch, song vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh : “Để tớ cố hết sức thử xem!
Phải phát huy hết khả năng thì may ra mới có thể đỗ!”
“Thành
tích học tập của cậu rất tốt, chỉ không ổn định mà thôi! Nếu cậu cẩn thận thêm
chút nữa thì nhất định sẽ đỗ mà!”
“Cảm
ơn…”
Tiểu Hạ
không biết phải nói thế nào, chỉ cảm thấy mặt nóng bừng bừng, còn Uông Dương
trông rất ngượng ngùng, chẳng còn tài ăn nói như thường ngày nữa! Đương lúc cả
hai đang im lặng suy nghĩ thì một nữ sinh bỗng dưng xuất hiện phá tan bầu không
khí tĩnh lặng của cả hai.
“Uông
Dương! Thì ra cậu ở đây à! Cô giáo kêu cậu ra tập hợp kìa!”
“Ừ! Tớ
sẽ ra ngay!”
Uông
Dương nhìn Tiểu Hạ một cái sau đó vội vàng chạy đi còn cô thì đứng đó hoang
mang hồi hộp không dứt.
Chạng
vạng tối, mọi người vừa cười vừa đùa tranh nhau ăn những món có vị rất quái gở,
chỉ có Tiểu Hạ là ngồi im trầm mặc. Nếu như trước đây, Trần Duyệt nhất định sẽ
tóm ngay tại trận bộ dạng thất thần của cô, nhưng hôm nay Trần Duyệt chỉ chăm chăm
háo hức tập trung chuẩn bị cho tiết mục đốt lửa trại, cơ bản là không còn tâm
trạng quấy rầy Tiểu Hạ ngồi trâm tư mặc tưởng nữa.
Bao
quanh đống lửa trại cháy hừng hực, từng lớp một lần lượt thay phiên nhau ca
múa, chốc chốc lại có mấy bạn nam sinh bước ra biểu diễn nhảy hiphop khiến ai
nấy đều phấn kích hò reo nhiệt tình. Vì là hoạt động dã ngoại khó khăn lắm mới
được tổ chức nên các thầy cô đành nhắm mắt làm lơ để mặc lũ học trò quỷ sứ của
mình quậy phá tưng bừng. Có mấy học sinh liều lĩnh nhân lúc mọi người đều
đang hưng phấn hò hét thì lén lút trốn đi chơi, dẫn nhau ra góc khuất ngồi “bàn
nhân thế sự”……..Đương nhiên là các thầy cô không hề hay biết!
Tiểu Hạ
hoàn toàn không có hứng thú với cảnh náo nhiệt trước mắt, chỉ ngồi suy nghĩ về
từng câu đối thoại của cô và Uông Dương, cốt để thấu hiểu ý tứ sâu xa trong
từng lời nói của anh ta. Cô quay đầu sang thì thấy Uông Dương và một nữ sinh,
người trước người sau bỏ ra khỏi khu vực đốt lửa trại, cô bỗng cảm thấy người
mình lạnh ngắt, hô hấp trở nên khó khăn cực độ. Tâm trạng vui mừng khi nãy và
cảm giác thất vọng hiện giờ liền biến thành phép so sánh vô cùng trào phúng.
Tiểu Hạ lặng người nhìn theo bóng Uông Dương, cô cảm thấy khóe mắt cay cay, tim
đau như bị ai cứa đứt!
Uông
Dương………
Thì ra,
mọi chuyện đều là do cô tự biên tự diễn ra mà thôi!
“Trần
Duyệt! Tớ ra ngoài đi dạo một lát!”
“A? Cậu
đi đâu?”
“Ở đây
ồn quá, tớ muốn ra chỗ nào đó yên tĩnh một lúc!”
“Tớ đi
cùng cậu nhé!”
“Không
cần đâu! Tớ đi một lát là về ngay ấy mà!”
Tiểu Hạ
cười gượng với Trần Duyệt sau đó cũng len lén bỏ ra ngoài. Bên ngoài rất lạnh,
nhưng trời đêm lại vô cùng rực rỡ với muôn ngàn vì tinh tú, Tiểu Hạ vừa bước đi
vừa ngắm sao, cô không rõ bản thân đã đi trong bao lâu, cũng chẳng biết mục
tiêu đâu nữa. Chỉ cần nghĩ tới Uông Dương là tim cô lại nhói đau!
Tình
yêu thầm kín bao năm cuối cùng cũng có kết quả,cuối cùng cũng có lí do để từ
bỏ!
Từ giờ,
chắc cô không thể nhìn trộm Uông Dương, không thể viết tên anh ta lên từng
trang nhật kí được nữa rồi!
Cảm
giác này gọi là “thất tình” sao? Đau thật đó………Không, c