Disneyland 1972 Love the old s
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325643

Bình chọn: 9.5.00/10/564 lượt.

hật thật nói: "Vạn tuế gia để cho chúng ta thử xem. . . . . ."

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một lúc, chợt nghe thấy Chung Dịch an kỳ quái nói: "Hoàng hậu nương nương, người chờ, bốn tráng hán chúng tôi lập tức đến ngay."

Sau đó liền ngắt máy.

Tôi ngây ngẩn cả người.

Hắn, không phải là hắn muốn đến thật đó chứ?

11h50', di động của tôi lại vang lên. Bọn họ, bọn họ như thế nào đã ở ngoài cửa rồi!

Rốt cục thì Chung Dịch An muốn làm cái gì đây? Hắn muốn quấy rầy tôi và Kỷ Gia Khiêm sao?

Một mình hắn biết chuyện giữa tôi và Kỷ Gia Khiêm là được rồi, tại sao còn muốn để cho nhóm người Chinh Tín biết hả? Một khi hắn đã mở miệng chỉ sợ không đóng lại được nữa,. . . . . . Quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Tôi sợ hãi liếc mắt nhìn về phía Kỷ Gia Khiêm, vẻ mặt cầu xin nói: "Xong rồi, anh ta thật lợi hại a, vậy mà đã tìm được đến đây rồi! Nhưng mà em nghĩ, hoặc là không làm, đã làm phải làm cho đến cùng, chúng ta. . . . . . Chúng ta đem bọn họ giết người diệt khẩu đi!"

Kỷ Gia Khiêm: ". . . . . ."

Thấy hắn dùng sợ trầm mặc để tỏ vẻ khinh bỉ tôi, tôi vội vã nói ra một phương án khác:"Em lên lầu thay quần áo, anh đi mở cửa! Liền như vậy đi! Khiêm Khiêm ngoan a...!"

Tôi vỗ vỗ mặt hắn giống như đang dỗ dành một chon chó nhỏ, sau đó lập tức bỏ chạy lên lầu thay quần áo. Mặc kệ nhóm người Chính Tín nghĩ như thế nào. . . . . . Cũng không thể để cho bọn họ nhìn thấy tôi mặc áo tắm của Kỷ gia Khiêm được.

Lúc tôi xuống lầu, nhóm người Chính Tín đang ngồi xếp hàng trên ghế sofa rồi.

Mặt của Kỷ Gia Khiêm không chút gì thay đổi ngồi ở chỗ kia. Nhìn kỹ lại thì thấy hắn và Chung Dịch An đang liếc mắt đưa tình với nhau a.

Tôi thật cẩn thận ngồi bên cạnh Chính Tín, vừa nghiêng mắt nhìn hai người kia liếc mắt đưa tình với nhau vừa thấp giọng hỏi: "Sao các anh lại đến đây?"

Ánh mắt Chính Tín cười rộ lên thành hai vầng trăng khuyết: "Anh Dịch An nói Kỷ tiên sinh ở nhà một mình nên rất cô đơn, muốn gọi chúng tôi tới biểu diễn, không nghĩ tới chị dâu cũng ở đây a?"

Tôi không nói gì. Lời nói dối ngu xuẩn như vậy mà Chính Tín vẫn tin sái cổ chẳng khác gì một đứa trẻ khờ khạo.

Kỷ Gia Khiêm mắt to trừng mắt to với Chung dịch An sau năm phút cũng cảm thấy mệt mỏi. Sắp đến 12h, tất cả mọi người lại nhìn chằm chằm vào màn hình tivi chờ để đếm ngược thời gian.

Chung Dịch An cười tít mắt tiến lại phía tôi, cùng Chính Tín một trái một phải ngồi cạnh tôi.

Lý Dật Nhiên thấy thế cũng sốt ruột, vội vàng tiến đến trước mặt tôi làm nũng: "Nơi này thật tối, chị dâu ôm a ôm a!"

