không biết chúng đã học được những thủ
đoạn này ở đâu?
Trâu Nam cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Chết mất thôi, bây giờ bọn trẻ
cũng ghê gớm quá, dùng các chiêu trò y như chính trị gia vậy.”
Hứa Hoài Mẫn vừa bước ra ngoài rót trà, nghe thấy vậy
cũng nói chêm một câu: “Bọn trẻ nhìn thấy gì thì học cái nấy, đừng cho rằng
đằng sau những bộ mặt thiên sứ đó đều là những trái tim thiên sứ nhé!”
Mạc Hướng Vãn không nói thêm gì về đề tài này.
Mấy ngày nay, cô đang âm thầm vạch rõ ranh giới liên
hệ với Hứa Hoài Mẫn. Nguyên nhân đơn giản bởi vì chị chính là cấp dưới cũ của
bố Chúc Hạ. Hợp đồng của Mai Phạm Phạm cũng do chính chị thẩm duyệt, xảy ra vấn
đề nghiêm trọng thế, cô đương nhiên phải có những xét đoán riêng của mình.
Nhưng nói chuyện vui đùa bình thường thì tất nhiên cô
cũng không có ý kiến gì. Mạc Bắc đã từng nói “lúc cần mềm mỏng thì cũng nên mềm
mỏng một chút”, cô không phải không làm được việc này.
Việc này bao gồm cả Tống Khiêm, bây giờ thái độ của
Tống Khiêm với cô đã quay trở lại bình thường giống như đồng nghiệp trước kia,
tất cả đều quan hệ trên công việc, khi gặp vấn đề khó khăn vẫn có thể bàn bạc
cùng với Mạc Hướng Vãn. Gần đây, Trâu Nam được giao quản lý mấy dự án, vậy nên
anh và Trâu Nam thường xuyên bàn luận công việc.
Đây là điều mà Mạc Hướng Vãn ủng hộ cả hai tay. Cô đã
có thể rút ra khỏi những dự án có liên quan đến Đài truyền hình. Hiện nay,
chương trình “Ngày 11” bận rộn vô cùng, lời mời các nghệ sỹ tham dự ngày càng
nhiều hơn, hoạt động tiếp xúc công chúng và các dịp tham dự tiệc cũng theo đó
mà tăng lên. Cô cần phải đối chiếu hết ngày giờ và phán đoán xem có thể nhận
lời hay không, sau đó đối chiếu với những người quản lý, đưa giấy mời. Đây là
một công việc đau đầu nhức óc vì những nghệ sỹ cùng đẳng cấp với nhau lúc nào
cũng tranh giành để tham dự những chương trình, tiết mục có mức rating cao nhất
trong thời điểm hiện tại.
Chương trình biểu diễn nghệ thuật lần này cũng là một
cơ hội mà người người muốn được tham dự.
Người đầu tiên đến tìm Mạc Hướng Vãn chính là Lâm
Tương. Trước đó, đĩa hát của Lâm Tương bán được số lượng rất lớn, độ nổi tiếng
tăng lên khá nhiều, chính vì vậy mà gần đây thái độ và tinh thần làm việc của
Lâm Tương cũng ít nhiều thay đổi. Cô nói với Mạc Hướng Vãn: “Nghe nói đại thiên
vương ở Hồng Kông cũng đến đây, em rất muốn có cơ hội được gặp gỡ thần tượng
của mình.”
Rất khéo léo, mềm mỏng, Mạc Hướng Vãn thấu hiểu ý muốn
của Lâm Tương. Ngay sau đó, Chu Địch Thần cũng gọi điện đến thẳng thắn nói:
“Mary, cô xem thế nào sắp xếp hộ tôi một cái. Dạo này biểu hiện của Tương Tương
vô cùng xuất sắc, tiến bộ. Cô bé đã lấy Lưu Đức Hoa làm tấm gương lao động rồi
đấy!”
Mạc Hướng Vãn xem qua lịch trình biểu diễn gần đây của
Lâm Tương rồi nói: “Buổi chiều hôm ấy, Lâm Tương có buổi ký tặng và gặp gỡ fan
hâm mộ ở Nam Kinh, đài truyền hình đó đã hẹn gặp và tiến hành phỏng vấn cô ấy
ngay vào buổi tối hôm đó.”
“Giá trị của tấm gương lao động chính là ở đấy.”
Xem ra Chu Địch Thần rất ủng hộ điều này, Mạc Hướng
Vãn suy nghĩ, dựa vào tốc độ thăng tiến của Lâm Tương gần đây, đơn vị tổ chức
đương nhiên là hết sức vui mừng, chắc chắn là đồng ý. Đồng thời, có thể giúp đỡ
Lâm Tương để độ phủ sóng của cô ngày càng rộng hơn. Hơn nữa, những chương trình
thế này cũng rất phù hợp với Lâm Tương.
Thế nhưng, chỉ khoảng hai tiếng sau, lại có người tìm
đến cô vì chuyện này. Con người đó hoàn toàn khiến Mạc Hướng Vãn cảm thấy kinh
ngạc, không ngờ chính là Diệp Hâm mà từ trước đến nay vẫn luôn thầm lặng. Gần
đây, mức độ phủ sóng của cô phát triển không ngừng, có một vài công ty đĩa hát
đã bắt đầu quan tâm, để ý đến Diệp Hâm, đồng thời tìm gặp nói chuyện riêng cùng
Mạc Hướng Vãn và người quản lý của Diệp Hâm là Hách Mại. Chỉ có điều, tất cả
mọi việc còn chưa chắc chắn, nên cả Mạc Hướng Vãn và Hách Mại đều chưa nói với
Diệp Hâm.
Cô đến tìm Mạc Hướng Vãn là có ý muốn y hệt Lâm Tương,
khác ở chỗ thái độ của Diệp Hâm khiêm tốn và nhẹ nhàng hơn Lâm Tương nhiều.
Cô nói: “Em xin lỗi, chị Mary, đã làm phiền chị.”
Thái độ này khiến cho Mạc Hướng Vãn đứng ngồi không
yên, cô bé này vẫn chưa biết cách nhờ vả người khác, khuôn mặt ngại ngần, tay
chân luống cuống nói: “Liệu em đã đủ tư cách tham gia vào buổi nhạc hội này
chưa ạ?”
Câu hỏi của Diệp hâm khó trả lời hơn của Lâm Tương rất
nhiều, Mạc Hướng Vãn đắn đo suy nghĩ, không thể làm tổn thương một ca sỹ thầm
lặng, khiêm nhường thế này được. Cô liền nói: “Tôi sẽ hỏi qua ý kiến của Ban tổ
chức.”
Diệp Hâm là người không giỏi việc cầu cạnh người khác,
những lúc này lại vô cùng kiên định, cô cắn răng gắng sức nói: “Chị Mary, em
thật sự hy vọng chị có thể giúp đỡ em được. Em mới sáng tác một bài hát, chỉ
còn thiếu đúng sân khấu để biểu diễn mà thôi.”
Mạc Hướng Vãn trả lời Diệp Hâm với chút an ủi: “Hách
Mại vẫn đang tích cực giúp em đi tiếp xúc các công ty sản xuất âm nhạc, em cứ
an tâm đi.”
Diệp Hâm cúi rạp đầu xuống, hình như đang rất tức tối,
thế nhưng khoảng một vài giây sau, cô bé lại ngẩng lê
