ư không, nên tôi liền đeo vào sợi dây chuyền mà Kỷ Gia Khiêm đưa, nếu đeo sợi dây chuyền Chung Dịch An đưa, thì có vẻ hơi kỳ quặc.
Tôi cũng không muốn nghĩ quá nhiều, ở trong phòng đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn đi đến gõ cửa thư phòng.
Tết lớn, cũng không thể để hắn ở nhà một mình đi? Tết âm lịch hàng năm chúng tôi đều đến nhà ông nội ở nông thôn, xem ra hôm nay không tránh được việc phải dẫn "ông nội giả" Kỷ Gia Khiêm đi thăm ông nội thật rồi. Xem ra ba mẹ đã chờ ở trong xe rất lâu rồi. Nhìn thấy tôi đi ra cùng Kỷ Gia Khiêm, hai người cũng không kinh ngạc chút nào cả, chỉ tùy ý tán gẫu vài câu rồi xuất phát.
Ai ngờ xe vừa mới đi qua được con phố đầu tiên, ba tôi bỗng nhiên "A" một tiếng, chợt dừng xe lại.
"Làm sao vậy?" Mẹ già có chút bất mãn hỏi.
Ba quay đầu nhìn tôi nói: "Mạch Mạch con tới cửa hàng tạp hóa ở dưới nhà mình mua ít pháo hoa đi, ba mang số pháo năm trước dùng còn thừa, chắc không đủ đâu."
"Dạ. . . . . ." Mặc dù tôi cực kỳ lười, nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống xe, giữ chút mặt mũi cho cha già.
Tôi xuống xe cửa sau còn chưa đóng chặt, liền mơ hồ nghe thấy Kỷ Gia Khiêm nói "Cháu đi cùng Mạch Hàm" . Mặc dù như thế, nhưng tôi vẫn không dừng lại chờ hắn, một mình đi về phía trước.
Bước chân của Kỷ Gia Khiêm rất lớn, rất nhanh đã đuổi theo đến nơi. Hắn kéo lấy tay áo khoác của tôi, có chút oán giận nói: "Bây giờ lá gan của em càng lúc càng lớn rồi đó, tại sao không đợi anh?"
Tôi gạt gạt tóc mái, nhàn nhạt nói: "Em muốn thử giống nữ chính trong mấy bộ tiểu thuyết, để lại bóng lưng như một nữ vương quyết tuyệt cao ngạo."
". . . . . ."
Kỷ Gia Khiêm không nói lời nào, vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc, cực kỳ dọa người . Tôi vụng trộm liếc mắt nhìn hắn một cái, hơi xấu hổ gãi gãi đầu, thuận miệng tìm đề tài nói chuyện: "Sao anh lại muốn đi theo em?"
Hắn lườm tôi một cái, thấy tôi cố ý xoa dịu bầu không khí, nên ngữ điệu cũng nhẹ đi đôi chút: "Em không biết là khi em sang đường không bao giờ chịu nhìn ngó xung quanh sao? Anh không tưởng tượng nổi tại sao người như em lại có thể may mắn sống sót qua hai mươi mấy năm qua a ."
Tôi cười khan một tiếng, đáp: "Như anh nói đó, là do may mắn thôi. . . . . ." Tôi ho nhẹ một tiếng, tiếp tục nói: "Nhưng mà, em muốn hỏi không phải chuyện này. Em muốn hỏi. . . . . .30 tết rồi sao anh còn chưa về nhà anh vậy?"
Hắn hơi hơi ngẩn ra, trầm mặc một chút nhưng rất nhanh lại nhàn nhạt đáp: "Cha mẹ anh đều ở Mỹ, đi lại bất tiện."
Tôi bĩu môi, lắc đầu nói: "Vừa nhìn đã biết Kỷ thiếu gia không phải là người biết nói dối rồi, lấy năng lực của anh thì muốn đặt một cái vé máy bay chẳng phái là một chuyện dễ như trở bàn tay sao?"
Kỷ Gia Khiêm hơi chút tức giận nhìn ta một cái. Chắc hắn cũng đã nhận ra, tôi đang ép hắn thổ lộ.
Tôi nghĩ tới nghĩ lui, hắn vì tôi mà làm những việc này chỉ có hai khả năng. Nếu hắn không thích tôi, thì là đang trêu đùa tôi.
Mặc dù đối với tình yêu tôi không còn là một Lolita, nhưng để đối phó với một cao thủ tình trường như Kỷ thiếu gia thì quả thực là một trời một vực.
Tâm tư của hắn quá sâu, tôi cũng giống như mấy đối thủ cạnh tranh của hắn mà thôi, nhìn không thấu hắn.
Công lực Kỷ thiếu gia qquả nhiên không phải ai cũng có. Vẻ mặt của hắn nháy mắt đã trở nên nghiêm túc, khiến bạn không thể không tin tưởng: "Anh sợ em không đối phó nổi với giới truyền thông, sẽ gây ảnh hưởng xấu tới công ty."
"A.... . . . . ." Tôi cố gắng khiến bản thân tin tưởng những gì hắn đang nói, bởi vì chỉ có như vậy trong lòng tôi mới có thể thoải mái chút.
Kỳ thật, ta đã hy vọng hắn nói thật, nhưng cũng rất sợ hắn nói thật. Chúng tôi cứ như bây giờ, cũng rất tốt.
Rất tốt.
Tôi đem hai chữ "Rất tốt" khắc ghi ở trong lòng, đột nhiên một thanh âm không mấy hài hòa vang lên: "Khá lắm P!"
Cái này thanh âm này hình như phát ra từ trên người tôi.
Tôi ngớ ra ba giây, rốt cục phản ứng kịp một chuyện thực —— tôi. . . . . . Tinh phân rồi !
Tôi rốt cục bị Kỷ gia khiêm giày vò đến tinh thần phân liệt rồi !
Đúng vậy a, như bây giờ khá lắm P! Ngay từ đầu tôi đã lo lắng bản thân lâu ngày sẽ sinh tình, xem ra bây giờ cái loại chiều hướng này càng ngày càng rõ ràng rồi. Nếu Kỷ Gia Khiêm thực sự thích tôi còn dễ nói, nhưng nếu hắn chỉ xem tôi như một thứ để hắn tiêu khiển thì phải làm sao bây giờ?
Hơn nữa, tôi còn là diễn viên. Người nhà hắn lại phản đối hắn theo nghiệp diễn viên, thì làm sao có thể chấp nhận một người con dâu là diễn viên đây.
Phi, không nói tới những chuyện trước kia, chỉ nói tới hiện tại, tôi và hắn căn bản là cũng không có cách nào đường đường chính chính xuất hiện trước mặt đồng nghiệp trong công ty. Nhưng nếu tôi đi cùng với Chung Dịch An, mọi người sẽ nói chúng tôi phim giả tình thật, có lẽ còn chúc phúc cho chúng tôi nữa kìa.
Nhưng nếu mọi người biết tôi ở chung với Kỷ Gia Khiêm, thì trong đầu họ cũng chỉ có thể suy nghĩ tới ba chữ —— quy tắc ngầm.
Trong ngành giải trí, loại quan hệ cấp trên cấp dưới như này nhất định sẽ bị người đời xuyên tạc. Chưa nói tới việc bản thân tôi còn chưa chắc chắn với tình yêu này, chỉ cần tưởng tượng đến những áp
