lại thất bại?”
Câu nói của con trẻ không sai, Mạc Hướng Vãn thật sự
chẳng biết phải trả lời ra sao, chỉ còn biết đưa tay lên lau nước mắt cho Vu
Lôi. Lúc này, Vu Lôi đã khóc ướt đẫm cả khuôn mặt, trái tim bé nhỏ kia e rằng
đã chịu tổn thương sâu sắc.
Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy chán nản, gọi taxi đưa Vu
Lôi về nhà, suốt cả dọc đường cậu bé luôn nức nở, nghẹn ngào, nhưng vẫn kiên
cường nói với Mạc Hướng Vãn: “Dì Mạc ơi, cháu có thể về nhà muộn hơn một chút
được không? Nếu như bố nhìn thấy dáng vẻ này chắc chắn sẽ mắng cháu.”
Cô biết rằng, người bố làm thầy giáo của Vu Lôi luôn
luôn nghiêm khắc với con, không chỉ thành tích học tập phải cao mà còn phải
phát triển toàn diện tất cả các mặt thể thao, trí tuệ, tâm tính. Thành tích học
tập của Vu Lôi từ trước đến nay đều đứng nhất nhì trong lớp, còn giỏi hơn Mạc
Phi đôi chút, vậy nên ít nhiều cũng hiếu thắng hơn Mạc Phi.
Mạc Hướng Vãn hỏi cậu bé: “Vậy thì con đến nhà dì ăn
bữa tối có được không?”
Vu Lôi gật gật đầu.
Mạc Hướng Vãn ghé qua trường trước, đón Mạc Phi về.
Nhìn thấy đôi mắt Vu Lôi đỏ hoe, Mạc Phi tỏ ra rất ngạc nhiên: “Cậu làm sao
thế?”
Vu Lôi im lặng không nói gì. Mạc Phi nhất quyết muốn
truy ra nguyên nhân gốc rễ. Cuối cùng, Vu Lôi đành trả lời một câu đơn giản
khiến cho Mạc Phi tức đến mức nhảy dựng lên. Mạc Phi quay sang nói với Mạc
Hướng Vãn: “Mẹ ơi, đây là hành vi chơi xấu, đi cửa sau.”
Thế nhưng, Vu Lôi chẳng vui lên tí nào, ỉu xìu nói:
“Còn có cách nào nữa đâu. Mình chẳng thể nào lên sân khấu hát được nữa rồi.”
Mạc Hướng Vãn vội vã ra chợ mua thức ăn, rồi đưa hai
đứa trẻ về nhà. Sau đó, cô gọi điện cho mẹ Vu Lôi, nói rằng cậu bé làm bài tập
cùng với Mạc Phi, ăn cơm tối ở bên nhà cô luôn rồi mới về. Đây là việc mà hai
cậu nhóc này thường xuyên làm, vậy nên mẹ của Vu Lôi cũng không có ý kiến gì,
chị chỉ nói: “Tuần trước, tôi với bố Vu Lôi có về thăm quê, mang lên một chút
đặc sản quê nhà, ngày mai tôi sẽ bảo Vu Lôi mang sang cho Phi Phi một ít.”
“Chị khách khí quá.”
“Điều này bình thường thôi, Vu Lôi cũng thường xuyên
làm phiền chị mà.”
“Không, không, anh chị mới giúp đỡ tôi nhiều chứ.”
Mạc Hướng Vãn thành tâm thành ý nói câu này. Bố mẹ Vu
Lôi biết rằng cô một thân một mình nuôi con không dễ dàng gì, cho nên cũng quan
tâm, chăm sóc đến Phi Phi hơn. Điều này cô hiểu và luôn biết ơn họ. Mạc Hướng
Vãn lật tìm trong danh bạ điện thoại rồi gọi điện cho một người.
