nỗi thống khổ cùng vui thích mà hắn mang lại cho tôi.
Con gái đối với người đàn ông đầu tiên của mình, vĩnh viễn đều không thể quên được.
"Nhan tiểu thư. . . . . ." Hắn bỗng nhiên đình chỉ động tác, ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tầng nước trong suốt: "Em lại đầy đặn hơn rồi...."
"Phụt!" Tôi muốn phun ra một ngụm máu, đưa tay kéo bàn tay trước ngực tôi ra, cả giận nói: "Anh loạn trạc cái gì!"
Trong xe vang lên tiếng cười trầm thấp của Kỷ Gia Khiêm, trong bóng đêm phảng phất không khí vừa mị hoặc vừa mập mờ.
Hắn đang dùng thanh âm này quyến rũ tôi. . . . . .
Kỷ Gia Khiêm rất ít cười, số lần cười ra tiếng lại càng ít. Nhưng mà, tiếng cười của hắn thật sự rất hay, giống như tiếng nhạc du dương của đàn vi ô lông vậy, lại giống như tiếng thầm thì của những người yêu nhau. Hoặc là rượu đỏ làm say lòng người, làm cho người ta trầm mê.
Nếu như chúng tôi không ở trong cái vòng tròn luẩn quẩn này, nếu như nguyên nhân khiến tôi ở bên cạnh hắn không phải bởi vì để trả thù người khác, thì có lẽ, tôi đã thật sự yêu hắn.
Chỉ tiếc, không có nếu như. . . . . .
"Anh nói rồi, anh sẽ giúp em.." Hắn cởi xuống tất chân của tôi, bế tôi lên khỏi ghế, tách ra hai chân ngồi ở trên đùi hắn.
Lúc này tôi mới nhớ ra ba tháng trước hắn đã từng nói qua, lại còn đáng ghét nắn nắn bộ ngực của tôi. . . . . . Quả thực là khuất nhục a khuất nhục!
Thù này không báo, thề không làm người!
Ta cười gằn một tiếng, tăng thêm can đảm di chuyển bàn tay xuống phía dưới của hắn, cười tít mắt kéo khóa quần của hắn xuống, cắn răng một cái cầm vào cái kia, đùa dai cười nói: "Kỷ thiếu gia, em cũng sẽ giúp thiếu gia. . . . . . Chỉ là không biết. . . . . . cái này có lớn lên được hay không a!"
Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, không cho là đúng liếc tôi hỏi: "Như thế nào, nó không thỏa mãn được em sao?"
Tôi cúp mắt nhìn mình một cái, hỏi ngược lại: "Như thế nào, nó không thỏa mãn được ngươi sao?" (chị đang hỏi chỗ đó đó của chị ý, biến thái kinh! :3)
Kỷ Gia khiêm"Xì" một tiếng nở nụ cười, cho tới bây giờ tôi chưa từng nhìn thấy hắn cười vui vẻ đến vậy.
Tôi thẹn quá hóa giận buông lỏng tay ra, hung hăng bưng kín cái miệng của hắn lại.
Hắn phản ứng rất nhanh, thoắt một cái đã bắt được cổ tay tôi, sau đó kéo tôi vào trong ngực hắn. Một cánh tay kia giữ chặc cái ót của tôi, buộc tôi cùng hắn hôn môi.
Tôi lập tức cắn cánh môi của hắn.
Bởi vì đau đớn, hắn nhịn không được hơi hơi co rụt lại, nhưng rất nhanh sẽ trừng phạt tôi.
"A a a! ! !"
Ngoài xe một đám bóng đen bay qua, hình như là bầy quạ đen bị chúng tôi dọa sợ phải dọn nhà đi rồi.
Rừng núi hoang vắng, phần mộ cô đơn bên ngoài. Nguyệt Hắc Phong Cao, từng trận kêu sợ hãi.
Sau khi trở về tôi nhất định phải đề cử nơi này với đạo diễn, nơi này tuyệt đối là nơi quay phim kinh dị tốt nhất studio.
"Em vẫn luôn kêu như vậy **." Kỷ Gia Khiêm vẫn duy trì ý cười, còn pit-tông thì đang vận động đều đều.
Tôi phản kháng không được, đành phải thấp giọng nguyền rủa hắn. Vài phút qua đi, Kỷ Gia Khiêm vẫn phát hiện ra: "Em đang nói cái gì?"
Tôi giả vờ không nghe thấy, tiếp tục vẽ vòng tròn trước ngực hắn.
"Sớm. Tiết. . . . . . Sớm. Tiết. . . . . . Kỷ Gia Khiêm chỉ có thể kiên trì 2 phút. . . . . ."
Mặt hắn đen lại tăng nhanh tốc độ.
Không biết qua thời gian bao lâu, hắn đột nhiên kề sát vào bên tai tôi hỏi: "Có thể chứ?"
Trong đầu tôi một mảnh hỗn độn, mê mê man man nhìn hắn: "Cái gì?"
Hắn cũng không trả lời tôi, chỉ là cúi đầu rên rỉ một tiếng. Tôi đột nhiên hiểu ra hắn muốn nói cái gì, vội vàng đánh đấm vai hắn: "Mau lăn ra đây cho em!"
. . . . . .
Hai người chúng tôi thở dốc hồi lâu. Tôi cảm thấy cả người đau nhức đến chết, eo mỏi lưng đau chân vô lực.
Tuy tôi vô cùng vô cùng yêu thích chiếc Maybach này, nhưng dù sao khoang xe phía sau cũng rát nhỏ, không thể nào duỗi chân ra được. Vì vậy tôi đề nghị hắn nếu như lần sau dẫ người tới nơi rừng núi hoàng vắng này làm chuyện cầm thú thì nên lái một chiết xe container hoặc xe bus tới.
Bộ dáng Kỉ Gia Khiêm giống như đang rất thụ giáo vậy.
Mấy phút sau, tôi xoay người lăn xuống khỏi người hắn, suy yếu nói: "Em đói. . . . . ."
Kỷ Gia Khiêm liếc tôi một cái, nhàn nhạt hỏi: "Vừa rồi anh còn chưa cho em ăn no sao?"
Tôi liếm liếm môi, mặt dày nói: "Đấy là thịt bọt của anh! Em muốn ăn thịt! Thịt thật cơ!"
Hắn không trả lời, chỉ ném quần áo lên người tôi, vừa mặc quần áo vừa nói: "Rất lạnh, mặc vào đi." Nói xong liền mở cửa xe, chắc là muốn lái xe về nội thành.
Sau khi mặc xong quần áo, tôi nghiêng người nằm xuống ghế ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại cũng chẳng biết đã qua bao lâu rồi. Tôi mơ mơ màng màng bò dậy, phát hiện trên người mình đang mặc áo tắm của Kỷ Gia Khiêm.
Tôi đi đến phòng bếp, nhìn bóng lưng của hắn tấm tắc khen ngợi. Hiện nay loại đàn ông tốt nhất định phải như Kỷ Gia Khiêm, không chỉ lên được phòng khách xuống được phòng bếp, mà còn có thể làm ấm giường!
Tôi tùy tiện nằm úp trên bàn ăn, chờ ăn cơm.
"Không cần thịt bò bít tết gì gì đó đâu, em muốn ăn thịt kho tàu, sườn non kho tàu , cánh gà kho tàu, thịt kho tàu. . . . . ."