Duck hunt
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325545

Bình chọn: 7.00/10/554 lượt.



Kỷ Gia Khiêm quay đầu nhìn tôi một cái, từ từ nói: "Trong nhà làm gì có nhiều thịt như vậy, muốn ăn cũng được, nhưng nguyên vật liệu phải lấy từ trên người em."

Vì vậy tôi đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Tuy là nói như vậy, nhưng Kỷ Gia Khiêm vẫn làm cho tôi một bàn thịt kho tàu. Nhìn những đĩa thịt kho tàu bốc khói nghi ngút ngon mắt tôi không nhịn được ngẩng đầu hỏi Kỷ Gia Khiêm đang ngồi đối diện: "Có phải anh yêu em rồi đúng không?"

Kỷ Gia Khiêm nghe vậy nhướng mày, cũng không thèm liếc tôi một cái: "Dựa vào cái gì mà nói như vậy?"

Trong miệng tôi toàn thịt là thịt, mơ mơ hồ hồ nói: "Muốn bắt được trái tim của người phụ nữ, trước hết phải bắt được cái dạ dày nhỏ của cô ấy!"

Tôi vừa dứt lời, bỗng nhiên Kỷ Gia Khiêm rút ra một tờ giấy ăn chụp lên mặt của tôi, 10 phần lạnh nhạt nhíu nhíu mày nói: "Dựa vào cái tướng ăn này của em sao?"

Tôi ngượng ngùng cười, không nói.

Đại khái đã ăn no đến 7 phần, tôi bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng lấy điện thoại di động ra tìm số.

Kỷ Gia Khiêm đã sớm ăn xong, chỉ ngồi ở đối diện nhìn tôi: "Sao vậy?"

Tôi vội la lên: "Em quên cho Thiên Thiên ăn rồi. . . . . ."

Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, lơ đễnh nói: "Em đang nói tới con chó ngốc nhà em sao? Lần trước em ở đây một ngày một đêm nó cũng chưa đói chết hả?"

Tôi nhất thời xù lông nhím: "Thiên Thiên nhà em là Tụ Bảo Bồn đó, nó, nó ngốc ở chỗ nào chứ?"

Kỷ Gia Khiêm nhún vai nói: "Anh đến nó cũng không sủa, cũng không thèm để ý đến sự sống chết của chủ nhân nó mà thoải mái nằm một chỗ ngủ ngon lành. Chỉ có người chủ nhân ngốc nghếch như em mới có thể nuôi một con sủng vật ngu ngốc như vậy đi?"

Tôi giận: "Người như anh căn bản sẽ không hiểu được sự ngây thơ của nó đâu!"

Kỷ Gia Khiêm vẫn còn muốn nói chuyện, tôi đã đem ngón trỏ đặt ở trên môi ý bảo hắn chớ có lên tiếng. Điện thoại thông, Chị Đồng Đồng cực kỳ hung dữ rống to: "Có rắm liền phóng!"

Tôi yếu ớt nói: "Chị. . . . . . Em không đi được, giúp em cho Thiên Thiên ăn có được không."

Chị Đồng Đồng tiếp tục rống giận: "Cút! Lão nương đang cô đơn đến điên rồi, thế mà ngươi lại muốn lão nương đi cho chó của ngươi ăn sao? !"

Tôi vội vã giải thích: "Em không phải bắt chị đi cho chó ăn, chỉ là muốn nhờ chị đi cho Thiên Thiên ăn. . . . . ."

Kỷ Gia Khiêm không nhìn tiếp nổi nữa, Vươn tay giật lấy điện thoại trên tay tôi: "Đồng Ngôn sao?"

"Uh`m, tự cô đi cho nó ăn hay để tôi bắt cô đi?"

"Được, biết rồi, đi đi."

Nhà tư bản dùng cường quyền chỉ sau vài giây đã thu phục được chị Đồng Đồng.

