Old school Easter eggs.
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325420

Bình chọn: 8.5.00/10/542 lượt.

của hắn đánh bay. Nguyên tắc là cái gì chứ? Chẳng lẽ muốn tôi thủ tiết vì Kỷ Gia Khiêm sao? Nhưng cho tới bây giờ hắn cũng không thừa nhận mối quan hệ cầm thú giữa tôi và hắn a!

Nhưng mà. . . . . . Cho dù Kỷ Gia Khiêm không muốn công khai mối quan hệ của chúng tôi, thì tôi cũng phải thừa nhận rằng, hắn vì tôi mà trả giá không ít nha. Tôi. . . . . . Không thể đối xử với hắn như vậy được. (Editor: Nói chung là chị cũng yêu anh ý đi, còn làm trò :3)

Vì vậy tôi cố nén cơn đau đớn, hung hăng đẩy Chung Dịch An ra.

Nhưng mà, hôm nay thần sắc của Chung Dịch An có cái gì đó không đúng. Vẻ mặt của hắn nói cho tôi biết, hắn không phải đang nói đùa.

"Anh ta cho em những gì, tôi cũng có thể cho."

Mặt của hắn một lần nữa tiến lại gần tôi. Thừa dịp lúc tôi còn đang kinh ngạc, tay của hắn đã mò vào lưng của tôi, cởi nút áo ngực của tôi ra.

Tôi cảm thấy, có một số việc giống như đi lệch khỏi quỹ đạo của nó vậy, bây giờ giả ngu đã không phải là cách giải quyết tốt nhất rồi.

Bật bí tên chương sau là “Bắt gian tại trận” nha!!! Chúc các bạn đọc truện vui vẻ! Tôi rất muốn ngay lập tức Chung Dịch An thay đổi sắc mặt quay ra cười nhạo tôi: "Nhìn dáng vẻ tự mình đa tình của em kìa, tôi làm sao có hứng thú với em cơ chứ? Trêu đùa em một chút thôi."

Nhưng tay của hắn không hề dừng lại.

Này. . . . . . Này..... Rõ ràng là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn a!

Ta đau đến "Tê" một tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt có chút mờ mịt. Thừa dịp môi của hắn rời đi, tôi chận lại nói: "Bác sĩ nhà anh không phải đã nói rồi sao? Tôi, tôi không thể vận động kịch liệt!"

Tôi lau lau đôi môi, lau đi mùi vị của Chung Dịch An. Lúc này cùng lần trước không giống nhau! Đóng phim là đóng phim, thực tế là thực tế, cho dù kỹ xảo hôn của hắn có tốt hơn nữa, tôi cũng. . . . . . Cũng không thể bị anh cám dỗ đi!

Hắn khẽ cau mày, dừng một chút mới lùi lại nằm xuống bên cạnh người tôi. Bất quá hắn rất nhanh liền bình thường trở lại, thoạt nhìn còn có vẻ rất cao hứng: "Tôi biết. Cũng không có ý định làm thật. . . . . ."

Tôi đây mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn xê dịch thân thể, sau đó đem hai người chúng tôi nhét vào chiếc chăn bông dày. Chăn thật ấm áp, bởi vì tinh xảo nên không nặng nề, ngược lại làm cho người ta sinh ra cảm giác khoan khoái thoải mái.

Nếu hắn đã đồng ý với tôi là không động đậy rồi, khụ, nằm nói chuyện thôi thì cũng không sao chứ? Ai bảo tôi. . . . . . Cả người đều đau .

Đáng chết, ngày mai còn phải tiếp tục quay cảnh tự tử, tôi nên làm sao đây. . . . . . o(>﹏<)o

"Nếu là muốn lăng xê, ngày mai khi bước ra khỏi cửa em phải có một chút gì đó thật đặc biệt." Hắn liếc mắt nhìn xương quay xanh của tôi "Dâu tây" , nhàn nhạt nói: "Tôi trước lưu cái ấn."

Tôi im lặng: ". . . . . . Tại sao anh không nói anh muốn giành ghế sa lon của tôi chứ?" (Câu này liên quan không chị )

Hắn ngước mắt nhìn tôi, nháy mắt lại nháy mắt, có vẻ rất lớn nha. Nhìn từ khoảng cách gần như vậy. . . . . . Chậc chậc, da người này thật tốt, tươi ngon mọng nước, lỗ chân lông nhỏ đến nỗi không thể nhìn thấy được bằng mắt thường. . . . . . Sống mũi cao hoàn hảo, đôi môi hấp dẫn tuyệt vời, cằm thật mê người. . . . . .

Tôi nuốt nước miếng, chỉ nghe thấy hắn thấp giọng nói: "Sô pha không phải đều bị Kỷ. . . . . . chuyển đi rồi sao? Tôi cũng phải đặt một cái mới được."

Tôi ho nhẹ một tiếng, có chút xấu hổ mà nói: "Anh về phòng đi, tôi buồn ngủ rồi."

Hắn có chút không cam lòng hỏi: "Ngủ chung được không?"

Tôi nghĩ cũng không muốn: "Không cần!"

Chung Dịch An chỉ là nói đùa , tôi biết. Quả nhiên, sau khi hắn nghe xong lời này chỉ khe khẽ thở dài rồi vén chăn lên, định đứng dậy rồi.

Phù, không tồi. Sắc đẹp trước mặt, mà tôi cũng không bị mê hoặc.

Sự thật chứng minh, là tôi vui mừng quá sớm rồi.

Đang lúc Chung Dịch An nhấc chăn lên, lúc định bước qua người tôi, cửa mạnh mẽ bị mở ra.

Chung Dịch An hoảng sợ, thân thể trợt xuống ngã trên người tôi. Tôi bị hắn đè đến kêu gào trong cổ họng, nhíu mày kiềm chế nói: "Đau!"

Cô nam quả nữ, ở chung một phòng. Quần áo không chỉnh tề, nam trên nữ dưới. Nữ còn. . . . . . kêu đau!

Ngay sau đó, liền xảy ra một màn thiên lôi cẩu huyết.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần. Tôi theo đôi giày da thủ công nhìn lên trên, quần tây quen thuộc, thắt lưng quen thuộc, áo sơ mi quen thuộc, càng quen thuộc hơn . . . . . . chính là mặt của Kỷ thiếu gia.

Mặt hắn không hề thay đổi nhìn chằm chằm Chung Dịch An trên người tôi.

Theo định luật cẩu huyết thì lúc này hắn nên là xông lên đánh cho Chung Dịch An một quyền, sau đó tóm cổ áo của anh ta giận dữ ngút trời hét lên một câu: "Con mẹ nó mày dám động vào cái bô của bản đại gia!"

Tôi mang vẻ mặt chờ mong nhìn hắn.

Kỷ Gia Khiêm chậm rãi cúi người, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Chung Dịch An. Tôi liếc mắt nhìn chiếc áo bông thấp ngực của Chung dịch An, trong lòng đột nhiên cả kinh.

Này, đây là cái loại tình huống gì vậy?

Kỷ Gia Khiêm vừa tiến vào đã nhìn chằm chằm Chung Dịch An, chẳng lẽ là. . . . . . Hắn nhìn trúng Chung Dịch An rồi hả? !

A a a a a a, tôi sớm nên nghĩ đến tính thú của K