i, cô và vị hôn phu của tôi có
quan hệ gì?”
Đối
diện với đôi mắt phẫn uất, truy vấn của Dịch Hàn, Tiểu Hạ không có hằn ý gì với
cô ta, chỉ cảm thấy mình vô cùng bình tĩnh. Ánh mắt van xin khấn thiết của Uông
Dương không phải là cô không thấy, những tưởng mình sẽ đau đớn thương tâm,
nhưng sự thật cô chỉ cảm thấy khoan khoái dễ chịu, lòng tĩnh lặng như nước hồ
mà thôi. Cô mỉm cười với Dịch Hàn, khẽ nói : “Anh ta là bạn trai tôi!”
“Cái
gì?” Mặt Dịch Hàn biến sắc tới khó coi.
“Nhưng
giờ thì không phải nữa rồi! Thẩm Nhược Phi! Cảm ơn cậu đã giúp tôi giáo huấn
loại đàn ông như hắn! Có điều, việc này để tôi đích thân giải quyết sẽ tốt
hơn!”
Tiểu Hạ
giật cốc rượu trong tay Trần Duyệt, đột ngột hắt thẳng vào mặt Uông Dương, sau
đó đạp hắn một cái thật mạnh! Uông Dương đau đớn “Á” lên một tiếng, còn Dịch
Hàn thì tức tới dúm dó mặt mày! Cô ta định giơ tay tát Tiểu Hạ nhưng lại bị Nhược
Phi dễ dàng tóm lấy.Taycậu bóp chặt lấy cổ tay cô ta, ngữ khí tràn ngập cảnh
cáo : “Nếu không muốn bị đánh thì mau cút đi cho khuất mắt!”
“Tại
sao tôi phải đi? Tôi sai chỗ nào? Là do thứ đàn bà ti tiện đó không biết xấu
hổ, tôi………..”
Dịch
Hàn còn định sỉ vả thêm một tràng nữa, song đối diện với gương mặt đằng đằng
sát khí như Atula của Thẩm Nhược Phi, giọng của cô ta càng lúc càng nhỏ, cuối
cùng im bặt không dám nói câu nào nữa. Cô ta chỉ có thể trợn mắt trừng Nhược
Phi một cái sau đó cùng Uông Dương rời khỏi bữa tiệc. Trước khi ra ngoài, Uông
Dường còn quay đầu lại nhìn Tiểu Hạ nhưng Tiểu Hạ không hề đoái hoài tới hắn.
Cô chỉ chăm chú kiểm tra kĩ lưỡng bàn tay của Nhược Phi, chừng như muốn xem cậu
có bị thương hay không, trong đôi mắt của cô hoàn toàn không còn chỗ cho kẻ thứ
hai chen chân vào……..
Vẫn là
thất bại sao? Rõ ràng đã sắp giành được……..nếu năm đó không đi du học, nếu ngày
hôm ấy người tìm thấy cô là hắn, vậy mọi chuyện sẽ tiếp diễn ra sao?
Song,
tất cả đã quá muộn……
Hai người
họ rời khỏi, bữa tiệc lại quay trở lại trạng thái ban đầu. Dù những người khác
cố ra vẻ không quan tâm tới Tiểu Hạ, nhưng ánh mắt như muốn tìm tòi nghiên cứu
nguyên nhân của họ, chốc chốc lại liếc sang phía bên này khiến cô cảm thấy như
có kiến bò trong bụng. Tiểu Hạ hoàn toàn chẳng để tâm Uông Dương sẽ bị “trừng
phạt” như thế nào, uống hết cốc rượu xong, cô mới cảm thấy người ấm áp lên đôi
chút. Men rượu khiến cô lâng lâng, cô uống hết cốc này đến cốc khác, song, dẫu
cho có uống thứ gì thì miệng cô vẫn cứ đắng ngắt như cũ. Nhược Phi cuối cùng
cũng không chịu nổi, với tay giằng lấy cốc rượu, khuyên nhủ cô: “Tiểu Hạ! Đừng
uống nữa, nếu cứ như vậy sẽ biến thành trò cười cho người khác đó!”
“Nhưng
tôi vốn dĩ là trò cười cho thiên hạ mà……..không phải sao?”
Tiểu Hạ
cười giễu cợt nhìn Nhược Phi, ánh mắt lạnh lùng, phảng phất như muốn đối chọi
với mọi điều tiếng của thế gian. Nhược Phi cảm thấy tim mình như bị cứa một
đường dài rướm máu, đau đến không thể thốt lên lời. Cậu chỉ biết đứng đó, trân
trối nhìn Tiểu Hạ nói cười với Trần Duyệt rồi đi vào toilet, sau đó bước ra,
cuối cùng là biến mất trong đám đông.
Phù!
Cuối cùng cũng thoát được ra ngoài! Buồn quá đi mất……….
Đứng
trên sân thượng của khách sạn, Tiểu Hạ thở dài, mỉm cười nhìn từng dòng xe cộ
tấp nập qua lại bên dưới, để mặc những sợi tóc dài tung bay trong gió. Tuy có
chứng sợ độ cao, nhưng vì đã ngà ngà say nên cô vịn người vào thành lan can,
cúi đầu vừa ngắm vừa cười. Gió se sẽ thổi khiến hai vai cô run rẩy, lạnh đến
rùng mình, cổ họng cũng đau rát, khó chịu vô cùng. Những tưởng mình sẽ
khóc, song lòng cô lại bình tĩnh tới kỳ lạ, chỉ muốn cười tự giễu và cảm thấy
cay đắng trước cuộc đời mà thôi!
Cô bất
chấp tất cả, chủ động đề nghị lấy Uông Dương, một mặt là để thăm dò xem anh ta
có “tật giật mình” hay không, một mặt muốn vì tình cảm của hai người mà cố gắng
cho mục tiêu cuối cùng. Khi Uông Dương bằng lòng lấy cô, cô hoàn toàn không có
cảm giác hạnh phúc cũng chẳng có tâm trạng vui vẻ thắng lợi như tưởng tượng. Cô
cảm thấy bản thân mình thắng rồi, nhưng thắng cái gì thì cô cũng không rõ!
Hôm
nay, khi sự thật phũ phàng được phơi bày, cô tưởng rằng bản thân sẽ vô cùng đau
đớn khổ sở nhưng lúc nhìn thấy vẻ kinh hoàng hoảng loạn cùng gương mặt méo mó
khó coi của Uông Dương, cô lại phát hiện cô không hề hận hắn, đầu cô chỉ trống
rỗng mơ hồ. Cô lạnh lùng nhìn hắn tím tái mặt mày, cố gắng vắt óc nghĩ cách
thoát thân, nhìn gương mặt tuấn tú của hắn vì hoảng loạn mà rúm ró lại, nhìn mồ
hôi hắn túa ra đầm đìa, cô phát hiện, mình cuối cùng cũng biết cách từ bỏ!
Thực ra,
người cô yêu không phải là Uông Dương của hiện giờ mà là chàng trai trong hồi
ức xa xưa, có điều………cô không thể quay trở lại quãng thời gian hạnh phúc của
năm tháng ấy. Hoặc giả, cô muốn mượn Uông Dương để ngăn cản thứ tình yêu không
nên có của ai đó……….
Mỗi
người đều có mục đích riêng của mình, rốt cuộc thì ai ích kỉ hơn ai đây? Tình
yêu trong cuộc sống ồn ã chốn đô thành, lẽ nào, vĩnh viễn không thể trong sáng
như trước đây?
Tiểu Hạ
ngắm trời sao, men rư
