XtGem Forum catalog
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326322

Bình chọn: 8.5.00/10/632 lượt.

thích.

Hắn dễ dàng bế tôi lên rồi vứt xuống giường, sau đó nghiêng người đè lên

thân thể của tôi. Tôi không chịu được sức nặng của hắn, nhịn không được

"Khụ" một tiếng.

Sắc mặt Kỷ Gia Khiêm tối sầm lại, đột nhiên kéo phăng áo trên người tôi ra.

Chiếc áo lông hơn hai nghìn của tôi, cứ thể bị hắn xé rách.

"Sao cô lại bị thương?" Hai hàng lông mày của hắn khẽ nhắn lại, sắc mặt lại trầm thêm vài phần.

Tôi nên trả lời hắn như thế nào đây? Chẳng lẽ muốn tôi nói bị người ta đánh ghen sao?

Tôi chậm rãi nhắm mắt lại, đột nhiên cái gì cũng không muốn nói. Hắn muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ đi.

Tôi không sao cả, chỉ cần hắn vui vẻ là được rồi. Này xem như tôi nợ hắn .

Nhưng tôi chờ rất lâu vẫn không thấy động tác tiếp theo của hắn. Tôi hơi hơi mở mắt ra, thấy hắn từ cửa bước vào.

Kỷ Gia Khiêm mang theo hòm thuốc thuận tay ném sang một bên, sau đó bắt đầu xử lý miệng vết thương cho tôi.

Mắt tôi đã bắt đầu ươn ướt

Một người đàn ông tốt như vậy tôi không có tư cách để yêu hắn.

Hôm nay tôi không nên tới đây. Tôi thực thống hận chính mình, tại sao không giữ tôn nghiêm như vậy.

Không biết vì cái gì, vào lúc này tôi lại nhớ tới lời bài hát của Chung Dịch An:

"Tôi sớm đã biết mình yêu em. . . . . . Tôi nhắc nhở chính mình không cần

hãm sâu, biết rằng sẽ phải chia tay, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi "

"Yêu em là kiếp nạn của an. . . . . . Tôi chỉ là một linh hồn đồng hành cùng em, khi em rẽ, thì đó chính là kết thúc của chúng ta."

Thì ra,

tình yêu này của chúng ta đã được định trước rồi. Chúng ta đắm chìm

trong đó rất lâu, vậy mà cả hai chúng ta đều không nhận ra điều đó.

*

Ban đầu, tôi và Kỷ Gia Khiêm chỉ là hai con người xa lạ.

Chúng tôi diễn vô cùng ăn ý, nhưng thực chất chúng tôi không hay nói chuyện

với nhau. Tôi không biết trong lòng hắn đang suy nghĩ cái gì, tóm lại

tôi không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái.

Những ngày quay

phim này vô cùng nhạt nhẽo. Bận rộn làm việc để không còn thời gian nghĩ đến Kỷ Gia Khiêm nữa, như vậy cũng không tồi đúng không.

Nhưng đến ngày hôm nay, sự bình tĩnh trong tôi đã hoàn toàn bị phá vỡ.

Sau khi kết thúc một ngày quay phim mệt mỏi, một đoàn phóng viên đột nhiên ùn ùn kéo tới, chặn lại lối đi của đoàn làm phim.

Kỷ Gia Khiêm chủ động bước lên phía trước. Bọn họ đang vây quanh Chu Duệ

Vũ, lải nhải hỏi về mối quan hệ giữa cô ta và Kỷ Gia Khiêm.

Tôi

bắt buộc bản thân không cần nghe không cần để ý, nhưng tiếng nói của Chu Duệ Vũ vẫn nhẹ nhàng truyền vào tai tôi: "Mọi người cũng biết đấy, anh

Kỷ là Boss của tôi, đồng thời cũng là người dẫn dắt tôi vào làng giải

trí. Tôi cực kỳ cảm kích anh ấy, chỉ có như vậy mà thôi."

A, đúng là một câu trả lời vô cùng chuẩn mực. Đủ ái muội, cũng đủ xa cách, làm

cho người ta đoán không ra y nghĩa sâu xa trong đó.

Chỉ nghe thấy giọng nói của một phóng viên thần kinh không ổn định vang len: "Vậy xin hỏi cô Chu, vì sao cô lại đeo chiếc nhẫn kim cương giống với chiếc nhẫn mà Aaron đang đeo? Có phải hai người đã bí mật đính hôn rồi không?"

Nghe thấy như vậy, ta rốt cuộc nhịn không đườc xoay người lại, bỏ xuống cái gọi là kiêu ngạo nhìn cái nhẫn kia.

Kim cương sáng bóng chói mắt đến như vậy, giờ đây tôi hiểu rằng lời hứa hẹn không phải chỉ có thể dành cho một người, và cũng không phải chỉ có một người có thể đem lại hạn phúc cho bạn .

Hạnh phúc của Kỷ Gia Khiêm, từ nay về sau không còn quan hệ gì đến tôi nữa.

"Đạo diễn, tôi xin phép về trước."

Một đêm không ngủ, tôi cảm thấy thân thể mình như đang say, cả như một

chiếc lông vũ khẽ bay trong gió, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống

đất.

Đạo diễn Trần đang chợp mắt, nghe thấy tôi nói vậy thì hơi

hơi gật đầu, nhìn cũng không thèm nhìn tôi một cái. Tôi cắn môi đi ra

khỏi phim trường, lại phát hiện Trịnh Băng không biết đã đi từ lúc nào.

Có lẽ chị ta muốn để tôi tự học lái xe. . . . . .

Lúc tôi đang buồn bực, Mạnh Thần Úc không biết đi ra từ chỗ nào, trên người vẫn mặc đồ diễn. Anh ta dường như chỉ cần liếc mắt một cái là có thể

nhìn thấu tình cảnh xấu hổ của tôi bây giờ.

"Chờ tôi một chút, lát nữa tôi sẽ đưa em về."

Tôi không có cự tuyệt: "Được."

Vào thời điểm này, tôi hi vọng có một người nào đó quan tâm đến tôi. Mặc kệ người đó là ai, chỉ cần người đó có thể cho tôi một chút ấm áp là tốt

rồi.

Tôi không thể làm ra vẻ như chẳng quan tâm đến điều gì. Tôi

muốn có người quan tâm đến tôi, chứng minh tôi không chỉ có thể yêu một

mình người kia, cũng không phải tôi chỉ có một con đường để đi.

Tôi muốn tin tưởng, ngày mai sẽ có một tình yêu mới. Ngày mai sẽ có người yêu tôi nhiều hơn.

Tôi cúi đầu bước nhanh vào xe của Mạnh Thần Úc, lén la lén lút như một kẻ ăn trộm.

Mạnh Thần Úc khẽ cười, ôn nhu nhìn ta nói: "Khởi Hàm, em không thích hợp với Làng Giải Trí đâu."

Tôi có chút mờ mịt nhìn anh ta: "Vì sao lại nói như vậy?"

Anh ta hơi quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Tôi nhìn theo ánh mắt của

anh ta, thì thấy một phóng viên đang cầm máy ảnh chốn sau một một chiếc

xe.

Năng lực trốn tránh chó săn của tôi quả nhiên vô cùng tồi tệ!

"Về sau không cần phải trố