Tôi xoa xoa đầu hắn như một dạng khen thưởng, trên mặt hiện lên nụ cười từ tính của người mẹ: "Khiêm Khiêm thực ngoan."

Kỷ Gia Khiêm: ". . . . . . Cút."

Ăn xong cơm chiều cũng đã là 11 rưỡi đêm rồi. Lăn qua lăn lại cả một ngày khiến tôi cực kì mệt mỏi, không động đậy nằm yên trên ghế sofa. Kỷ Gia Khiêm tiến lại tôm tôi, tôi phản kháng hai cái, lười biếng nói: "Khiêm Khiêm, chúng ta cùng xem tivi đi."

Bình thường mỗi tối khi tôi ngồi xem tivi đều sẽ ôm Thiên Thiên nhà tôi.

Hắn không nói gì, chỉ thuận theo ngồi xuống bên cạnh tôi, mặc cho tôi ôm lấy cánh tay của hắn. Nhìn thấy mí mắt tôi không mở ra nổi, hắn thấp giọng khuyên nhủ: "Về phòng ngủ đi."

"Không cần." Tôi liếc mắt nhìn chương trình đón giao thừa trên tivi, cố chấp nói: "Chờ sang năm mới đã. Ngày này mọi năm em đều thức suốt đêm . . . . . ."

Hắn nhéo nhéo mặt tôi, làm như oán giận: "Gần đây càng ngày càng tùy hứng rồi đó."

Tôi cọ xát vào cánh tay hắn, rất lâu sau mới mở miệng: "Em nhớ mẹ. . . . . ."

Hắn than nhẹ một tiếng, ôm vai tôi nói: "Chờ bộ phim tuyên truyền xong thì hãy về nhà đi."

Tôi kinh hỉ nháy mắt mấy cái: "Thật?"

Hắn gật đầu: "Yên tâm, kỳ nghỉ đông để lại cho em đó."

Tôi nghe vậy cao hứng hôn một cái trên mặt của hắn. Kỷ Gia Khiêm cũng không cảm kích, lau mặt oán giận: "Sao em giống trẻ con vậy."

Tôi chỉ cười, cảm thấy nhìn hắn thuận mắt hơn rất rất nhiều.

Đang lúc này, chuông điện thoại của tôi bỗng nhiên vang lên: "Hoàng hậu nương nương, lại một tráng hán nữa được cống nạp!"

Tôi vội vàng cầm di động lên nhìn nhìn, phát hiện ra là tráng hán họ Chung gọi.

Kỷ Gia Khiêm nhíu mày không nói. Tôi nghĩ hắn ngầm cho phép, nên cầm di động định chạy về phía ban công, ai ngờ một bước cũng chưa đi được đã bị hắn kéo ngã vào trong lòng.

"Nghe." Hắn nhàn nhạt ra lệnh.

Vì thế tôi đành ngoan ngoãn nghe: "Uy?"

Thanh âm Chung Dịch An nghe qua có chút trầm thấp: "Sao đột nhiên em lại bỏ đi? Tôi. . . . . . Tôi và Chính Tín rất lo lắng cho em."

"Chính Tín ?" Tôi kỳ quái nói: "Hắn lo lắng cho tôi làm cái gì?"

Chung Dịch An giải thích: "Bốn người chúng tôi ở chung một chỗ, bọn họ la hét đòi đón năm mới với chị dâu."

"Ách, anh chờ một chút." Tôi tạm thời để điện thoại sang một bên, ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi Kỷ Gia Khiêm: "Em gọi một ban nhạc tới biểu diễn miễn phí được không?"

Kỷ Gia Khiêm nhìn chằm chằm tôi như muốn giết tôi bằng ánh mắt của hắn vậy, từng chữ từng chữ từ kẽ răng hắn phun ra: "Em, thử, thử, xem."

Lại là bốn chữ khủng bố này. . . . . .

Tôi lau mồ hôi, để điện thoại lên tai thành thành t