Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325791

Bình chọn: 8.5.00/10/579 lượt.

ính của hắn: "Em ôm anh nhiều lần như vậy rồi . . . . . . Giờ anh muốn thử một chút cũng không được sao?"

Tôi bị nghẹn đến phát cáu: ". . . . . . Ngực của em giống ngực của anh sao? !"

Hắn cười nhẹ ra tiếng, chế trụ cái đầu nhỏ của tôi không ngừng vuốt ve khiến mái tóc dài của tôi trở nên vô cùng thảm thương, kề sát vào ta tôi nỉ non: "Ngoan, cứ như thế này đi đừg động đậy. . . . . ."

Nhưng tôi vẫn cứ động đậy. Bất quá không phải là đẩy hắn ra, mà là giơ cánh tay lên ôm lấy hông của hắn.

Cần gì phải lo sợ không đâu a? Lúc hai người ở bên nhau đâu nhất thiết cứ phải để ý đến chuyện có bị chụp trôm gì gì đó hay không, nếu không sẽ chỉ làm tất cả mọi người trở nên không thoải mái mà thôi.

Tôi lựa chọn nghe theo chính mình **.

"Không lạnh sao?" Kỷ Gia Khiêm siết chặt cánh tay, để cho tôi gần hắn thêm chút nữa.

Bởi vì yêu thích sự thoải mái này, bộ quần áo ngủ này của tôi được làm bằng sợi nhân tạo, chất vải giống với quần áo bình thường mà mấy cụ già hay mặc. Chỗ tốt là lúc nằm ngủ có cảm giác như không mặc gì vậy, chỗ xấu là nó quá mỏng manh, mặc như này giữa mùa đông quả thực hơi lạnh. Hắn không nói thì tôi cũng không để ý, nhưng nói rồi thì tôi lại không nhịn được run rẩy một hồi, cọ cọ ở trong lòng hắn."Lạnh. . . . . ."

Hắn nghe thấy vậy liền tháo dây áo ngủ ra, mặt tôi dán vào lồng ngực nóng bỏng của hắn.

Tôi cảm thấy hơi lo lắng, nhịn không được ho nhẹ một tiếng nói: "Kỷ thiếu gia, giữa mùa đông lạnh lẽo như vậy, người ngàn vạn lần không nên phòng túng a. Dục ách. . . . . ."

Hắn cúi đầu cười cười, gật đầu nói: "Được."

Tôi lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Nghe ngữ kí cuả Kỷ Gia Khiêm không giống như đang gạt người. Hắn coi như cũng hiểu chuyện đi, nếu như chúng tôi làm bậy ở trong này, nếu như bị mẹ tôi bắt được , nếu như. . . . . .

Hậu quả thật không tưởng tượng nổi!

Sau khi hắn đồng ý xong, chúng tôi đều tự giác yên tĩnh lại, chỉ lẳng lặng ôm nhau, dường như quên mất thời gian.

Đây là một cái ôm khiến người ta ấm áp nhất.

Chúng tôi cứ như vậy hàn huyên một hồi, bỗng nhiên mẹ già gọi điện thoại bảo tôi đi thăm họ hàng thân thích. Đúng lúc Kỷ Gia Khiêm vội đi giải quyết công việc làm ăn của gia đình hắn, nên cũng không đi cùng tôi.

Lúc ra đến cửa, tôi kiễng chân xoa xoa mái tóc đen nhánh của hắn, cười khanh khách nói: "Khiêm Khiêm phải ngoan ngoãn trông nhà a."

Từ khi phát hiện tên của Kỷ Gia Khiêm đọc gần giống với Thiên Thiên nhà tôi, ta liền thích gọi hắn là Khiêm Khiêm. Bộ dáng Kỷ Gia Khiêm khi ở trước mặt người khác luôn là cao cao tại thượng, đem hắn YY thành sủng vật của tôi không biết có bao nhiêu sảng khoái a. . . . . .

Hắn bắt lấy tay của tôi, nhàn nhạt hỏi: "Con chó ngu ngốc kia em xửa lý thế nào rồi?"

Tôi lùi lại thêm một bước về phía cửa, thoát khỏi sự khống chế của hắn."Đem đến nhà chị Đồng Đồng, tránh cho chị ấy lại cảm thấy cô đơn lạnh lẽo a."

Tính cách Thiên Thiên vô cùng nhu thuận, nhưng lại không hợp chị Đồng Đồng, vừa thấy chị thì sủa nhặng lên như một đứa trẻ ầm ĩ. Xem ra chị Đồng Đồng nhất định sẽ không cô đơn rồi. . . . . .

Bạn có việc nên mấy hôm vừa rồi phải đi xa vài hôm, không kịp mang theo lap nên không edit được mọi ng thông cảm nha. Vả lại tình hình biển đông như vầy, buồn lắm, ghét TQ lắm, nên đang có xu hướng ghét lây sang truyện mất thôi!

Tại không biết là cô bảy tới nhà dì tám ăn cơm, mẹ già ngứa tay liền lôi kéo ba ba, cô bảy và dì tám cùng chơi mạt trượt. Họ chơi thì cứ việc chơi đi, lại thỉnh thoảng bắt tôi thế chân, chơi rồi lại chơi, bất tri bất giác đã là rạng sáng rồi.

Mẹ già thắng hơn ba trăm khối, hứng trí vô cùng. Nhưng cha già lại liên tục thua 500 đồng, vội vã muốn về nhà. Mẹ già áp dụng chính sách dụ dỗ, chỉ gật đầu đáp: "Được rồi, chơi thêm một lần nữa, một lần nữa thôi."

Kết quả cuối cùng bà vẫn thắng, vẫn cầm cái, nên một vòng này dù thế nào cũng không thắng nổi bà đi.

Ước chừng hai giờ sáng, chiến cuộc cơ bản mới kết thúc.

Khi chúng tôi về đến nhà, thư phòng không có đèn sáng. Đúng rồi, trễ như vậy rồi hắn cũng nên đi ngủ.

Tôi tắm rửa qua loa, sau đó nằm trên giường ngáy ò ó o.

Nhưngz này này dường như tôi rất dễ dàng nằm mơ, cơ hồ là đầu tôi vừa mới đặt xuống gối ngay lâhp tức liền tiến vào một giấc mơ vô cùng quỷ dị.

Tôi —— bị —— người khác —— cường ——hôn —— rồi !

Kỹ xảo của người này cũng không tệ lắm. . . . . .

Nhưng mà mùi hương này. . . . . . Không phải là mùi nước hoa Burberry trên người Kỷ Gia Khiêm sao?

Gì vậy, chẳng lẽ do ban ngày tôi không được thỏa mãn, nên tối đến mới bị mộng xuân hả?

Không, không đúng, sức nặng trên người tôi bây giờ vô cùng chân thật! Sau ki ý thức được điều này, tôi vội vã đẩy người nào đó đang đè trên người tôi ra, xoay người đè lại hắn ở dưới thân, phẫn nộ chống lại án mắt sáng ngời của hắn: "Em mệt đến mức xương khớp như muốn rụng ra đến nơi rồi!"

Hắn nhàn nhạt nói: "Anh giúp em thư giãn gân cốt."

Tôi bóp chặt cổ hắn, hung hăng nói: "Không cần phiền đến anh! Để em hảo hảo ngủ một giấc là được rồi."

Vẻ mặt Kỷ Gia Khiêm mềm đi vài phần, giống như mang theo một chút cầu khẩn: "Anh đói. . . .


XtGem Forum catalog