ợu khiến cô chìm đắm ngây ngất, đột nhiên cô nhớ lại gương
mặt hồi hộp lo lắng khi Uông Dương tỏ tình với mình!
Năm đó,
cô học lớp 12.
Nếu
dùng màu sắc để hình dung năm lớp 12 thì 80% sẽ chọn màu “xám”, Tiểu Hạ cũng là
một trong số những người ấy. Áp lực thi cử đè nặng, ép bọn họ đến không tài nào
thở nổi, ai ai cũng chỉ vùi đầu, dồn vào học các môn chính, môn phụ thì bỏ bê.
Họ đau đáu ngồi nhìn học sinh lớp dưới được học thể dục, chỉ cảm thấy bọn họ có
dùng tốc độ nhanh nhất để chạy 800 mét thì vẫn bị kì thi bủa vây tứ phía!
Nghỉ
đông, trường tổ chức cho toàn thể học sinh, đương nhiên là có cả khối 12 đi dã
ngoại trong công viên ở vùng ngoại ô. Những chuyến dã ngoại kiểu này chỉ kéo
dài trong một ngày, buổi tối thì tổ chức đốt lửa trại, vì hoạt động quá vui
nhộn hấp dẫn nên lũ học sinh lớp 12 như cô cảm thấy hưng phấn tột độ! Bọn họ
liên danh kháng nghị, giương cao khẩu hiệu “học và chơi kết hợp” khiến cho lãnh
đạo trong trường chỉ còn cách bất lực đồng ý yêu cầu của mọi người, giải phóng
đám “thú cầm tù” trong 2 ngày!
Sau
khi biết tin, Tiểu Hạ bỗng cảm thấy thế giới xung quanh như được trở lại sắc
màu tươi sáng rực rỡ, cô vui mừng khôn xiết, cảm thấy hôm nay giống như là ngày
vàng trong lịch sử!
Khu trọ
của họ rất giản dị, mười người chen chúc trong một phòng, nhưng vì đây là lần
đầu tiên qua đêm ở bên ngoài nên ai nấy đều phấn khởi vui sướng đến quên cả khổ
sở, chật chội!
Tiểu Hạ
sắp xếp đồ đạc xong xuôi đâu đó mới ra tập hợp với các thành viên khác trong
lớp. Bọn họ phải nghe theo sự chỉ đạo của cô giáo để chuẩn bị cho đêm lửa trại
tối nay. Cô giáo không ngừng nhắc nhở mọi người phải chú ý an toàn, trong khi
đó Trần Duyệt lại cười gian nhìn cô, thủ thỉ: “Du xuân, du thu là thời khắc vô
cùng dễ dàng để “dệt mối lương duyên”. Tiểu Hạ! Cậu nhất định phải nắm chắc cơ
hội này đó!”
“Nhưng
chúng ta đang du đông mà!” Tiểu Hạ thật thà đáp.
“Tớ chỉ
ví dụ thôi, OK? Tóm lại là, anh chàng vương tử Uông Dương của cậu chắc chắn sẽ
bị “đàn hổ cái” nhăm nhe chực chờ săn đón cho mà coi, cậu phải “tiên hạ thủ vi
cường”, biết không?”
“Vớ
vẩn!”
Mặt
Tiểu Hạ đỏ lựng, bất giác liếc sang nhìn Uông Dương, quả nhiên là trông thấy
một đoàn nữ sinh đang vây lấy anh ta, lòng cô tự nhiên nặng trĩu. Bên này, cô
giáo đang phân tổ, một nhóm kiếm củi, một nhóm tìm đồ ăn thức uống, một nhóm
đảm nhiệm việc nấu nướng, còn có một nhóm phụ trách tiết mục văn nghệ tối nay
nữa. Khi biết Uông Dương được phân cùng tổ với mình, Tiểu Hạ cảm thấy hồi hộp
xốn xang, tim như muốn rớt ra ngoài. Trần Duyệt cứ khúc khích cười cố ý chòng
ghẹo cô, song cô giả vờ như không hề hay biết!
