u gia, van cầu các ngươi, các ngươi nhất định phải ở bên nhau a!"
"Hàm Hàm a, mau kết hôn cùng Úc hoàng tử đi!"
"Hai người thật sự rất xứng đôi, hoả tốc kết hôn! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
"Nếu dám làm tổn thương Úc hoàng tử của tôi. . . . . . Tôi liền chết cho cô xem!"
"Hai người rất xứng đôi . . . . . ."
"Cùng nhau kết hôn hết đi. . . . . . Gần đây tôi rất thích xem."
"Rốt cuộc khả năng XX của Nhan Khởi Hàm mạnh đến mức ào a?"
Phụt!
Phụt!
Phụt!
. . . . . .
Tôi văng hết nước miếng lên màn hình máy tính.
"Khởi Hàm."
Tôi đang đọc bình luận mà fan để lại, thì thanh âm của Mạnh Thần úc bất
chợt vang lên từ ngoài cửa. Tôi hoảng sợ, luống cuống tay chân định hỏa
tốc tắt máy tính, nhưng vẫn chậm hơn một bước.
Anh ta nhìn thoáng qua chiếc máy tình còn đang tắt dở, lắc lắc đầu nói: "Em lại lên mạng
vào giờ này à. Dạy sớm như vậy làm gì, chi băng em ngủ thêm một lát đi."
Tôi hả hê sờ sờ quầng thâm trên mắt, ngửa đầu cười nói: "Anh không biết
sao, ít nhiều gì cái bọng mắt này đã giúp tôi có được vai nữ chính đó!"
Mạnh Thần Úc bất đắc dĩ nhìn tôi một cái, nói: "Em nên cố gắng ngủ nghỉ thật tốt, dưỡng tốt cái bọng mắt của em đi."
Tôi bĩu môi, không cho là đúng nói: "Dưỡng nó để làm gì? Càng dưỡng sẽ càng lớn a. . . . . ."
". . . . . ."
*
Thời điểm đến phim trường, tôi nhịn không được dừng lại bước chân, hơn nửa ngày cũng không động đậy.
Thật ra hôm nay tôi hơi hồi hộp.
Mấy ngày nay đang quay đến tập 12, giai đoạn mập mờ của hai nhân vật chính
cũng đã qua, hôm nay hình như sẽ phải diễn cảnh hon nhau.
Nghĩ tới việc cùng Kỷ Gia Khiêm diễn cảnh nóng là tôi lại cảm thấy vô cùng áp lực. . . . . .
Mạnh Thần Úc thúc giục tôi mãi nhưng vẫn không thấy tôi nhúc nhích, rốt cục
anh ta nhịn không nổi nắm lấy bàn tay tôi kéo đi, kéo tôi đến phòng
trang điểm.
Thình lình va chạm vào thân thể anh ta, tôi khó tránh khỏi có chút không được tự nhiên, kìm lòng không được muốn né tránh
rồi. May mà Mạnh Thần Úc không để ý đến điều đó, tôi cũng tự nhiên hơn
một chút.
Nhưng có người hiển nhiên là không thản nhiên được. Ví
dụ như lúc tôi bước vào phòng thay quần áo, thì có một đôi mắt phẫn nộ
nhìn chằm chằm vào tôi.
Trái tim của tôi rất đau, như có ai đó đang cầm gậy đập vào nó.
"Anh. . . . . . Anh không phải. . . . . . Đi nhầm. . . . . . A. . . . . ." Nguồn đang cập nhật Tôi cứ tưởng rằng bữa tiệc tối này chỉ là một bữa tiệc nhỏ, ai biết được địa điểm ăn cơm chính là khách sạn Quảng Dương, mà lại còn bao nguyên cả một gian phòng lớn. Hai vị lão bản ngồi ở vị trí chủ trì, bên cạnh mỗi người là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, nhìn vóc dáng thì chắc hẳn đều là người mẫu.
Đi đến trước cửa Trịnh Băng vẫn không quên dặn tôi, nói là hai vị quan lớn này một người thì nắm giữ huyết mạch của làng Giải Trí, một người là thương gia giàu có thường xuyên đầu tư cho phim truyền hình, người nào cũng không được phép đắc tội.
Cho nên lúc tôi bị vị lão tổng kia kéo tay nói: "Cô Nhan ngoài đời còn xinh đẹp hơn trên TV nhiều.", tôi chỉ có thể im lặng nhẫn nhịn.
Uh`m, chỉ là bắt tay thôi mà cũng đâu mất đi miếng thịt nào. Tôi ở trong lòng tự an ủi chính mình như vậy.
Ở trong cái ngành này muốn bo bo giữ lấy thân là một điều rất khó. Tôi không phải hoa sen ở gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, tôi chỉ cố gắng kiên trì giữ gìn bản thân đến giây phút cuối cùng thôi.
Bây giờ nghĩ lại, lúc trước khi tôi đồng ý làm tình nhân cho Kỷ Gia Khiêm có phải tôi đã có tình cảm với hắn rồi hay không?
Tôi rút tay về, hạ thấp người nói: "Ông chủ Từ thật ngại quá, tôi muốn đến nhà vệ sinh một chút."
Sắc mặt của ông ta cứng đờ, nhưng ông ta là một người rất lươn lẹo, rất nhanh đã trở lại bình thường. Tôi cũng không muốn quan tâm nhiều như vậy, đứng dậy chạy như bay ra khỏi phòng. Tôi cũng không hỏi người phục vụ nhà vệ sinh ở đâu, chỉ theo bản năng tùy ý chạy đi.
Nhưng tôi tuyệt đối không bao giờ nghĩ rằng sẽ gặp Tạ Đình Quân ở chỗ này.
Lại càng không ngờ được, ngưới đứng cạnh cô ta chính là Trịnh Băng- người đại diện của tôi.
Bởi vì khoảng cách khá xa, tôi không nghe rõ cụ thể 2 người đó đang nói cái gì, chỉ lờ mờ nghe được vài câu, ví dụ như "Công hiệu của viên thuốc này rất lớn" , "Yên tâm" gì gì đó.
Mặc dù tôi có hơi ngơ ngơ một chút, nhưng tôi tuyệt đối không phải là người ngu dốt. Nhớ lại thái độ của Trịnh Băng khi nhìn thấy tôi và Tạ Đình Quân đánh nhau, thì có thể đoán ra mối quan hệ giữa hai người bọn họ rồi.
Tôi căm ghét hai người phụ nữ này, trong lòng còn tồn tại muốn ý nghĩ: Được lắm Kỷ Gia Khiêm, người anh đưa đến bên cạnh tôi là như vậy sao, thì ra anh mặc kệ cho người ta muốn đối xử với tôi thế nào cũng được đúng không?
sau khi rời khỏi góc khuất ấy tôi không phải không nghĩ tới chuyện rời khỏi đây, nhưng tôi lại ra một quyết định rất lớn mật, tôi muốn nhân cơ hội này vạch mặt Trịnh Băng và Tạ Đình Quân.
Hành động này mặc dù mạo hiểm, nhưng đây cũng là sự lựa chọn bất đắc dĩ của tôi. Trịnh Băng thời thời khắc khắc đều ở bên cạnh tôi, chị ta như một quả bom hẹn giờ bất kỳ lúc nào cũng có thể phát nổ, tôi không biết lúc nào
