ẻ này còn biết trân trọng cuộc sống
tươi đẹp hơn nhiều.
Mạc Hướng Vãn liền nói với Mạc Phi: “Đúng vậy, chính
là thế, con phải học theo tinh thần của bạn nhỏ Lâm Hạo, dũng cảm, chính trực,
nhân ái, hơn nữa không được để mẹ phải lo lắng nhiều nhé!”
Mạc Phi lập tức vui vẻ nói: “Con đi ngủ ngay bây giờ
đây”. Sau đó, cu cậu còn giả vờ cất tiếng ngáy nữa.
Mạc Hướng Vãn đứng dậy, tắt đèn đi ra.
T¬T
Ngày mai sẽ là một bắt đầu hoàn toàn mới.
Cô và con trai sẽ gặp lại vầng thái dương ấm áp, rọi
chiếu muôn nơi.
Mạc Hướng Vãn thức dậy từ sớm, sắp xếp điều chỉnh lại
những công việc quan trọng mình quản lý rồi gửi email cho Trâu Nam, nhờ cô hoàn
thành nốt nhiệm vụ ngày hôm nay hộ mình. Sau đó nhắn tin cho Vu Chính, tuy rằng
hôm trước đó cô đã báo cáo xin nghỉ phép với bộ phận nhân sự, nhưng vẫn phải
báo cáo đầy đủ, cặn kẽ mọi việc cho Vu tổng mới phải đạo.
Cô làm xong tất cả những việc này, Mạc Phi vẫn còn
chưa tỉnh dậy. Có lẽ do hôm qua cậu bế đã ngủ quá muộn, nên đến bây giờ vẫn
chưa thức dậy nổi. Cô cũng chưa vội gọi Mạc Phi dậy, hội diễn thể thao ở trường
học chín rưỡi mới bắt đầu, học sinh không cần phải đến trường như mọi khi vào
bảy rưỡi, nên cô có thể để Mạc Phi ngủ thêm lúc nữa.
Học sinh hiện nay đúng là quá vất vả, mới tí tuổi đầu
mà đã phải đeo ba lô đến trường từ lúc bảy giờ sáng, chiều năm giờ mới tan học,
cô còn động viên Mạc Phi tham gia thêm một vài hoạt động ngoại khóa theo sở
thích của bản thân sau giờ học nữa. Chỉ có điều, thời gian rảnh rỗi của con
trai quá ít, cô vẫn luôn nghĩ, nếu như mua được một chiếc xe, thì có thể khiến
con thoải mái hơn đôi chút.
Vấn đề này mấy tháng nay Mạc Bắc đã giải quyết đâu ra
đấy.
Những gì anh đã làm thật sự là quá nhiều.
Vừa mới nghĩ đến Mạc Bắc, cô liền nghe thấy tiếng
chuông cửa vang lên. Mạc Hướng Vãn đi ra mở cửa, bên ngoài là Mạc Bắc, anh hoàn
toàn không ngờ cô là người ra mở cửa nên hơi ngây người đôi chút.
Mạc Hướng Vãn mỉm cười: “Chào buổi sáng.”
Mạc Bắc khôi phục lại nụ cười hiền hòa, ấm áp mọi khi,
nhìn cô bằng ánh mắt khiến cô chẳng thể nào tiếp tục tâm trạng và biểu cảm xa
cách vạn dặm như mọi khi được nữa.
“Tôi vẫn còn chưa mua đồ ăn sáng, tôi nghĩ trước khi
vận động nên ăn thanh đạm và no một chút thì tốt hơn. Tôi nhớ là cô đã mua mì
để trong bếp, có thể mượn bếp của cô một chút được không?”
“Được chứ!”
Sự thoải mái, hào sảng của Mạc Hướng Vãn như động viên
cho Mạc Bắc rất nhiều, anh nhìn cô rồi hỏi: “Cô muốn ăn gì?”