Lúc này chỉ còn một mình Viên Trữ ngồi gần Kỷ Gia Khiêm, nhìn thấy chúng tôi tụ tập thành một khối, hắn tự nhiên cũng không cam tâm, mông nhỏ từng chút từng chút di chuyển về phía này.

Nên cuối cùng hình thành cục diện như vậy: năm người chúng tôi ngồi chen chúc trên một chiếc ghế sofa, một mình Kỷ Gia Khiêm lẻ loi ngồi bên kia.

Hắn mặc áo tắm tối màu, trước ngực nửa mở, lờ mờ có thể nhìn thấy được xương quai xanh tinh xảo. Tóc bởi vì không xịt gel nên có vẻ cực kỳ mềm mại, tôi chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu đó của hắn.

Trái tim nhỏ của tôi bỗng nhiên thắt lại, nhịn không được đứng lên ngồi xuống bên cạnh hắn.

Chết tiệt. . . . . . Tại sao nhìn hắn lại cô đơn đến vậy?

Vì che dấu xấu hổ, ta đẩy Lý Dật Nhiên một cái, miệng không quên oán trách nói: "Bốn người các anh đè chết tôi rồi! Ngoan ngoãn ngồi tách ra!"

Lý Dật Nhiên mười phần ủy khuất nhìn tôi, thật sự là vừa nhìn đã thương rồi. . . . . . Tôi vừa định tiến tới ôm hắn một cái, thì Chung Dịch An đã đi theo ngồi xuống bên cạnh tôi, hất cằm về phía tivi nói."Tiểu Hàm, chúng ta cùng nhau đến ngược thời gian đi!"

Tôi ngẩng đầu nhìn, còn 20 giây nữa. . . . . .

Buổi tối lúc ăn cơm tôi đã hỏi Kỷ Gia Khiêm là có thể cùng tôi đếm ngược thời gian được không, hắn chỉ nói một câu"Ngây thơ" liền không nói nữa.

Chênh nhau 5 tuổi, thật sự khác nhau nhiều đến thế sao?

Tôi cố ý nở một mụ cười thật tươi với Chung Dịch An, gật đầu nói: "Được a!"

Tôi muốn tức chết cái người có tham muốn chiếm giữ mạnh mẽ như Kỷ Gia Khiêm . . . . . . !

Tôi cùng bốn người của "Chung Ái " đếm ngược thời gian: "10,9, 8, 7. . . . . .3, 2, 1, 0!"

Số "0" vừa thoát ra khỏi miệng, Chung Dịch An bỗng nhiên ôm lấy tôi. Tôi theo bản năng vùng ra, nhưng hắn lại dùng cánh tay ngăn cản tôi, nhẹ giọng cười nói bên tai tôi: "Đừng nhúc nhích."

Tôi sửng sốt dừng lại động tác, bỗng nhiên trên cổ có cảm giác lành lạnh. Chớp chớp đôi mắt, chờ hắn buông lỏng tôi ra. Tôi cúi đầu nhìn, thì ra là hắn đeo cho tôi một chiếc vòng cổ màu bạc. Trước ngực là một ngôi sao sáng lấp lánh, nhìn đơn giản nhưng vô cùng đẹp mắt.

Thanh âm của hắn lộ rõ ý cười: "Tiểu Hàm, năm mới vui vẻ."

Tôi sờ sờ ngôi sao trước ngực, không biết tại sao có chút muốn cởi nó ra. Tôi nâng mắt nhìn hắn, nhịn không được hỏi: "Cho tôi?"

Chung Dịch An gật gật đầu, tươi cười ấm áp: "Thích không?"

Tôi biết cho dù tôi trả lời như thế nào thì kết cục cuối cùng của tôi cũng sẽ rất thảm, vì thế tôi dứt khoát dùng cách vụng về nhất để thay đổi đề tài: "Ừm, không phải các anh nói đến đây