XtGem Forum catalog
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325402

Bình chọn: 7.00/10/540 lượt.

hích hắn như trên TV, nhưng lại cực kỳ chán ghét hắn ở ngoài đời.

Nhưng tôi rất rõ ràng chính là, trong lồng ngực tôi bây giờ đang đè nén một cỗ phiền muộn. Trước khi khạc được nó ra khỏi miệng, tôi không có biện phát yêu thêm bất kỳ ai nữa.

Cho nên, vì tôi cũng là vì chồng tương lai của tôi. . . . . . Trước hết tôi phải đi qua cửa ải Mạnh Thần Úc này đã.

Tôi cắn cắn môi, tức giận nói: "Hiện tại em chỉ muốn thắng hắn ta. Em muốn đem tất cả những đau khổ mà em từng phải nếm trải trả lại cho hắn, để cho đại minh tinh tự cao tự đại như hắn phải quỳ gối trước mặt em!"

Kỷ Gia Khiêm trầm mặc hồi lâu, mới thấp giọng nói: "Vai nam chính anh nhất định phải đóng."

Thấy hắn không chịu lùi bước, tôi có chút thất vọng cúi đầu.

Hắn đưa tay nâng đầu tôi lên, buộc tôi phải nhìn hắn."Nhưng mà, anh sẽ mời Mạnh Thần Húc đóng vai nam phụ."

"Cái gì? !" Tôi cực kỳ kinh ngạc: "Với tính cách của Mạnh Thần Húc, hắn làm sao có thể đồng ý?" Tôi mãnh liệt hoài nghi Kỷ Gia Khiêm đang muốn lừa gạt tôi .

"Tiểu Hàm. Em phải học cách tin tưởng anh." Hắn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng nói.

Tôi bị cảm động.

Nhớ lại những cử chỉ tốt đẹp của hắn mấy ngày nay. Cho nên, tôi tạm thời tin tưởng hắn một lần.

Huống chi đây là lần đầu tiên hắn gọi tôi bằng cái tên buồn nôn như vậy.

Tôi bị hắn làm cho đầu óc rối bời quên nói tới chuyện có công khái mối quan hệ của hai chúng tôi hay không. Ngày hôm sau chị Đồng Đồng chỉ rống lên với tôi một câu sau đó cũng không nói gì nữa. Dù sao Kỷ Gia Khiêm sống hai mươi sáu hai mươi bảy năm cũng chưa bao giờ công khai có bạn gái, với trình độ của tôi mà nói. . . . . . Để hắn thừa nhận có quan hệ với tôi quả thực có chút khó khăn.

Hơn nữa,《 Dục sắc 》đang bược vào giai đoạn quay phim nước rút. Tôi và chị Đồng Đồng đều lu bù vì công việc.

Trong phim có một cảnh là, sau khi nữ chính chuyển đến ở nhà nam chính, bởi vì hiểu lầm nam chính có người phụ nữ khác ở bên ngoài nên đã xảy ra tranh cãi ầm ĩ. Thanh Huỳnh là một đứa trẻ nóng nảy, dưới cơn nóng giận liền nói muốn chia tay với La Dĩ Huân. Mà La Dĩ Huân là một soái ca nhà giàu buồn vui thất thường, mặc dù trong lòng hắn rất yêu Thanh Huỳnh tài hoa, nhưng bởi vì lòng tự ái quá lớn nên đã không giữ cô lại.

Thanh Huỳnh chạy ra khỏi nhà của hắn. Cô từ nhỏ đã bị hen suyễn, kích động một chút cũng sẽ phát bệnh. Nhà của cô ở cách đó không xa, cho nên cô định về nhà uống thuốc.

Mẹ không có ở nhà. Thanh Huỳnh từ nhỏ đã bị mẹ đẻ hành hạ dã man, nên tình cảm hai người cũng không sâu đậm gì. Sau khi cô uống thuốc xong lại có cảm giác buồn ngủ, thời điểm nửa mê nửa tình lại thấy cha dượng bò lên trên giường mình.

Cô phản kháng, cô giãy giụa. Nhưng bởi vì tuổi còn nhỏ, cô đánh không lại sức lực của cha dượng, áo bị kéo ra.

Đang lúc kịch liệt, cửa bị mở ra, thì ra là mẹ đã trở về.

Bà là người đã đẻ ra cô, nhưng lại giơ tay cho Thanh huỳnh một cái tát, nói cô không biết xấu hổ.

Thanh Huỳnh chỉ cảm thấy hoang đường cực kỳ, không nói gì, chỉ mặc lại quần áo rời khỏi nhà.

Khí trời rất lạnh. Ánh mắt của cô, lòng của cô cũng càng ngày càng lạnh.

Cô dọc theo đường cái đi rất lâu, từ từ nghĩ thông suốt một số chuyện. Cô yêu La Dĩ Huân, cô không nên vì một tin nhắn mà nghi ngờ hắn. . . . . .

Trương Tiểu Nhàn đã từng nói qua: "Chúng ta để xuống tôn nghiêm, để xuống cố chấp, để xuống cá tính, cũng chỉ vì không bỏ được một người."

Thanh Huỳnh không bỏ được hắn. Trên thế giới này cũng chỉ có một mình hắn đối xử tốt với cô như vậy.

Cô chạy về nhà hắn.

Ai ngờ La Dĩ Huân bởi vì đang tức giận, nên hung hăng cự tuyệt Thanh Huỳnh. Hắn nói rất nhiều lời trái lương tâm, tỷ như hắn đã chán ghét cô rồi, cho tới bây giờ cũng chỉ là vui đùa một chút mà thôi vân vân.

Thanh Huỳnh ngẩng đầu nhìn hắn. Người đàn ông này thân cao, tướng mạo tốt, trên người từ đầu đến chân mặc toàn là hàng hiệu.

Mà cô chỉ là một nữ sinh cấp 3 đã nghỉ học, với hai bàn tay trắng tự do sáng tác.

Cô dứt khoát xoay người rời đi để che dấu nội tâm tự ti.

Cô đi về phía trường học, cô rất chán ghét nơi này, nhưng lại bởi vì La Dĩ Huân mà trở lại. Nhưng cô không đi về phía phòng học, mà leo lên sân thượng.

Cô không quên được cái tát dữ dội của mẹ, quên không được những hành động ghê tởm mà cha dượng lưu lại trên người cô, quên không được thái độ khinh thường cùng lạnh nhạt của La Dĩ Huân.

Trên cái thế giới này, đến tột cùng có ai có thể cho cô một tia ấm áp không?

Thanh Huỳnh không khóc, cô chẳng qua chỉ ngồi đó yên lặng hồi tưởng lại 17 năm qua. Tự sát có lẽ không phải là lựa chọn thông minh nhất, nhưng cô chán ghét . Chán ghét cuộc sống cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là cô đã chán ghét chính bản thân mình.

Ánh mắt cô nhìn xuống mấy học sinh đang chơi bóng rổ trên sân trường, bọn họ nhiệt huyết bừng bừng, tràn đầy sức sống.

Suy nghĩ về mình một chút, bị cha mẹ ruột thịt chán ghét, bị cha dượng vũ nhục, bị người đàn ông ở chung vứt bỏ.

Cô cũng không chút do dự nào nhảy xuống .

Nhưng không biết tại sao, trong nháy mắt đó cô lại nhớ đến mẹ. Từ thiên tính của một người con, trong lòng của cô ít nhiều cũng có chút