Vãn in lặng cuối đầu ăn sò huyết và cá biển,
cô không thể ăn được món nhím biển vì trước nay cô vẫn luôn cho rằng món nhím
biển vừa tanh vừa đắng, vậy mà Tần Cầm nhất quyết gắp miếng nhím biển cho cô
rồi nói: “Em đừng bao giờ cho rằng nhận định của mình luôn đúng, rồi cả đời
không chịu tìm hiểu, động đến một lần nào. Như thế thiệt thòi lắm!”
Sau khi về đến nhà, lúc kiểm tra bài tập của Mạc Phi,
Mạc Hướng Vãn liền hỏi con trai: “Cô giáo Cát nói tuần sau trường con có tổ
chức Đại hội thể dục, tại sao con lại không nói cho mẹ biết?”
Khuôn mặt bé nhỏ của Mạc Phi đỏ hồng cả lên, lấy hết
dũng khí đáp lời: “Có mấy phần yêu cầu cả bố mẹ học sinh phải tham gia nữa.”
Mạc Hướng Vãn thầm than thở trong lòng, con trai cô
vẫn rất thông minh, cứ như vậy nhẹ nhàng thông báo mọi chuyện. Cô nhìn con trai
bằng ánh mắt tán thưởng, Mạc Phi nhận được tín hiệu liền nói tiếp: “Mẹ ơi,
chúng ta có thể mời chú bốn mắt cùng tham dự không?”
Mạc Hướng Vãn nhẹ vuốt lên khuôn mặt cậu bé, đôi mắt
to lanh lợi của Mạc Phi đang tràn đầy hy vọng. Cô hỏi: “Tại sao con lại thích
chú bốn mắt như vậy?”
Mạc Phi nhếch miệng lên cười, nhanh chóng nghĩ ra rồi
nói: “Chú ấy đối xử với con thành tâm thành ý. Cô giáo con thường dạy người
khác đối xử với mình tốt thì mình cũng phải đối xử với người ta tốt.”
Đêm hôm đó, Mạc Hướng Vãn trằn trọc lăn qua lăn lại
trên giường, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mây đen đã bay hết, vầng trăng sáng trong
treo giữa bầu trời.
Con gái của nhà trên tầng làm ca sỹ hát chính ở quán
bar, còn bố mẹ đều là những người yêu thích ca hát nên thường xuyên hát karaoke
ở nhà. Hầu hết hai bác đều hát những bài của ngày xưa.
Tiếng hát của họ len lỏi vào bên giường ngủ của Mạc
Hướng Vãn: “Em đến từ nơi đâu, người bạn của anh?
Giống như một chú bướm xinh bay vào qua khung cửa sổ.”
Bài hát này quá cũ, quá xưa rồi, ca sỹ hát bài này nổi
tiếng thời gian đấy cũng lâu rồi không xuất hiện trên truyền hình nữa. Thời
gian trôi qua vùn vụt, giống như trái tim từ trước đến nay chưa từng bồi hồi
hoài cổ của Mạc Hướng Vãn.
Có một thân một mình sinh ra Mạc Phi, cuộc sống của cô
vừa bắt đầu đã chỉ biết đi về phía trước, thậm chí cô còn chưa bao giờ dừng lại
để suy ngẫm về nhân sinh.
Cô nhớ có một câu nói đùa: “Nếu nhân loại dừng lại suy
ngẫm, thì Thượng đế sẽ bật cười”. Mạc Hướng Vãn đưa tay lên sờ trái tim mình,
cô tự mắng bản thân, sao lại để cho Thượng đế cười mình chứ?
Buổi sáng hôm sau, Mạc Bắc không hề xuất hiện, nhưng
đã mua đồ ăn sáng, anh có để lại tờ giấy nhớ: “Văn phòng làm việc của tôi sáng
nay có cuộc họp gấp, xin lỗi nhé!”
Anh đang xin lỗi vì điều gì? Bởi vì không thể đưa hai
mẹ con cô đến trường, đi làm sao? Anh đâu có mắc nợ gì hai mẹ con cô chứ?
Mạc Hướng Vãn và Mạc Phi mỗi người một con đường, mỗi
người tiến đến một địa điểm cần tới.
Lúc gặp Mạc Phi ở vườn hoa, Vu Lôi ngạc nhiên hỏi:
“Hôm nay chú bốn mắt không đưa cậu đến trường sao?” Vì là bạn thân Mạc Phi cho
nên mấy lần trước chú bé cũng được ngồi xe của Mạc Bắc, đến giờ Vu Lôi vẫn nhớ
mãi không quên.
Mạc Phi giải thích: “Chú Mạc gần đây bận lắm, cậu đừng
có lười vận động thế, nếu không, đến cuộc thi sẽ không địch lại được mọi người
đâu.”
Vu Lôi tranh luận: “Ngày nào mà mình chẳng luyện tập,
mình toàn đến hội trường lớn ở trường học để tập thôi”. Rồi cậu bé lại quay
sang hỏi Mạc Hướng Vãn: “Cô Mạc ơi, thể hiện bây giờ của cháu rất tuyệt đúng
không ạ?”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười khen ngợi: “Đúng là rất tuyệt.”
Mấy ngày nay, Tống Khiêm mời các giáo viên bên cung
thiếu nhi sang tập luyện riêng cho mấy đứa trẻ, trong đó thể hiện của Vu Lôi là
xuất sắc nhất. Đứa trẻ này đúng là được trời phú cho chất giọng rất hay, cao mà
vang vọng, điều đáng quý nhất là khi cậu bé hát, tình cảm biểu lộ vô cùng phong
phú chứ không giống như những đứa trẻ còn lại, chỉ đơn thuần là máy phát nhạc
vô hồn.
Mạc Phi rất thông minh, cậu bé thường xuyên hỏi Mạc
Hướng Vãn: “Mẹ ơi, có phải Vu Lôi sẽ hát trước rất nhiều người nước ngoài, cậu
ấy sắp nổi tiếng rồi đúng không?” Con trai cô thật lòng cảm thấy vui mừng cho
bạn, đúng như Mạc Bắc vẫn nói, Mạc Phi là một đứa trẻ biết khoan dung độ lượng.
Nhưng điều này không có nghĩa là đứa trẻ nào cũng vậy.
Gần đây trong những buổi luyện tập, Mạc Hướng Vãn
thường xuyên dặn dò bọn trẻ kỹ càng.
Có một cậu bé tên Thôi Hạo Hạo, cũng là bạn học cùng
trường với Mạc Phi, lần nào đến luyện tập cũng ngồi trong chiếc xe Benz, mang
rất nhiều đồ ăn vặt và thêm cả một chiếc PSP rất dễ thương. Cậu bé chia sẻ cho
tất cả các bạn, ngoại trừ Vu Lôi.
Người lớn đều nhìn thấy rõ sự việc. Đứa bé này còn nhỏ
như vậy mà đã biết rằng Vu Lôi là đối thủ cạnh tranh lớn nhất, tận dụng ưu thế
của riêng mình nhằm cô lập Vu Lôi.
Có nhiều đứa trẻ khác vẫn khá thuần khiết liền nói với
Vu Lôi: “Lúc Thôi Hạo Hạo không có mặt ở đây mình sẽ chơi với cậu.”
Mạc Hướng Vãn đứng một bên nghe thấy vậy, cảm thấy vô
cùng ngạc nhiên. Những đứa trẻ này đáng lẽ phải đang ở độ tuổi thơ ngây, thuần
khiết nhất, vậy mà hoàn toàn ngược lại,