hẳn là tỉnh táo.
Hắn lắc la lắc lư đi về phía tôi, nhìn tôi, chỉ chỉ vào đầu hắn làm nũng như một đứa trẻ: "Đau!"
Tôi thở dài, quay đầu lại nói với chị Đồng Đồng: "Chị gọi điện cho người đại diện của bọn họ, em đi xem mấy người kia."
Chị Đồng Đồng gật gật đầu, lấy điện thoại thoại di động vận dụng hết mọi mối quen biết xin số của người đại diện ban nhạc 'Chung Ái'. Sau khi rót nước mật ong cho ba người kia tôi mới nhớ ra việc gì phải phiền toái như vậy, vội vàng lay lay người Chung Dịch An: "Đồ khốn! Tỉnh dậy mau! Người đại diện của các anh đâu?"
Chung Dịch An vươn ra song chưởng ôm cổ tôi, cái đầu của hắn cọ cọ vào người tôi: "Tận thế đến rồi, hắn về nhà ôm vợ của hắn. . . . . ."
Chết tiệt, tôi quên mất đêm nay là giao thừa, người có vợ đều sẽ về nhà với vợ hết rồi!
Xem ra vẫn lại là Kỷ Gia Khiêm thông minh nhất, nên mới thuê một thiếu nữ có tuổi như chị Đồng Đồng.
Tôi đẩy hắn ra, quay đầu nói với chị Đồng Đồng: "Không còn cách nào khác, đành nhờ chị chăm sóc cho ba người còn lại, em đưa Chung Dịch An tới phim trường."
Chị Đồng Đồng lo lắng liếc nhìn Chung Dịch An một cái, thở dài: "Với bộ dạng như này của Chung thiếu gia mà xuất hiện trước mặt công chúng sợ là không ổn, trước hết chờ anh ấy tỉnh táo lại rồi nói sau."
Tôi nghĩ nghĩ, cũng chỉ còn cách như vậy thôi. Nhưng dưới yêu cầu mãnh liệt của tôi, Chính Tín và Chung Dịch An sẽ do chị Đồng Đồng chăm sóc. Tôi sợ Chung Dịch An sẽ quấy rối tôi, càng sợ bản thân không nhịn được sẽ quấy rối Chính Tín.
Nhưng kế hoạch của tôi và chị Đồng Đồng đã hoàn toàn thất bại. Rất nhanh, bốn người này mượn rượu làm càn.
Lý Dật Nhiên chảy nước miếng muốn mẹ ôm ấp, Viên Trữ không ngừng dùng cặp mắt màu nâu đào hoa kiều mị kia nhìn chị Đồng Đồng.
Còn Chính Tín. . . . . . Hắn.........Hắn cởi áo để lộ ra cơ ngực cơ bụng cường tráng a!
Khiến người ta sôi máu nhất chính là tên xấu xa ma quỷ Chung Dịch An, hắn xấu xa bỉ ổi kéo tôi lên giường nằm dưới thân hắn, có ý đồ bất chính. . . . . .
Sau khi náo loạn một trận, bọn họ lại bắt đầu hò hét kêu đói. Tôi xoa xoa đầu bọn họ như dỗ dành mấy đứa trẻ con, nói với bọn họ là ở phim trường có cơm hộp miễn phí rất ngon, chỉ cần bọn họ nghe lời chị Mạch Hàm, chị Mạch Hàm sẽ dẫn họ đi ăn cơm.
Bọn họ cao hứng bừng bừng nhìn tôi, vẻ mặt hồn nhiên.
Tôi cho bọn họ xếp thành hai hàng như ở nhà trẻ, tôi và chị Đồng Đồng một trước một sau quan sát để tránh lạc mất người nào, May mà xe của chúng tôi cũng khá lớn, bốn người đàn ông to lớn ngồi vào cũng chỉ hơi chật chội một chút.
Chung Dịch An đắc chí nhất, vừa lên xe đã dẫn đầu hát bài chuông nhỏ kêu đinh đang, mà vừa hát hắn vừa lắc lắc người, thừa cơ ngã lên người tôi.
Tôi kéo mặt hắn lên, cười tít mắt mà nói: "Người bạn nhỏ hát rất hay, một lúc nữa chị sẽ thưởng cho em một cái đùi gà nha."
Hắn lại bu lại, cười hì hì nói: "Chị, em không cần đùi gà, em muốn tiểu hồng hoa trước ngực chị."
Tôi cũng cười: "Đừng ép chị phải bạo hành tiểu cúc hoa của em!"
Kỳ thật tôi biết, tửu lượng của Chung Dịch An không tệ, từ lúc đó đến giờ hẳn là hắn đã tỉnh rượu lâu rồi. Hắn làm như này chỉ vì muốn đùa giỡn tôi mà thôi.
Quả nhiên, vừa đến phim trường hắn liền khôi phục bộ dáng phong lưu tiêu sái ngày thường, vẻ mặt chân thành theo sát Doãn đạo diễn nói xin lỗi, hắn nói mấy cậu em hắn uống say, hắn không thể rời đi được.
Con mẹ nó là ai mới là người đi không được đây. . . . . .
Chung Dịch An sau khi thay quần áo xong thì cùng nhóm người Chính Tín đứng đằng sau Doãn đạo diễn ăn cơm hộp, nhàn nhã đứng xem tôi nhảy lầu.
"Cut!"
Doãn đạo diễn kiên nhẫn giải thích: "Khởi Hàm, chân của cô run thật lợi hại."
Tôi cắn cắn môi, sợ hãi hỏi: "Có thể để máy quay run cùng tôi có được không?"
". . . . . ."
Vì vậy tôi phải làm lại.
"Cut!"
Doãn đạo diễn sờ sờ mũi, liếc mắt nhìn Chính Tín đang đứng đằng sau, sau đó lại nhìn tôi nói: " Vẻ mặt trước khi chết phải thật bình tĩnh. Học tập Chính Tín này, quả thực là ông vua bình tĩnh."
Hắn.............hắn......... đó là mặt than có được hay không. . . . . .
Sau khi tôi nhảy tới nhảy lui không dưới mười lần, Doãn đạo diễn rốt cục cũng cười, bày tỏ lần nãy diễn như vậy là OK rồi. Tôi mới vừa nhẹ nhõm thở ra một hơi, lại nghe Doãn đạo diễn nói: "Nằm yên ở đó đừng động đậy, còn có một đoạn tắt thở nữa."
Tôi lập tức trợn trừng hai mắt, giả bộ tắt thở.
Qua một lúc lâu sau, bỗng nhiên có người đi tới đá đá vào mông tôi mấy cái. Tôi phẫn nộ nâng mí mắt nhìn hắn, chỉ thấy hai tay Chung Dịch An đút vào túi quần, cực kỳ đứng đắn hỏi: "Nhan tiểu thư, em có thể chết tao nhã một chút có được không?"
Mấy ngày nay nhất định là quỷ hướng tôi thổ lộ rồi.
"Cút ngay cút ngay, anh che mất máy quay rồi!"
Hắn ngồi xổm xuống, sắp xếp lại vị trí tay chân của tôi."Giả chết thì tôi có kinh nghiệm hơn em nhiều, Doãn đạo diễn để cho tôi tới dạy em. Ngoan, đừng lộn xộn, xác chết đột nhiên vùng dậy sẽ dọa người xem đó."
Tôi chỉ có thể ngậm miệng lại để mặc hắn đùa giỡn.
Sau khi tạo hình xong, tiếp tục quay phim.
"Ngậm túi máu vào miệng, sau khi cắn vỡ thì lập tức diễn cảnh thổ