ó yêu nhau đâu mà gọi là
“thất tình”? Thì ra, đến cả tư cách “thất tình” cũng không có nữa……..
Tiểu Hạ
thầm thương trộm nhớ Uông Dương suốt sáu năm, tuy không được đối phương đáp lại
nhưng cảm giác có người để yêu thương và thỉnh thoảng được cùng người mình
thích nói dăm ba câu tán gẫu thật sự vô cùng hạnh phúc!
Uông
Dương không có bạn gái, Tiểu Hạ có thể “danh chính ngôn thuận” thầm ái mộ
anh ta, nhưng một khi anh ta có bạn gái thì sao? Bây giờ, đến tư cách để thầm
yêu anh ta cũng không còn rồi……..
Buồn
quá……….
Tiểu Hạ
cảm thấy mệt mỏi, bước không nổi nữa, cô liền tìm một tảng đá ven đường để ngồi
nghỉ. Khóc thỏa thê một trận, qua một hồi lâu cô mới cảm thấy bình tĩnh được
chút ít. Lúc này, cô mới để ý quang cảnh xung quanh, không biết bản thân đang ở
đâu, muốn tìm đường quay về nhưng tìm mãi cũng không thấy con đường trong trí
nhớ đâu cả, đâm ra hoang mang hoảng loạn!
Đây là
nơi nào? Mọi người đang ở đâu? Tại sao lại không thấy một bóng người nào?
Tuy bầu
trời rực rỡ ánh sao nhưng con đường cô đi lại không có lấy một ngọn đèn đường
nào. Gió thổi lá cây xào xạc, không khí bỗng chốc như được bao trùm bởi những
âm thanh quái dị! Tiểu Hạ cảm thấy cơ thể mình lạnh đến phát run, càng đi càng
sợ, song vẫn hoàn toàn không tìm thấy đường quay về. Cô vừa lo vừa sợ, chẳng
biết đã đi trong bao lâu, mãi đến khi kiệt sức cô liền ngồi bệt xuống đường,
tâm trạng càng lúc càng hoảng loạn, cuối cùng kìm không nổi mà khóc thút thít.
Việc
Uông Dương trở thành “danh hoa có chủ” cộng với bản thân bị lạc đường, hai bên
đả kích khiến cô ngồi khóc ngon lành, nước mắt rất mau được gió se sẽ thổi khô
nhưng kéo theo đó là sức lực càng lúc càng kiệt quệ!
Có lẽ
sẽ chết ở đây mất………
Cho dù
không bị chết cóng ở đây thì sáng mai cũng nhất định bị cô giáo mắng chết!
Nhưng, nếu không phải nhìn thấy cảnh Uông Dương nắm tay cô gái đó đi thì có ra
sao cũng được.
Đang
lúc Tiểu Hạ nghĩ ngợi linh tinh, sức cùng lực kiệt, ý thức mơ hồ thì bỗng dưng
có người tóm lấy tay cô. Cô giật mình, vội mở mắt ra thì nhìn thấy một gã đàn
ông đang nắm chặt lấy tay cô! Tiểu Hạ hét toáng lên, vội vàng giằng tay ra,
tiếng thét của cô làm kinh động lũ chim trên cành. Vì người đó đứng ngược sáng
nên cô không thể nhìn rõ gương mặt y nhưng khi nghe thấy giọng nói thân quen
thì cô mừng tới phát khóc.
“Phan
Tiểu Hạ! Tìm thấy bà rồi!”
“Thẩm……Nhược…….Phi……..”
Tiểu Hạ
đứng dậy, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ gương mặt vừa có vẻ tức giận vừa có vẻ an
ủi của Nhược Phi. Ánh trăng bàng bạc hòa lẫn nước mắt, cả người Nhược Phi vô
cùng huyền ảo, song đôi mắt cậu lại sáng rực, giống như ánh sao trên trời cao
vậy. Tiểu Hạ cũng không rõ tại sao lại “Òa” lên một tiếng, khóc nhè như một đứa
trẻ : “Thẩm Nhược Phi! Tôi bị lạc đường……..”
“Đồ
ngốc! Theo tôi về!”
“Nhưng
tôi không đi được!”
“Vậy để
tôi cõng bà!”
“Không
cần đâu! Chỉ hơi chóng mặt chút thôi! Ngồi nghỉ một lát là hết ấy mà!”
Tiểu Hạ
dứt lời, lấy tay day day thái dương huyệt, có vẻ rất mệt mỏi. Nhược Phi nhìn
cô, đột nhiên thở dài hỏi: “Không ăn gì hả?”
“Đúng
thế! Sao cậu biết?”
“Tôi
cũng chẳng có đồ gì cả…. bà có ăn…kẹo không?”
“Có!
Tôi ăn!”
Đừng
nói là kẹo, bây giờ có đưa cà rốt thứ cô ghét nhất, cô cũng vô cùng vui vẻ đón
lấy.
Tiểu Hạ
cướp viên kẹo trong tay Nhược Phi như “hổ đói vớ được thịt”, cho vào miệng nhai
rau ráu, vị ngọt của kẹo quả thực khiến cô dần dần cảm thấy dễ chịu hơn. Ăn hết
vẫn còn cảm thấy dư vị ngòn ngọt đọng lại trong miệng, cô quay sang hỏi Nhược
Phi : “Thẩm Nhược Phi! Sao cậu luôn mang kẹo theo vậy? Cậu thích ăn kẹo đến thế
cơ à? Nhưng sao tôi chả bao giờ thấy cậu ăn vậy nhỉ?”
“Bớt
nói nhảm đi. Xem ra là khỏe được chút rồi phải không? Về thôi!”
Trong
bóng đêm, Tiểu Hạ tuy không thể nhìn thấy nét mặt của Nhược Phi nhưng vẫn luôn
cảm thấy giọng nói của cậu mang theo vẻ giận dữ khó chịu. Chẳng biết lại tức
cái gì nữa? Cô lè lưỡi, bước theo sau cậu. Nhìn bóng lưng Nhược Phi, Tiểu Hạ
cảm thấy lòng yên tâm tới kỳ lạ.
Tuy
trước đây toàn là do cô bảo vệ Nhược Phi, nhưng cảm giác an tâm khi gặp được
người con trai đáng tin cậy trong khu cấm địa này, thật là khó có thể hình dung
bằng lời.
Tiểu
Hạ chẳng biết Nhược Phi làm sao có thể nhớ được đường, chỉ nhớ hai người đã đi
rất lâu để có thể trở về khu vực đốt lửa trại. Về tới nơi, cô giáo mắng Tiểu Hạ
té tát, vốn còn định phạt cô đến nơi đến chốn nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mệt
mỏi, hoảng loạn của cô thì miễn cưỡng nương tay.
Sau khi
mọi người giải tán, Tiểu Hạ liền uể oải đi về phòng trọ. Đột nhiên, Uông Dương
cản đường cô, rồi tỏ tình! Tiểu Hạ còn nhớ lúc đó mặt mình đỏ như gấc, tim hồi
hộp như muốn rớt ra ngoài, nhưng Uông Dương nói gì thì cô không còn nhớ rõ nữa.
Giờ đây, trong trí nhớ sâu thẳm của cô chỉ khắc ghi hình bóng chàng trai đã
mang ánh sáng giúp cô đi qua đêm đen chứ không còn là chàng trai đỏ mặt ngượng
ngùng tỏ tình với mình nữa.
______________
“Phan
Tiểu Hạ! Tìm thấy cô rồi!”
Sau
lưng bỗng vang lên giọng nói thân quen.
Tiểu Hạ
kinh ngạc q