XtGem Forum catalog
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326011

Bình chọn: 7.5.00/10/601 lượt.

y?"

"Cút!"

Tôi lăn qua lăn lại trên giường hai vòng xong mới tiếp tục mặt dày nói: "Chị Đồng Đồng, lúc nào chị có thể tới đây, đưa Thiên Thiên nhà em tới đây. Còn nữa, em muốn cùng chị bàn bạc về lịch làm việc sắp tới. . . . . ."

Chị Đồng Đồng không nói gì, lâu sau mới trêu ghẹo tôi: "Còn mấy ngày nghỉ nữa cơ mà, nhanh như vậy đã muốn đi làm rồi sao? Sao vậy, có phải Boss đã đem cô ép khô rồi không?"

Tôi tự động coi như chị ấy không nói câu sau, nghiêm trang nói: "Chị Đồng Đồng, em nói thật mà, lần này Kỷ Gia Khiêm muốn mời Mạnh Thần Úc tới đóng phim, em khẩn trương đến độ muốn chết. Còn người đạo diễn từ Ai Cập về nữa, em đã tra qua tư liệu của ông ta rồi, quả thực không phải là người bình thường a! Em lại chưa qua lớp đào tạo chính quy nào, khản năng diễn xuất của em tả tơi như nào bản thân em hiểu, em cảm thấy với trình độ này. . . . . . Cửa ải này chắc khó khăn lắm đây."

Chị Đồng Đồng bày tỏ đồng ý:"Uh`m" một tiếng, nói một câu"Coi như em hiểu chuyện" lâu sau mới đồng ý đến bàn việc với tôi.

Chị Đồng Đồng có chìa khóa chỗ ở của tôi. Tôi nghe thấy tiếng mở cửa lập tức liền đi ra đứng chờ ở cửa, ai ngờ ánh mắt đầu tiên của tôi đã bị khóa chặt một chỗ rồi.

Không phải bị chị Đồng Đồng làm cho kinh diễm , mà là —— lông Thiên Thiên nhà tôi bị chị ấy cạo sạch rồi !

"Chị chị chị, mất trí rồi sao, khiến em tức chết mà, thế nhưng lại đi ngược đã sủng vật như vậy!" Tôi với tay ôm Thiên Thiên vào trong lòng, một bên như hổ đói sờ sờ mó mó nó một bên nói: "Giữa mùa đông, không có lông thì sao mà nó sống được hả?"

ChịĐồng Đồng thần thái tự nhiên cởi giày đi vào nhà, không cho là đúng nói: "Ai bảo nó rung lông khắp nhà? Chị đây không bỏ đói nó là đã tốt lắm rồi đó, cô xem, nó còn béo lên không ít nha."

"Chị gạt em!" Ta giơ Thiên Thiên lên, cực kỳ nghiêm túc nói: "Chị xem, tiểu ** rõ ràng nhỏ đi rồi !" (=))))))

". . . . . ."

Sau khi tùy tiện nấu hai bát mì, tôi với chị Đồng Đồng ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ vừa sì sụp sì sụp húp mì vừa nói chuyện chính sự.

Chị Đồng Đồng liếc mắt nhìn tôi một cái, nhàn nhạt nói: "Đi đến trường đại học đăng ký một lớp học chính quy ngắn hạn đi, em mặc dù đang là diễn viên hạng ba, nhưng dù sao cũng đã được lên truyền hình rồi, nên rất có thể sẽ bị truyền thông hỏi về chuyện này."

Tôi mở to hai mắt nhìn, bất mãn nói: "Ai hạng ba hả? Em rõ ràng là hạng hai mà!"

". . . . . . Cô còn kém mấy tên hạ lưu không xa nữa đâu." Chị Đồng Đồng không chịu yếu thế trừng mắt lại nhìn tôi, bĩu môi nói: "Mời một giáo sư đại học đến đào tạo em cũng không được, giá quá cao, chi phí em không chịu nổi đâu."

Tôi có chút ủ rũ hỏi: "Vậy rốt cuộc phải làm sao?"

Chị Đồng Đồng không cần nghĩ ngợi nói: "Biện pháp tốt nhất là nhờ một diễn viên có kinh nghiệp, trình độ diễn xuất cao siêu tới đây dạy em, theo chị thấy, Boss là giáo sư tốt nhất rồi."

"Không cần!" Tôi nghĩ cũng không muốn nghĩ, dứt khoát từ chối. Chị Đồng Đồng có chút kinh ngạc nhìn tôi, tôi vội vàng khoát tay nói: "Không có gì, Kỷ Gia Khiêm đi Mỹ rồi, mấy ngày này chưa về đâu."

"À.... . . . . ." Chị Đồng Đồng kéo dài âm cuối, từ trong túi lấy ra một tờ giấy, nhàn nhạt nói: "Đây là danh sách nững nghệ sĩ trong công ty chúng ta, em xem thử đi, chọn người nào dễ nói chuyện một chút. Nhưng mà Đại Minh Tinh như Tần Sênh Trạch em cũng đừng nghĩ tới, người ta đi Pari nghỉ phép rồi."

"Tần Sênh Trạch? Chính là người cùng Kỷ Gia Khiêm đóng《 vương quốc hoa hồng 》 đó sao?". Tôi không khỏi giật mình: "Cô ấy không phải đã rời khỏi làng Giải trí rồi sao? Sao cô ấy vẫn là nghệ sĩ của công ty chúng ta?"

Tôi nghe các đồng nghiệp khác nói chuyện, thấy bảo mối quan hệ trước đây của Kỷ Gia Khiêm và Tần Sênh Trạch có phần mờ ám, nhưng về sau Kỷ Gia Khiêm không muốn công khai mối quan hệ này, Tần Sênh Trạch liền chết tâm, gả cho một thương nhân ngoại quốc đang định cư ở đây.

"Không tiếp tục đóng phim nữa, nhưng lúc đầu hợp đồng mà cô ấy ký có thời hạn mười năm, bình thường cũng sẽ về công ty tham gia một số hoạt động từ thiện gì gì đó." Chị Đồng Đồng đặt chiếc đũa xuống, lườm tôi một cái nói: "Uy, ngốc mũ, em đừng suy nghĩ lung tung nữa, lúc trước thế nào chị biết mà, BOSS ý, anh ấy rất thuần khiết !"

Thuần khiết? Vậy chẳng lẽ lúc hắn OOXX với tôi cũng là lần đầu tiên của hắn chắc? Phi!

Tôi quyết định lướt qua cái này đề tài, chuyên tâm nhìn tờ danh sách trong tay. Tìm nam diễn viên nhỉ, nhưng tôi sợ gây ra đàm tiếu không hay. Tìm nữ vậy, nhưng những đại Minh Tinh như này đều tâm cao khí ngạo hết rồi, họ có thể vui vẻ giúp tôi sao?

Cuối cùng tôi vẫn phải trả lại tờ danh sách cho chị Đồng Đồng, cắn cắn môi nói: "Em cùng bọn họ cũng không quen thuộc gì. . . . . . Trong công ty chúng ta có chị gái nào hiền lành một tí không?"

Vẻ mặt Đồng Đồng không chút gì thay đổi lấy tay chỉ vào chị ấy.

Nửa ngày sau chị Đồng Đồng mới nghiêm túc nói cho tôi biết trong công ty có một nữ diễn viên rất có thực lực tên là Uông Hân, năm nay vừa mới 30, bởi vì ngoại hình không có gì nổi bật nên cho đến bây giờ vẫn chỉ là một diễn viên hạng hai. Qua sự hiểu biết năm năm nay của ch