“Tối qua, tôi có xào chút mộc nhĩ trắng, nấu với mì là
ổn rồi.”
“Vậy
đâu có được, hôm nay nắng gắt lắm đấy.”
“Vậy anh muốn làm gì thì làm, tôi thế nào cũng xong.”
Mạc Bắc thầm nghĩ, khi phụ nữ nói “thế nào cũng xong”
hoàn toàn là một nhiệm vụ vô cùng gian khổ, khó khăn, cô cứ “thế nào cũng xong”
thì bảo anh phải làm thế nào để đoán được tâm ý của cô chứ?
Anh rất thuần thục lấy chiếc máy nướng bánh mì từ
phòng bếp, rồi lấy bánh mì, trứng gà và bơ trong tủ lạnh, sau cùng lấy đĩa,
dĩa, thìa từ tủ bếp ở nhà cô ra ngoài.
Mạc Hướng Vãn nhìn thấy cảnh này, trong lòng thầm
nghĩ, có lẽ anh đã thật sự coi nơi đây là nhà của mình rồi.
Trong ấn tượng của Mạc Hướng Vãn, xưa nay Mạc Bắc làm
việc gì cũng rất thuần thục, nhanh nhẹn. Anh chỉ mất đúng một phút đồng hồ để
hoàn thành món sandwich phương Tây và món trứng kiểu Trung Hoa. Không chỉ vậy,
anh còn mang sữa tươi sang rồi làm nóng luôn cho hai mẹ con cô.
Điều Mạc Hướng Vãn phải làm lúc này chỉ là ngồi trước
bàn ăn chờ đợi, trong lòng cô không ngừng suy ngẫm, liệu còn có việc gì mà
người đàn ông này không biết làm?
Mạc Bắc vừa quay đầu lại đã nhận ngay ra sự ngạc nhiên
ẩn chứa trong đôi mắt của Mạc Hướng Vãn.
Anh nhìn cô rồi mỉm cười, thấy thần thái cô thoải mái,
chắc là có đôi chút hứng thú nói chuyện phiếm, anh có thể bắt đầu một số đề tài
nói chuyện “vô hại” nào đó.
“Gần đây tình trạng sức khỏe của cô tốt hơn nhiều rồi
đấy, nghỉ ngơi thật tốt chính là đảm bảo vững chắc nhất cho công việc. Chương
trình nghệ thuật sắp tới chắc chắn sẽ khiến cô bận rộn một trận tối mắt tối mũi
đây.”
“Cũng bình thường thôi”. Mạc Hướng Vãn buộc lại tóc,
bởi vì ở nhà cho nên cô cũng buộc tóc một cách tùy tiện.
Mạc Bắc lại muốn thấy hình dáng của cô khi buông xõa
mái tóc xuống.
Hình ảnh Thảo Thảo tóc buông xõa chín năm trước đã mờ
mờ ảo ảo trong tâm trí anh. Anh chỉ còn nhớ mang máng sự run rẩy của cô khi nằm
dưới thân người mình, những sợi tóc của cô chạm vào khuôn mặt khiến anh cảm
thấy ngưa ngứa.
Mạc Hướng Vãn không phải là Thảo Thảo, không tùy tiện
buông xõa tóc xuống, lúc nào cô cũng buộc hoặc búi tóc lên, không chút cẩu thả,
lúc nào cũng chỉnh chu đúng đắn, quy tắc và nghiêm chỉnh.
Mạc Hướng Vãn hơi bất ngờ, từ đâu mà anh biết rõ được
chuyện công việc của cô thế chứ? Mạng thông tin của anh thật quá sắc bén, thế
nhưng, cô lại chẳng biết chút gì về anh cả, đây chính là điểm yếu của cô. Cô
liền hỏi Mạc Bắc: “Anh cũng rất bận còn gì, ngày nào cũng họp hành ở nhà.”
Mỗi khi cảm thấy nghi ngờ gì, đôi mắt cô lại hơi hơi
mở to hơn thường ngà
