hỏi chính là bố mình,
người luôn luôn tỏ ra oai nghiêm trước mặt con cái. Cho nên, anh nghĩ mình sẽ
ngồi xuống, nhưng như thế vẫn quá nghiêm chỉnh, thật không thân thiện chút nào,
anh quyết định sẽ bế đứa trẻ lên. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi anh đã do dự,
bước lên phía trước rồi lại định ngồi xuống và đương nhiên là anh đã ngồi xuống
một chỗ trống không. “Bụp”, anh ngã phệt xuống đất, khiến cho Mạc Hướng Vãn sợ
hãi đến mức đứng bật dậy.
Mạc Phi “a” lên một tiếng, bừng tỉnh khỏi giấc mộng,
hình như nhận ra là mình đã gọi nhầm, nên liền lo lắng quay sang nhìn Mạc Hướng
Vãn: “Mẹ ơi, có phải con đã gọi nhầm bố rồi không?”
Câu nói này lại khiến cho Mạc Bắc vẫn đang ngồi trên
mặt đất nghe thấy không mấy dễ chịu, anh không đứng dậy ngay mà quay đầu lại
hỏi Mạc Hướng Vãn: “Cái gì là gọi nhầm bố chứ?”
Mạc Hướng Vãn vẫn còn chưa kịp phản ứng lại kịp với
tình huống đột biến này, không biết phải trả lời hai câu hỏi ngớ ngẩn này thế
nào, cô chỉ thầm nghĩ, đúng là con ngốc, bố lại càng ngốc hơn. Cô bất giác
nghiêm mặt lại, vẫy vẫy con trai rồi trực tiếp đưa con vào phòng vệ sinh đánh
răng rửa mặt.
T¬T
Buổi sáng hôm đó, Mạc Bắc vẫn chẳng thể nào định thần
lại nổi, khóe miệng nhoẻn cao, luôn giữ trạng thái thân thiện, dễ gần, tính
cách hiền hòa tốt hơn cả mọi khi, thậm chí khi lái xe anh còn huýt sáo vô cùng
hứng chí, yêu đời.
Mạc Phi thì ngân nga hát theo điệu huýt sáo của anh,
xem ra cậu bé cũng hân hoan không kém: “Ánh thái dương
rọi chiếu khắp nơi nơi. Những bông hoa không ngừng nhìn tôi mỉm cười. Các chú
chim nhỏ luôn miệng hót chào buổi sáng. Hỏi tôi tại sao lại đeo chiếc ba lô
trên vai?”
Cả hai phiền phức đến mức Mạc Hướng Vãn cau chặt đôi
mày lại.
Mạc Phi có rất nhiều sở trường nhưng hoàn toàn không
bao gồm giọng hát hay trong đó, thậm chí còn hát sai nhạc cả những bài hát nhi
đồng. Gen di truyền một cách bất đắc dĩ thế này khiến cô chẳng thể nào phát cáu
với con trai được, đành phải đưa lời mang tính thương lượng: “Phi Phi, lúc này
đáng lẽ con phải suy nghĩ xem chút nữa sẽ phối hợp với đồng đội trong trận bóng
đá thế nào mới đúng chứ!”
Mạc Phi rướn người lên phía sau của ghế lái xe, đưa
tay ôm lấy đôi vai của Mạc Bắc rồi nói: “Bố đã nói với con về việc này rồi đúng
không ạ?”
Mạc Bắc chiều theo ý con nói: “Phi Phi thông minh
tuyệt đỉnh, sẽ học tập theo Oliver Kahn[2'>.”
[2'>
Tên thủ môn nổi tiếng Đội tuyển bóng đá quốc gia Đức.
Từ sau lần Mạc Phi bị trẹo chân, giáo viên thể dục ít
khi để cậu bé làm tiền vệ, sau đó thấy động tác cậu nhanh nhẹn, lanh lợi, lại
có khả năng chỉ huy, động viên các thành viên khác trong đội, nên đã cho cậu bé
về vị trí thủ thành, trấn giữ cầu môn. Chính vì lí do này mà Mạc Phi cảm thấy
chán nản một thời gian dài, Mạc Hướng Vãn không hiểu gì về bóng đá, nên lúc đó
chỉ động viên con: “Phi Phi, nếu như con có thể tạo ra thành tích xuất sắc ở
tất cả các vị trí thì cũng là một thành công vô cũng lớn rồi.”
Nghe thấy câu nói của mẹ, Mạc Phi dần dần vui vẻ hơn,
chăm chỉ đi luyện tập và rồi từ đó cậu bé bắt đầu cảm thấy vinh hạnh vì được
làm thủ môn, lại còn mượn đĩa DVD của Mạc Bắc để xem trận đấu cáo biệt sự
nghiệp của thủ môn người Đức nổi tiếng thế giới Oliver Kahn cùng với anh.
Mạc Hướng Vãn tự cảm thấy mình khó mà không bằng lòng
được với Mạc Bắc trong việc giáo dục con trai, về điểm này, cô quả nhiên còn thiếu
rất nhiều kỹ năng. Trong những ngày tháng vừa làm mẹ lại kiêm nhiệm luôn vai
trò người cha, có nhiều việc khiến cô cảm thấy lực bất tòng tâm. Vai trò người
cha đó thật sự cần một người đắp đầy vào, cho dù chỉ là bổ sung trong tâm lý
của con trai cô thôi cũng được.
Vậy nên để cho Mạc Phi gọi Mạc Bắc là “bố” cũng chẳng
có gì quá đáng cả.
T¬T
Lúc đánh răng xong, Mạc Phi mới thì thầm hỏi cô: “Mẹ
ơi, có phải chú bốn mắt không thích con gọi chú ấy là “bố” không?”
Nếu Mạc Hướng Vãn trả lời là “đúng” thì hoàn toàn trái
với lương tâm, nếu bảo là “không phải” thì hình như lại đoán mò suy nghĩ của
người ta, nên cô đành phải nói rằng: “Con tự mình ra hỏi chú ấy xem sao?”
Mạc Phi liền chạy tới bên cạnh Mạc Bắc nhẹ nhàng cất
tiếng hỏi: “Chú bốn mắt, cháu có thể gọi chú là bố được không?”
Sau khi bị ngã đứng dậy, thần thái của Mạc Bắc dần trở
nên ôn hòa, dịu dàng, tâm trí dần bình tĩnh trở lại. Anh vui vẻ trả lời: “Yêu
cầu do Phi Phi đưa ra đương nhiên là được rồi.”
Mạc Hướng Vãn thầm mắng anh trong lòng: “Khuôn mặt
đang đỏ ửng lên vì sung sướng, vậy mà còn nói vậy, đúng là da mặt dày hơn cả
bức tường thành.”
Nghe Mạc Bắc trả lời thế, Mạc Phi tỏ ra vui sướng, hân
hoan vô cùng. Vốn dĩ từ nhỏ đến lớn Mạc Phi đã là đứa trẻ biết ăn biết nói,
trên đường đi tới trường, cậu bé liên tục nói đủ mọi chuyện. Trước mỗi một câu
nói, cậu bé đều nhất định phải thêm một câu “bố ơi”, “bố à”. Mỗi lần Mạc Phi
gọi một tiếng lại khiến cho ông bố Mạc Bắc vui đến hớn hở cả mặt mày, lập tức
đáp lời lại con.
Lúc này, Mạc Hướng Vãn chợt cảm thấy trong lòng đang
trào lên cảm giác đố kị đến mức nghiến răng mãi không thôi.
Khi tớ