ứ.”
“Cô ấy là mãnh tướng trung thành đệ nhất của Kỳ Lệ,
tôi chỉ sợ bị cô ấy lườm cho hồn bay phách lạc thì chết. Tên tiểu tử Vu Chính
đúng là may mắn, biết bao nhiêu việc lớn nhỏ của công ty cậu ấy đều nhờ Mary
gánh vác hết đấy. Một quản lý bộ phận nghệ thuật, gắn kết biết bao nhiêu người
quản lý trong công ty, chỉnh đốn, sắp xếp tất cả mọi việc đâu ra đấy. Những
nhân viên thế này khi ra ngoài tiếp khách là Giám đốc Ngoại giao mà để ở công
ty thì là Giám đốc Hành chính. Trợ thủ đắc lực như thế, ai mà chả muốn có được
chứ?”
“Anh đang muốn tìm một con trâu mộng, thì cũng đừng có
bắt tôi làm đồ tể xẻ thịt chứ?”
“Bây giờ tôi chẳng phải đang trưng cầu ý kiến của
người nhà hay sao? Dù gì cậu cũng đã… với người ta rồi, tôi rất coi trọng cậu.”
Mạc Bắc không hề giải thích cách nghĩ sai lệch của đạo
diễn Thái, anh chỉ nói: “Cô ấy đang làm ở Kỳ Lệ rất thuận lợi.”
“Tên tiểu tử Vu Chính, ha ha.” Đạo diễn Thái bật cười
vài tiếng rồi nói thêm: “Cậu để cô ấy rời khỏi Vu Chính không có gì xấu đâu.”
Mạc Bắc không trả lời mà chuyển sang đề tài khác: “Anh
Thái, anh có quen người phụ trách chính các chương trình nghệ thuật trong thành
phố không?”
“Coi như cậu hỏi đúng người rồi đấy, chúng tôi cũng đã
quen biết nhau nhiều năm rồi.”
“Vậy thì em muốn nhờ anh một việc, gia đình thân thích
nhà em có một cậu bé, muốn tham gia chương trình biểu diễn nghệ thuật sắp tới.
Đạo diễn Thái đồng ý rất hào sảng: “Được, lần trước
cậu giúp đỡ tôi vụ án kia, chút việc cỏn con này coi như tôi trả nghĩa ân tình
cho cậu.” Sau đó, ông lại bổ sung thêm: “Tôi thật sự cảm thấy Mary Mạc là một
nhân vật đáng nể trong ngành, không chỉ riêng về tài cán, năng lực mà còn về sự
chính trực, cần cù của cô ấy nữa. Cậu để tâm giúp anh việc này được không?”
Mạc Bắc không thể thẳng thắn trả lời yêu cầu của đạo
diễn Thái, nhưng anh cũng suy nghĩ mọi thứ kỹ càng trong đầu. Anh thầm nghĩ,
tốt nhất trước mắt vẫn nên làm một người bố tốt của Mạc Phi đã, đưa cậu bé tham
dự Đại hội thể dục ở trường rồi tính sau.
T¬T
Trong khi đó, Mạc Hướng Vãn ở nhà bên cạnh cũng đang
suy nghĩ về hội diễn thể thao của Mạc Phi.
Cô hỏi Mạc Phi: “Con đã đăng ký với cô giáo Cát rồi
sao?”
Ánh mắt Mạc Phi sáng rực lên, gật gật đầu rồi nhanh
chóng cúi xuống làm bài tập. Một lúc sau, cậu bé lại ngẩng đầu lên nhìn thấy
Mạc Hướng Vãn đang chăm chăm nhìn vào mình thì nói thêm: “Con đã nói với cô
giáo Cát là bố đã từ nước ngoài quay về.” Nói xong, cậu bé liền cúi đầu làm bài
tiếp.
Căn phòng bỗng im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy mỗi
tiếng quạt chạy mà thôi. Mạc Phi rất sợ nóng, thông thường đến tầm tháng Chín,
tháng Mười vẫn cần quạt để xua tan đi nóng bức. Mạc Bắc cũng là người sợ nóng,
cô sang nhà anh mấy lần, lúc nào cũng thấy bật điều hòa. Hai bố con nhà họ
chẳng giống cô chút nào, thân nhiệt lúc nào cũng thấp hơn người thường đôi
chút.
Mạc Hướng Vãn vẫn đang suy nghĩ cặn kẽ, Mạc Bắc đã
từng nói, đến khi nào cô đồng ý thì mới nói cho Mạc Phi biết rõ bản chất của sự
việc. Đây là sự tôn trọng lớn nhất của anh dành cho cô, việc này cô cũng biết.
Thế nhưng nên nói với Mạc Phi thế nào đây? Cậu bé ra
đời chẳng qua là do bất đắc dĩ?
Cô lại hỏi Mạc Phi: “Có phải con rất muốn gọi chú bốn
mắt là bố không?”
Mạc Phi suy nghĩ vài giây rồi mới trả lời: “Con chỉ
gọi một hôm thôi có được không hả mẹ?” Thằng bé kéo dài giọng nũng nịu cô.
Mạc Hướng Vãn chẳng nỡ lòng nào từ chối.
Bởi vì Mạc Hướng Vãn đã đồng ý nên mấy ngày trước khi
hội diễn thể thao ở trườg bắt đầu, Mạc Phi chẳng thể nào ngủ yên giấc. Gần đây
vào buổi tối, lúc nào Mạc Phi cũng quanh quẩn bên Mạc Bắc, còn anh thì thường
xuyên có khách ghé thăm, Mạc Phi biết ý ngoan ngoãn ngồi một bên làm bài tập.
Đợi sau khi khách ra về, cậu bé mới chạy đến nói chuyện cùng Mạc Bắc.
Mạc Bắc đi chọn một bộ quần áo thể thao có cùng kiểu
dáng với mấy bộ đồ hôm trước mua cho Mạc Phi. Hai người thử quần áo thể thao
vào buổi tối hôm trước ngày diễn ra hội diễn, Mạc Phi tỏ ra vô cùng hứng khởi,
vui mừng, nhất quyết đòi kéo Mạc Bắc sang cho Mạc Hướng Vãn nhìn.
Mạc Hướng Vãn đang ngồi trong nhà làm bài tập. Gần đây
Mạc Phi suốt ngày quấn lấy Mạc Bắc, nên cô cũng có nhiều thời gian cho những
việc riêng tư của mình, buổi tối cũng rảnh rỗi hơn nhiều. Trước đây, chỉ cần
không thấy Mạc Phi ở bên là cô đã cảm thấy rất bất an, lo lắng không yên, bây
giờ có Mạc Bắc rồi, cô dần dần học cách để cho thân thể được thư giãn, tinh
thần được an tâm hơn.
Khi Mạc Bắc và Mạc Phi mặc bộ quần áo thể thao cùng
kiểu dáng bất ngờ đứng trước mặt, Mạc Hướng Vãn giật mình tới mức suýt chút nữa
đánh rơi cả cuốn sách trên tay.
Từ trước đến nay, cô chỉ thấy Mạc Phi giống Mạc Bắc
vừa vừa thôi, nhưng hai người xuất hiện trong cùng một kiểu dáng quần áo, cô
mới bất giác nhận ra, tất cả những đặc điểm di truyền từ Mạc Bắc tiềm ẩn trên
người Mạc Phi lúc này đã hiển hiện ra hết. Bất cứ ai nhìn vào hai người đều sẽ
nói đó là hai bố con ruột không sai vào đâu được.
Mạc Hướng Vãn dù trăm giấu ngàn giếm cũng chẳng thể
nào thắng nổi
