XtGem Forum catalog
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325921

Bình chọn: 9.00/10/592 lượt.

. ."

Bộ dạng điềm đạm đáng yêu này, quả nhiên là vừa thấy đã thương. . . . . .

Tôi lại nằm xuống bên cạnh hăn, kỳ quái hỏi: "Sao anh không tìm gì đó mà ăn? Tài nấu nướng của anh tốt như vậy thì tự làm gì đó để ăn cũng không khó nha."

"Không phải. . . . . ." Hắn vòng tay ôm lấy ngực tôi, nhẹ nhàng nói: "Anh muốn ăn em."

Nói xong hắn còn làm bộ làm tịch ngửi ngửi cánh tay của tôi, thấp giọng nói: "Mới vừa tắm xong hả, thơm quá. . . . . ."

Tôi kéo cánh tay của hắn ra, có chút bối rối nói: "Anh. . . . . . Anh! Bộ dạng bây giờ của anh sao lại dọa người như thế, giống như Vampire đang muốn ăn tươi nuốt sống em vậy."

Kỷ Gia Khiêm đương nhiên sẽ không dễ dàng buông tha tôi, hắn xê dịch thân thể về phía trước, dùng cánh tay nhốt chặt đầu tôi, sau đó tiện đà cúi xuống hôn tôi.

Cái hôn này rất dịu dàng, giống như lông chim mềm mại rơi vào người vậy, rất ngứa .

Hắn mơ mơ hồ hồ hỏi: ". . . . . . Vậy em có cho ăn hay không đây?"

Tôi cũng không nhớ rõ mình "Uhm" trước hay "Uhm" sau nữa, tóm lại ngay lúc tôi định vứt hết lý trí ra sau gáy để cùng hắn hoang dâm một đêm, thì "Két" một tiếng, cửa phòng ngủ của tôi bị mở ra!

Năm tôi học cấp ba, Mẹ già vì để thuận tiện cho việc giám sát việc học hành của tôi nên không cho tôi lắp khóa cửa. Kéo một cái cửa liền bị mở tung ra, khi nào bà thích gõ bà sẽ gõ, không thích thì sẽ không gõ, nhiều lần dọa tôi sợ gần chết, giống như giờ phút này đây.

Thấy mẹ già xông về phía này, phản ứng đầu tiên của tôi chính là nhấc chăn lên, đem Kỷ Gia Khiêm che ở phía dưới!

Vậy mà hắn còn không biết sống chết rên rỉ một tiếng!

Mẹ tôi nghe thấy tiếng lập tức phát hiện có gì đó bất thường, sờ sờ soạng soạng mở đèn lên.

Tôi bọc Kỷ Gia Khiêm thành một quả bóng lớn nhét ở phía sau, làm bộ mơ mơ màng màng hỏi: "Mẹ, hơn nửa đêm rồi còn tìm con có việc gì a. . . . . ."

Mẹ tôi liếc ắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, biểu tình thập phần quái dị.

Kỷ Gia Khiêm vẫn không biết sống chết nhéo tôi một cái.

Tôi nhịn không được liền thúc hắn một quyền, thiếu chút nữa là mở mồm chửi bới rồi. Hắn bị tôi đánh lại cũng không có ý định ngừng lại, hắn dùng sức mở tung cái chăn ra.

Lúc nhìn thấy hắn quần áo không chỉnh tề từ trong chăn chui ra, ta thật sự muốn đi SHI!

Hắn hơi có vẻ áy náy nhìn tôi nói: "Anh muốn nói, dép lê ở cạnh giường a. . . . . ."

"Phụt!" Tôi tuyệt vọng nhìn hai đôi dép lê dưới sàn nhà, rốt cục quyết định nhận tội, ngẩng đầu lên vẻ mặt căm thù đến tận xương tuỷ: "Mẹ, con vô tội ! Này, cái tên cầm thú này, anh ta muốn dụ, dụ. . . . . ."

Chữ "dỗ" còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, tôi cũng chưa nặn ra được một giọt nước mắt nào, đã thấy mẹ tôi lộ ra một nụ cười dữ tợn, gật đầu nói: "Người trẻ tuổi, huyết khí sôi trào, có thể lý giải."

"Phụt!" Tôi quay đầu đi nhìn về phía Kỷ Gia Khiêm, chịu đựng thổ huyết ** hỏi: "Anh rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mẹ em vậy?"

Khóe miệng Kỷ Gia Khiêm hơi hơi giơ lên, nhưng vẫn không nói.

Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc mẹ tôi rời đi, tôi cảm thấy cực kỳ xấu hổ, nhịn không được vùi đầu vào trong chăn, giống như một con đà điểu đang đào hố ở trên giường.

Xấu hổ chết đi được!

Người gây ra họa lại giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, mười phần nhàn nhã nằm một bên.

Mẹ tôi vừa rồi vậy mà hỏi tôi. . . . . . Có BYT không! (BYT...BYT...Ai biết giải thích hộ bạn vs!)

Trời ạ, rốt cuộc đây là thế giới gì vậy? Đây không còn là hành tinh tôi có thể sống được nữa sao? !

Trái đất thật đáng sợ! Tôi muốn trở về sao Hỏa! ╭(╯^╰)╮

Kỷ Gia Khiêm từng chút từng chút lôi tôi từ trong chăn ra, đem ta ôm vào trong ngực, nhàn nhạt nói: "Thật ra anh cũng chẳng làm gì cả, chỉ hứa với bà mấy câu thôi."

Tôi hơi hơi ngẩn ra, bật thốt lên liền hỏi: "Anh hứa cái gì?"

Thanh âm của hắn mang theo mộng ảo cùng mê hoặc: "Anh nói, anh sẽ bảo vệ em, giúp em hoàn thành tất cả ước mơ của em."

Phản ứng đầu tiên của tôi là "Phụt". Sau đó nói một câu rất sát phong cảnh: "Lời hứa giả dối như vậy mà một lào giang hồ như mẹ em cũng tin sao?"

Kỷ Gia Khiêm hơi hơi nhíu nhíu mày, có chút bất mãn nói: "Em là con gái, lại còn là nghệ sĩ theo hình tượng thuần khiết, không được tùy tiện phun nước miếng."

Thấy tôi không tim không phổi gật đầu một cái, hắn cũng biết tôi không để vào trong lòng, lại nói: "Để bà tin tưởng anh cũng không khó, em cũng biết, anh diễn rất tốt mà . . . . . ."

Tôi đương nhiên hiểu, ảnh đế đại nhân là người ra sao a? Hắn khiến tôi sinh ra vô vàn ảo giác, dùng biện pháp tương tự để đối phó mẹ tôi, đúng là cũng không có gì khó.

Hắn có đầy đủ lý do, đầy đủ điều kiện, đầy đủ tư cách khiến người động tâm.

Trải qua chuyện như vậy, cho dù mẹ tôi có để cho chúng tôi XXOO lại OOXX, thì bây giờ cả hai chúng tôi đều có tâm sự, không còn hứng thú gì nữa rồi.

Hắn ôm lấy tôi chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ thật yên lành.

Lúc tỉnh lại, Kỷ Gia Khiêm đã sớm biến mất không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Bên ngoài có tiếng pháo nổ nhắc nhở tôi, hôm nay là đêm ba mươi rồi.

Rửa mặt xong, tôi lấy ra bộ váy mới mua màu hồng phấn thay vào, sau đó trang điểm một chút. Bởi vì cổ có chút h