The Soda Pop
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325473

Bình chọn: 7.5.00/10/547 lượt.

bàn chải đánh răng chạy bằng điện của hắn còn bị dọa đến nỗi nhảy dựng lên, thật sự rất dọa người a.

Tuy tôi không thể ở chung một chỗ với hắn, nhưng khi ở nhà hắn có thể tùy lúc dùng thứ gì đó, cảm giác đó thật sự rất tốt.

Ví dụ như lần trước hắn nói hắn sẽ cho người đi mua cho tôi mấy bộ quần áo, hắn thực sự đã mua, mà còn mua đầy cả một cái tủ đơn. Vị tiểu thư đi mua quần áo giúp tôi có con mắt thẩm mỹ rất tốt, trên cơ bản thì tôi đều rất thích. Lựa một cái váy cùng áo lông màu trắng, tôi nhịn đau vội vội vàng vàng mặc vào, điểm thêm vài món trang sức thanh nhã.

Sau đó tôi bắt một chiếc taxi đi tới phim trường. Chưa xuất đạo cũng có cái lợi của nó, không cần phải lo lắng bị tài xế nhận ra.

Nhưng. . . . . . sự việc này lại nằm ngoài dự liệu của tôi.

Tài xế là một cậu thanh niên còn rất trẻ, xem ra cũng chỉ bằng tuổi với tôi. Nụ cười của anh ta vô cùng tỏa nắng, so với nghệ sĩ theo phong cách thuần khiết như tôi thì anh ta còn thuần khiết hơn: "A, cô là Nhan tiểu thư? Tôi có xem qua chương trình của cô rồi, cô rất xứng đôi với đội trưởng ban nhạc 'Chung Ái' nha!"

Tôi cười cười: "Anh nhận nhầm người rồi, tôi có chút hơi giống với cô ấy thôi."

Hắn vẫn không chết tâm: "Tôi đã nhìn thấy cô trên TV rồi mà."

Tôi giải thích: "Tôi chỉ là diễn viên đóng thế thôi. . . . . ."

". . . . . ."

Như đã nói rất nhiều lần ở trên, Doãn đạo diễn là một người vô cùng tốt. . . . . . Ông không trách tôi đến muộn, cho là tôi vì thân thể không thoải mái nên mới đến muộn. Quả thực thân thể tôi có chút đau nhức, dù sao căng cơ cũng không phải qua một đêm là có thể khỏi được. Nhưng mà, ứng phó qua cảnh diễn này chắc cũng không có vấn đề gì.

Lúc tôi còn đang tự trách bản thân, Doãn đạo diễn vỗ trán nói cho tôi biết: "Không biết cái tên Chung thiếu kia bị làm sao mà tới giờ này còn chưa tới nữa."

Trong lòng tôi trầm xuống, trên mặt vẫn tỏ ra không có chuyện gì bình tĩnh nói: "Đã gọi điện cho anh ta chưa?"

Doãn đạo diễn gật đầu: "Tắt điện thoại. Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

"Chắc không đâu." Tôi lấy di động ra, bắt đầu gọi. Bất quá người tôi gọi cũng không phải là Chung Dịch An, mà là Chính Tín.

Tôi hi vọng là tôi tự mình đa tình. . . . . . Việc Chung Dịch An vắng mặt không có bất kì quan hệ gì với tôi cả. . . . . . Hắn chỉ ngủ quên giống tôi và Kỷ Gia Khiêm thôi.

Bình thường tôi cũng không đặt đồng hồ báo thức, bởi vì đồng hồ báo thức luôn bị tôi chà đạp đến hỏng mới thôi. Cho nên tôi đã nói với chị Đồng Đồng là mỗi ngày chị ấy sẽ gọi điện đánh thức tôi dậy. Buổi sáng hôm nay là do ngoài ý muốn, chắc là cái tên Kỷ Gia Khiêm kia đã tắt máy của tôi.

"A lô? Chị dâu (⊙_⊙)?" Thanh âm của Chính Tín có chút mơ mơ màng màng.

Tôi không có thời gian bàn chuyện xưng hô với hắn, trực tiếp vào đề: "Chính Tín, Chung Dịch An đâu? Hôm nay có cảnh quay rất quan trọng, mau gọi anh ta tới đây đi!"

Chính Tín sững sờ nói: "Anh Dịch An uống rất nhiều. . . . . . Đang chuẩn bị nhảy. . . . . ." Giống như phống hợp với cậu ta, điện thoại truyền đến tiếng gào khóc của mấy tên tiểu gia hỏa 'Chung Ái'.

Bọn họ ở đầu dây bên kia kêu chị dâu, cứu mạng, không cần a gì gì đó.

Tôi nhíu mày: "Các người ở đâu? Tôi sẽ qua đó!"

Chính Tín không trả lời, chị Đồng Đồng bỗng nhiên từ phía sau kéo lấy cánh tay của tôi, bộ dáng như muốn cướp lấy điện thoại của tôi vậy: "Nhan Khởi Hàm em bị điên sao? Ở thời điểm mẫn cảm như thế này còn muốn đi đâu! Em không biết hôm qua chị vì em mà cũng bị xui xẻo theo sao? !"

Nghĩ đến chuyện chị Đồng Đồng vì tôi mà bị phạt, trong lòng tôi nổi lên một trận áy náy, nhưng vẫn cắn răng kiên trì nói: "Xin lỗi chị Đồng Đồng, nhưng nếu Chung Dịch An mà không tới sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của cả đoàn làm phim. Hơn nữa. . . . . . Nếu như anh ta thực sự xảy ra chuyện gì, thì tình hình còn tồi tệ hơn bây giờ."

Chị Đồng Đồng sau khi nghe tôi nói xong, buông lỏng cánh tay, bất đắc dĩ nói: "Thôi, để chị đưa em đi, để khỏi xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Tôi thực sự rất cảm động, giải thích với Doãn đạo diễn mấy câu rồi kéo chị Đồng Đồng rời đi. Lên xe rồi mới nhớ, Chính Tín vẫn chưa nói cho cô biết bọn họ đang ở đâu. . . . . .

Tôi hỏi vài lần, Chính Tín mới mơ mơ hồ hồ nói: "Ở quán rượu nhỏ dưới nhà cô."

Lúc tôi đi tới đó, hai chân mày tôi nhíu chặt vào nhau. Nói là ở dưới nhà tôi cơ mà? Nhảy trong lời nói. . . . . . Quán rượu nhỏ này nhiều nhất cũng chỉ có hai tầng.

Bọn họ muốn đùa giỡn tôi cho vui sao, không thì tại sao Chung Dịch An lại xuất hiện ở chỗ nhà tôi?

Lúc tôi bước chân vào quán rượu nhỏ, bất luận là Viên Trữ xinh đẹp, Chính Tín mặt than, hay là Lý Dật Nhưng với khuôn mặt đỏ bừng, thì tất cả đều đang vặn vặn vẹo vẹo thân thể theo âm nhạc.

Tiếng nhạc là từ góc tường phát ra.

Chung Dịch An ôm đàn ghi-ta ca hát.

Ca khúc lãng mạng như vậy, thật không hiểu hộn họ vặn vẹo làm cái gì. . . . . .

Hắn nhắm mắt lại, đôi môi khi đóng khi mở, coi như đây là chỗ không người tự nhiên biểu diễn. Thanh âm của hắn mang theo men say, nhưng lại có một loại mê hợc đến trí mạng.

"Anh đã sớm cảm nhận được mình yêu em. . . . . . Anh nhắc n