m lại đập thình thịch, bối rối bấn
loạn, không dám đối diện với cậu, nhưng nếu thiếu cậu ở bên lại cảm thấy nhớ
nhung da diết và càng không rõ nỗi đau dai dẳng đeo bám cô ngày đêm là do đâu?
Không,
người cô yêu là Uông Dương, Nhược Phi chỉ là em trai cô mà thôi!
Sao cô
có thể………có thể yêu Thẩm Nhược Phi???
“Tiểu Hạ! Cậu bị gì thế? Sao cứ thừ người ra không nói câu nào
vậy?”
“Đâu có đâu!”
“Ờ!” Trần
Duyệt hiển nhiên không phát hiện thấy sự kì lạ của Tiểu Hạ, chỉ tự biên tự
diễn : “Tớ nói thật đó, Nhược Phi tuy còn trẻ, lại không có kinh tế cơ
bản, nhưng tớ nhìn ra thằng bé đó rất có “tướng làm quan”________Quan trọng
nhất là cậu ta thật lòng yêu cậu. Tiểu Hạ, cậu vốn được coi là người thông
minh, tại sao trong chuyện tình cảm lại “gà mờ” như vậy? Rõ ràng cậu biết Uông
Dương…….”
“Trần Duyệt! Đừng nói nữa! Tớ xin cậu đấy! Đừng nói nữa!!!!”
Trông
thấy sắc mặt Tiểu Hạ vô cùng khó coi, Trần Duyệt biết điều liền im lặng. Bên
này, Nhược Phi luôn nhìn về phía Tiểu Hạ, Tiểu Hạ vô tình quay sang, vừa đúng
lúc đụng phải ánh mắt Nhược Phi. Nụ cười đẹp trai ngây ngất ngay lập tức nở ra
vì cô.
Thẩm
Nhược Phi……..
Làm ơn
đi! Quan hệ của chúng ta đã khó xử lắm rồi, đừng có cố tỏ ra không có chuyện gì
mà tự nhiên mỉm cười thân thiện với tôi thế!!!! Vì như vậy, tâm trạng bứt rứt
suốt một tháng nay của tôi sẽ trở nên cực kì ngớ ngẩn! Còn nữa, hôm nay bỗng
dưng lại đi mặc âu phục…….hết việc hay sao mà diện đẹp như thế để làm gì???
Tiểu Hạ
nhìn Nhược Phi rồi rủa thầm trong lòng.
“Sao lại không nghe điện thoại?”
Chú ý
thấy Tiểu Hạ ngắm mình rồi thừ người ra, Nhược Phi liền tiến tới cạnh cô hỏi
dò, ngữ khí bình tĩnh giống như đang hỏi thời tiết gần đây thế nào vậy. Tất
nhiên là Tiểu Hạ không thể giãi bày mọi suy nghĩ trong lòng cho cậu hay, chỉ
giả vờ nói : “Lúc đó tôi đi ngủ, không nghe thấy điện thoại reo!”
“6h đã đi ngủ? Thời gian vận động của cô xem ra càng ngày càng ít
đó!”
“Con gái nhiều tuổi cần phải chăm sóc sắc đẹp giữ gìn dung
nhan mà!”
“Thế sao? Chẳng trách nếp nhăn nơi khóe mắt cô lại dễ thương như
vậy!”
Dứt
lời, Nhược Phi đột nhiên áp sát, môi cậu gần như chạm vào môi cô. Tiểu Hạ giật
mình, theo bản năng lùi lại mấy bước, vừa sờ mặt vừa tức tối mắng cậu : “Thẩm Nhược Phi! Cậu
đừng có nói vớ vẩn! Tôi làm gì có nếp nhăn nào chứ??”
“Đùa thôi mà! Không buồn cười sao?”
“Chẳng buồn cười chút nào cả!!!”
Kể ra
cũng lạ, Nhược Phi chỉ đùa có mấy câu mà cảm giác bối rối không thoải mái liền
biến mất tăm, dường như cô lại có thể tự nhiên đối diện với cậu. Tiểu Hạ định
đổi đề tài, song lại chuyển ngay sang chủ đề ngớ ngẩn nhất : “Chu Cầm hôm nay sao
không đến? Cô bé không đón Giáng sinh cùng cậu à?”
“Tôi và cô ta chẳng có quan hệ gì cả!”
“Thừa nhận một chút thì có chết ai đâu! Kiểu gì cũng phải cho cô
bé chút danh phận chứ!”
“Ha ha!” Nhược
Phi nhún vai coi như không quan tâm: “Uông Dương sao cũng
không đến vậy?”
“Tối nay anh ấy phải phẫu thuật!”
“Hai người vẫn chưa chia tay à?”
“Thẩm Nhược Phi! Ngậm cái mỏ quạ của cậu lại! Chúng tôi……..sắp kết
hôn rồi!”
Tiểu Hạ
nói xong liền cảm thấy không gian xung quanh tĩnh lặng tới đáng sợ. Cô không
dám đối diện với biểu cảm lúc này của Nhược Phi, vội quay đi, chăm chú nhìn vào
chùm đèn thủy tinh, hình như muốn xem xét trên chiếc đèn chùm rực rỡ đó có dính
chút bụi nào không vậy……….Tâm trạng cô giờ vô cùng bất định, không rõ phải mất
bao lâu Nhược Phi mới nói : “Không thể nào!”
“Gì cơ?”
“Cô vẫn chưa nhìn thấy anh chàng Uông Dương đang “tăng ca” của cô
sao?” Đột
nhiên, Nhược Phi cười vô cùng tàn nhẫn.
Tiểu Hạ
vội quay đầu lại.
Cô liền
trông thấy Uông Dương vốn dĩ phải đang ở trong phòng mổ, giờ đây đương ăn vận
rất chỉnh chu ngồi bên cạnh một cô gái dung mạo khá bình thường, cũng đang nhìn
về phía mình, thần sắc vô cùng hoảng loạn. Cô gái kia thì ôm lấy cánh tay hắn
ta, trên khuôn mặt tràn ngập nụ cười tình tứ chỉ có hai người yêu nhau mới có!
Có lẽ,
nhận ra Uông Dương hơi kỳ lạ, cô ta nương theo ánh mắt của hắn, sau đó trừng
trừng nhìn Tiểu Hạ, khuôn mặt tràn ngập địch ý. Tiểu Hạ nhìn hai người họ, cảm
thấy lồng ngực bị bóp nghẹt không thể thở nổi.
“Choang!!!!”
Tiểu Hạ
đờ người, tay buông thõng, cốc rượu liền rơi xuống sàn, vỡ tan.
Tiếng
cốc vỡ choang vang lên khiến mọi người đều tập trung chú ý về phía cô, sắc mặt
của Uông Dương trong phút chốc biến thành trắng bệch. Dẫu cho cô có cố gắng tự
lừa dối, tự thuyết phục bản thân Uông Dương thực sự chỉ yêu mình cô và không hề
có người con gái khác, nhưng, sự thật vẫn tàn nhẫn phá tan mọi mong ước của cô.
Hóa ra,
tình yêu chưa từng quay trở lại………..
“Uông Dương…..”
Tiểu Hạ
muốn cười, song, nước mắt không nghe lời cứ lăn dài trên má. Cô cảm thấy thế
giới xung quanh bỗng nhiê