Người cô tìm chính là Kim Cẩm Văn, đang đảm nhiệm vị
trí thành viên hội đồng tổ chức chương trình nghệ thuật lần này. Cô hỏi Kim Cẩm
Văn: “Trong buổi biểu diễn nghệ thuật lần này, bên chị có cần tiết mục biểu
diễn của thiếu nhi nào nữa không ạ?”
Kim Cẩm Văn mỉm cười nói: “Ngay cả chương trình khai
mạc cũng bị công ty các cô giành lấy rồi, lại còn chạy qua bên chúng tôi hỏi
han gì hả?”
“Em muốn tiến cử một anh bạn nhỏ.”
Kim Cẩm Văn không từ chối thẳng, con người chị được
nhất điểm này, tuy rằng sắc sảo, bá đạo nhưng khi làm việc bao giờ cũng để lại
đường lui cho bản thân. Chị liền nói với Mạc Hướng Vãn: “Để tôi xem lại thế nào
đã rồi trả lời cô sau có được không?” Tiếp đó, chị hỏi thêm một vài đặc điểm về
đứa trẻ, Mạc Hướng Vãn trả lời rành rọt, cặn kẽ từng câu từng câu một.
Sau khi dập máy, cô khẽ thở phào một tiếng, lúc quay
lại thì nhìn thấy Mạc Bắc đang đứng ngoài cửa. Anh đang nhờ một người bê bao
gạo vào, Mạc Phi và Vu Lôi đều vây quanh người anh hỏi hết câu này đến câu
khác.
Anh gõ cửa từ lúc nào cô cũng không biết, bây giờ Mạc
Phi coi anh chẳng khác nào người trong một nhà.
Mạc Bắc nhìn thấy cô dập điện thoại mới nói: “Tôi thấy
thùng đựng gạo nhà cô cũng sắp hết rồi.”
Đây là ý tốt, không thể từ chối được, Mạc Hướng Vãn
liền rút ví tiền ra nói: “Làm phiền anh quá, tất cả hết bao nhiêu tiền?”
Mạc Bắc liền gạt tay cô sang một bên: “Đừng so đo việc
này với tôi.”
Bàn tay của Mạc Bắc ấm nóng chứ không giống như cô,
thân nhiệt thấp, chân tay bốn mùa đều lạnh giá. Khi bàn tay anh nhẹ lướt qua
tay mình, Mạc Hướng Vãn đột nhiên cảm thấy muốn được tiến sát lại bên anh.
Đương nhiên ý nghĩ ấy chỉ vừa lóe lên trong đầu, cô đã rút tay lại nhanh chóng
theo bản năng.
Bọn trẻ đang đứng ở bên cạnh, Mạc Bắc đành phải mỉm
cười đưa tay về.
Mạc Phi lại lắm mồm lắm miệng, nhanh chóng đem uất ức
của bạn thân kể hết cho Mạc Bắc nghe. Mạc Bắc nhẫn nại nghe cậu bé nói rồi quay
sang hỏi Vu Lôi: “Có phải cháu thật sự muốn hát không?”
Mạc Phi liền cướp lời trả lời thay bạn: “Đương nhiên
là muốn hát rồi, nếu không công sức cậu ấy cố gắng bao lâu nay đều đổ xuống
sông xuống biển hết sao? Thật là chán quá đi mà.”
Mạc Bắc
nhìn thấy bộ dạng ngẩng đầu phẫn nộ, tức giận của Mạc Phi quá đỗi đáng yêu, bất
giác nhéo yêu khuôn mặt cậu bé rồi nói: “Cháu sắp trở thành đại hiệp trượng
nghĩa rồi đấy.”
Mạc Phi mím chặt môi, nhưng tay vẫn nắm lấy vạt áo của Mạc Bắc rồi hỏi: “Chú
bốn mắt, chú đã ăn tối chưa?”
Mạc Bắc lắc lắc đầu.
Mạc Phi liền quay lại nhìn Mạc Hướng Vãn rồi nói: “Mẹ
ơi, con đã ăn rất nhiều đồ ăn vặt và bữa tối của chú bốn mắt, hôm na