liệt hơn, ông bà Lăng thấy con gái nuôi đã tìm thấy hạnh phúc không khỏi xúc động.
Vu Tử Băng cùng Gia Tiểu Mẫn trong lòng chúc phúc. – “Thiên Ngân, chúc cậu hạnh phúc.”
Mạch Quân Vỹ cùng Man Cảnh Ân cười gian xảo. – “Cuộc đời gong xiềng của Hàn đã đến, bọn tôi cầu phúc cho cậu.”
Đứng gần ở cửa chính, Sophia cùng Vương Thiếu Phong đứng nhìn, bọn họ vì đáp máy bay trễ nên chỉ có thể nhìn thấy bọn họ trao nhẫn, màn hay cảnh hay cũng không được chứng kiến nhưng không muốn phá tan bầu không khí vui vẻ của bọn họ nên đành đứng ở chỗ này chờ buổi lễ kết thúc.
“ Em cũng muốn có hôn lễ như thế này.”
Sophia lắc tay Vương Thiếu Phong, vẻ mặt đáng yêu làm nũng lên tiếng.
“ Không phải lần trước làm lễ cưới ở trên biển rồi sao ? em nói rất thích cơ mà ?”
Vương Thiếu Phong thở dài nói, lần đó khiến anh cả tuần không ngủ được, vừa phải lãng mạng, vừa phải có thành ý, lại phải đẹp và lộng lẫy, khiến anh đến lúc làm lễ phải ngáp dài ngáp ngắn … mất mặt.
“ Xì … lần đó không tín, em muốn lãng mạn như vậy A … đi mà, ông xã … ông xã ~ ~ ~ ~” – Sophía ra sức làm nũng giọng càng ngọt như đường.
“ Được, được … khi nào em sanh xong thì lập tức tổ chức ngay.”
Sophia buồn bực, nhìn xuống cái bụng của mình đã hơi nhô lên, bất mãn nói.
“ Anh có thể bớt cầm thú một chút được không ? mới sanh Tiểu Hiên xong, anh lại làm em mang thai, anh đúng là cầm thú mà.”
Vương Thiếu Phong mặt đầy hắc tuyến nhưng hắn nhịn, cười cười nhìn cô.
“ Được … là anh cầm thú, em đừng giận sẽ tổn hại đến con, ngoann một chút, anh thương nhiều.”
Ai biểu hắn thương cô làm gì ? giờ những lời cô nói đều đúng còn hắn chỉ toàn sai … giờ có bắt hắn đi chết, hắn cũng gật đầu cho đó là chuyện đương nhiên thôi.
Sophia thấy hắn nghe lời, tâm tình cũng trở nên tốt hơn, vui vẻ lên tiếng.
“ Hôn lễ đã kết thúc rồi, chị Tịnh Hy chắc cũng sẽ thảy hoa, em đi bắt hoa đây.”
Nói xong cô tung tăng đi về phía trước, mà phía sau Vương Thiếu Phong mới lấy lại hồn phách, hắn thở hắc ra chạy theo sau Sophia rống lên.
“ Ya … em muốn chết, em đã có chồng còn đang mang thai, bắt hoa làm cái quái gì A … Sophia, em đứng lại cho anh.”
Vương Thiếu Phong cứ chạy theo nhưng Sophia đã đi gần tới chỗ Lăng Tịnh Hy, khuôn mặt béo tròn cươi tươi như đóa hoa mới nở … thật hạnh phúc A … Trong giáo đường lớn, những cánh cửa sổ được mở ra, ánh nắng chói chang chiếu vào bên trong giáo đường, những cơn gió nhẹ nhàng thổi vào bên trong làm những cánh hoa rãi trên thảm đỏ tung bay ngập tràn không trung.
Vương Vũ Hàn ôm Lăng Tịnh Hy tiến về phía cửa chính, mà phía sau mọi người cũng vỗ tay chúc phúc không ngừng.
“ Chị Tịnh Hy.”
Một cô gái mang cái bụng hơi nhô lên chắn ngang bọn họ, mọi khách mời kinh sợ nhìn cô gái trước mặt, cái này không may mắn nha hơn nữa còn là phụ nữ đang mang thai … chuyện gì sắp xảy ra nữa đây ?
“ Sophia.”
Lăng Tịnh Hy vui mừng ôm lấy cô nàng nhưng thấy cái bụng nhô lên của cô ta nên cô đành tránh né một chút.
Sau đó tầm mắt rơi về Vương Thiếu Phong phía sau, thấy hắn mỉm cười với cô, cô cũng cười với hắn.
“ Chị Tịnh Hy, hôm nay chị thật xinh nha … A, em chúc chị trăm năm hạnh phúc, răng long đầu bạc, vĩnh kết đồng tâm, bách niên gia lão … cái gì nữa đây ?”
Suy nghĩ một chút, cô vui vẻ nói. – “ Con cháu đầy đàn.”
“ Cám ơn em.” – Lăng Tịnh Hy ôn hòa nói.
“ Đám cưới của anh trai cũng đến trễ, em có phải em trai anh không ?”
Vương Vũ Hàn cố không tức giận, giọng lạnh nhạt nhìn Vương Thiếu Phong.
“ Nếu không phải trễ máy bay thì em đã chứng kiến cảnh anh bắt cóc cô dâu đến làm lễ rồi … chậc, chậc, anh vậy mà cũng sợ không lấy được vợ sao ? phải bắt trói người ta đến để thành hôn, thật tội nghiệp anh nha.”
Hắn chua xót nói, tay vỗ vai anh trai an ủi mà Vương Vũ Hàn mặt đầy hắc tuyến, cũng không hất tay hắn ra, lạnh nhạt nói.
“ Hừ, anh còn phải học hỏi em nhiều … làm anh trai như anh còn chưa có một nhóc nào mà em đã có tới hai, tinh lực quả nhiên dư thừa.”
Hai anh em bắt đầu trừng mắt nhau, sấm sét vang dội khắp trời.
“ Chị Tịnh Hy, hôn lễ kết thúc rồi chị cũng nên ném hoa đi chứ ?”
Sophia mặt kệ Vương Thiếu Phong, cô hưng phấn kéo tay Lăng Tịnh Hy nói.
“ Được rồi, được rồi … chúng ta ra ngoài ném hoa nào.”
Lăng Tịnh Hy cũng mặc kệ hai anh em bọn họ, nắm tay Sophia đi ra cửa chính, Vu Tử Băng cùng Gia Tiểu Mẫn vui vẻ đi theo phía sau, mà các cô gái chưa tìm được một nữa kia của mình cũng líu ríu chạy theo phía sau bốn cô gái.
Hai anh em nhà họ Vương cũng thôi trừng mắt, chỉ liếc xéo nhau một cái cũng đuổi theo bảo bối của bọn họ.
Khi bốn cô nàng ra tới cửa chính, Lăng Tịnh Hy nhìn một màn trước mắt thì kinh ngạc, cô ngây người đứng đó.
Thì ra bọn họ đang ở Hy Lạp, cung điện được xây trong một vườn hoa lớn, xung quanh cũng là một dãy hoa mênh mông bất tận, hương hoa cứ bay phất phới trong không trung, ngửi vào không cảm thấy chán ghét mà cực kỳ dễ chịu.
Phía trước là một đoạn đường dài màu trắng tinh, hai bên là hai dãy phun nước, cũng có một số vệ sĩ mặc Vest trắng trang nghiêm đứng ở đó, hiện tại cô cảm thấy bọn họ giống như không phải đứng ở