“Mọi
người còn có vấn đề gì nữa không?” Cô giáo hỏi lại một lần nữa.
“Không
ạ!”
“Được!
Vậy mọi người phân ra làm việc nào!”
Dứt
lời, cô giáo rời khỏi, còn Tiểu Hạ thì ngây người đứng nhìn Uông Dương và mấy
nam sinh khác đi tới chỗ mình. Uông Dương nhìn bọn cô, mỉm cười : “Việc kiếm củi
cứ để bọn con trai chúng tớ làm được rồi, con gái các cậu chỉ cần theo sau là
OK! Nghe nói phong cảnh trong rừng vô cùng tuyệt vời, rất hợp cho chúng ta nghỉ
ngơi thư giãn đấy!”
“Uông
Dương! Là cậu nói đó nhé! Vậy chúng tớ không làm gì đâu đó!”
“Đương nhiên!
Bọn con trai chúng tớ rất ga-lăng mà!”
“Ha
ha……”
Sau
tràng cười vui vẻ, mọi người kéo nhau vào rừng kiếm củi, trời rét thấu xương
cũng không làm giảm bớt hưng phấn của họ! Trong rừng cũng có rất nhiều học sinh
lớp khác đi kiếm củi, người nhiều củi ít, vậy nên ai nấy đều ngầm hiểu nhau,
vừa đùa giỡn vừa nghiêm túc làm việc________Công việc chỉ là thứ yếu, vui chơi
mới là chính! Bỗng nhiên, Tiểu Hạ nom thấy bóng dáng rất quen thuộc của một nam
sinh đang đút tay vào túi quần, mặt điềm nhiên như không đứng ở đằng xa, cô vội
vàng chạy sang bên đó, đập cái bộp : “Thẩm Nhược Phi! Cậu cũng đi cùng với mọi
người tới đây “lao động” à?”
“Bà cũng kiếm củi à?” Nhược Phi hỏi.
“Ừ!
Thực ra thì tôi thích được phân vào tổ nấu ăn hơn!” Tiểu Hạ có chút nuối tiếc
trả lời.
“Nếu
vậy thì lớp bà tối nay chắc là không có cái gì nhét vào bụng rồi!”
“Này!
Cậu có cần phải khó ưa thế không? Tôi kém cỏi đến vậy sao?”
“Xì!”
Nhược
Phi lộ ra vẻ khinh khỉnh, liếc Tiểu Hạ một cái, sau đó lại tiếp tục đứng dưới
gốc cây vẩn vơ suy nghĩ gì đó. Tiểu Hạ chú ý thấy khá nhiều nữ sinh đang vụng
trộm ngó về bên này, cô nhìn cậu cười gian xảo : “Thẩm Nhược Phi! Có phải là
cậu cố tình tỏ ra lạnh lùng để thu hút sự chú ý của các cô gái không? Chiêu này
quê lắm rồi!”
“Vô
vị!” Nhược Phi trợn cô một cái.
“Đói
quá…….Haiz! Biết vậy trước khi ra cửa ăn sáng cho rồi!”
Tiểu Hạ
tuy mang rất nhiều đồ ăn vặt tới, nhưng vì vội chạy đi tập trung nên không mang
theo gì cả, bữa sáng lại nhịn, giờ đầu cô váng vất, hai mắt mờ dần, tay chân
bủn rủn. Cô đang định quay về đội ngũ lớp mình thì bỗng nhiên nghe thấy giọng
quát nạt của Nhược Phi : “Lại bỏ bữa sáng nữa hả???”
“Sáng
nay dậy muộn lại phải đi vội…….Này! Cậu tức giận như thế để làm gì? Có mang
theo thứ gì ăn được không?”
“Không
có!”
“Nói dối!
