để hát hay sao? Sao còn chưa bắt đầu?"
Tôi cố tình coi như không nhìn thấy ánh mắt ảm đạm của Chung Dịch An, chuyên tâm ứng phó với tình yêu mãnh liệt của Lý Dật Nhiên.
Chỉ thấy Lý Dật Nhiên cong cong đôi môi về phía tôi, nhắm mắt lại nói: "Chị dâu, em muốn tặng chị một nụ hôn mừng năm mới!"
Tôi vội vàng chốn sau lưng Kỷ Gia Khiêm, đẩy hắn về phía trước, thoải mái nói: "Đến đây đi!"
"Anh hùng" Chung Dịch An rất đúng lúc giải cứu "Mỹ nam" Kỷ Gia Khiêm. Hắn đem Bass nhét vào trong lòng Lý Dật Nhiên, giọng điệu uy hiếp mười phần: "Mau đứng lên đi, chúng ta hát."
Lúc này tôi mới phát hiện ra, không biết từ khi nào nhóm người Chính Tín đã chuẩn bị xong micro và dàn nhạc rồi. Chính Tín đang ngồi xổm một chỗ để thử âm.
Đại khái là một phút đồng hồ sau, Chính Tín đứng lên giơ dấu OK. Chung Dịch An gật gật đầu, đi đến đứng ở chính giữa ban nhạc.
Hắn hơi hơi cúi đầu, ôm đàn ghi-ta thuận tay gảy gảy vài cái. Vốn chỉ là một vài giai điệu vô ý, nhưng lại có thể quyến rũ trái tim của người nghe.
Trong màn đêm mập mờ như này, cần nhất chính là âm nhạc như vậy.
Sau khi họ nhìn vào mắt nhau mấy lần, tiếng nhạc trong nháy mắt đồng thời vang lên. Trải qua mấy năm hợp tác, độ ăn ý của bọn họ đã sớm vượt qua người thường rồi.
Rõ ràng lời bài hát vô cùng vô cùng sến, nhưng tại sao khi được bọn họ biểu diễn nó lại hay đến vậy.
"Em nói tình yêu giống muối, dần dần sẽ trở thành thói quen, cho rằng nó là đương nhiên. Mất đi rồi mới nhận ra, có bao nhiêu khó chịu, có bao nhiêu lưu luyến nhớ nhung."
"Em nói tình yêu giống khói, dần dần sẽ làm mờ mắt người, tưởng rằng nó sáng chói rực rỡ như vì sao. Tỉnh lại mới biết, chẳng qua cũng chỉ là một giấc mơ, chẳng qua cũng chỉ là hư ảo."
". . . . . ."
Một bài kết thúc, tôi cắn cắn môi, vẫn nhịn không được nói: "Rất êm tai, cảm giác tiết tất cũng rất được. . . . . . Nhưng mà các anh có thể đổi một bài nào đó vui vui một chút được không? Trong các anh có người nào thất tình hay sao hả?" (Editor: Tan nát cõi lòng tráng hán họ Chung.)
Chung Dịch An cúi đầu tóc máí che khuất ánh mắt của hắn, cũng không biết vẻ mặt của hắn bây giờ như thế nào.
Hắn để đàn ghi-ta xuống, khinh thường nói: "Cái con bé này, em thực không biết thưởng thức nghệ thuật gì cả. . . . . . Em không biết có một thứ gọi là 'sự ưu thương quyến rũ' sao?"
Tôi nhất thời không nói được gì.
O__O" . . .
Sau khi hát xong, bọ họ bám diết ở chỗ này làm thế nào cũng không chịu đi.
Lý Dật Nhiên đuổi theo tôi nói cậu ấy sợ ma, muốn ngủ cùng với tôi.
Chính Tín bày ra bộ dáng vô cùng ngưỡng mộ Kỷ Gia Khiêm, ngỏ ý muốn tắm chung cùng hắn, gần gũi quan sát cơ ngực của hắn.
Còn Viên Trữ đã nằm bò ra ghế sofa ngủ thiếp đi rồi.
Bốn người bọn họ hình như đã bàn trước với nhau rồi thì phải, đêm nay nhất định phải ở lại chỗ này.
Nhìn tiểu thiếu niên trước ngực mình, lòng tôi mềm nhũn, sờ sờ đầu Lý Dật Nhiên, xoay người nói với Kỷ Gia Khiêm: "Nếu không thì, anh để cho họ ngủ ở đây một đêm được không?"
Lời vừa nói ra khỏi miệng tôi bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, giống như tôi đang để bọn họ thay thế Kỷ Gia Khiêm vậy. Vì thế tôi vội vã chữa lại: "Không phải, ý của em là, anh và bọn họ ngủ chung một đêm được không?"
Kỷ Gia Khiêm quyết định không thèm để ý đến tôi, nhíu nhíu mày hướng Chung Dịch An nói: "Sao vậy, ban nhạc của các cậu dự định hủy hợp đồng với Hoa Phong sao? Nếu muốn trở thành nghệ sĩ của Tinh Huy, theo thông lệ bình thường thì mời người đại diện của các cậu liên hệ với bộ phận quản lý nhân sự a."
Chung Dịch An mỉm cười nhìn Kỷ Gia Khiêm, xem ra vô cùng nhàn nhã: "Tôi mới không cần làm việc dưới quyền của Kỷ tiên sinh." Hắn hơi hơi cúi người, ra vẻ thần bí nhỏ giọng nói: "Như vậy thì làm sao có thể giành phụ nữ với anh đây. . . . . ."
Sắc mặt Kỷ Gia Khiêm khẽ biến, sải bước đi tới lôi kéo tôi đi lên lầu.
Chung Dịch An rất nhanh liền chắn trước người hắn, tỏ vẻ rất kỳ quái hỏi: "Kỷ tiên sinh muốn làm gì vậy? Tiểu Hàm cũng là khách của anh, cô ấy không nên ở phòng khách sao?"
Tôi cảm thấy mình hiểu ra chút gì đó rồi.
Nhất định là Chung Dịch An bắt nhóm người Lý Dật Nhiên phải mặt dày mày dạn ở lại chỗ này, sau đó cách ly tôi, để hắn và Kỷ Gia Khiêm có cơ hội gian díu với nhau rồi. . . . . .
Kỷ Gia Khiêm nhìn chằm chằm Chung Dịch An rất lâu, bỗng nhiên chuyển mắt liếc nhìn cổ tôi một cái, rồi mới nhàn nhạt mở miệng nói: "Phòng khách ở tầng hai." Dứt lời hắn liền buông lỏng tôi ra, xoay người rời đi. Bóng dáng của hắn rất nhanh khuất sau ngã rẽ cầu thang.
Khóe mệng Chung Dịch An hiện lên một nụ cười tươi rói.
Tôi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của hắn, không nhịn được gật đầu liên tục, càng lúc càng khẳng địng suy đoán của mình.
Quả nhiên càng nhìn càng thấy hắn giống tuyệt sắc tiểu thụ a. . . . . .
Nhìn bộ dáng của Chung Dịch An thì thấy tâm tình của hắn rất tốt nha. Hắn thấy tôi ngẩn người, liền lại gần sờ sờ đầu tôi, rất hòa thuận nói: "Nhanh đi ngủ đi, tôi giúp em nhìn hắn."
Tôi gật gật đầu, vỗ vỗ vai hắn, cất lên lời nói thấm thía từ tận đáy lòng: "Thể lực Kỷ thiếu gia không giống người thường, anh. .