3'>
Cầu thủ bóng rổ nổi tiếng Trung Hoa với chiều cao 2m13, hiện vẫn tham gia giải
bóng rổ NBA nổi tiếng Hoa Kỳ.
Mạc Hướng Vãn nghe thấy anh nói vậy, giật mình quay
sang thì thầm hỏi: “Tại sao anh biết tôi cao một mét sáu?”. Cô lại liếc anh một
cái. “Một mét sáu còn không phải là thấp sao? Anh đang định chê bai tôi đúng
không?”
Anh xem ra không hề sợ bị cô mắng, lại còn hứng khởi
dùng tay so sánh rồi nói: “Chỉ kém có một đoạn thế này thôi, anh nghĩ chắc
không sai đâu.”
Đề tài này không thể kéo dài thêm nữa, nếu không sẽ
gợi nhớ tới chuyện cũ rất nhiều, rất nhiều năm trước. Mạc Hướng Vãn chẳng thèm
để ý đến anh nữa, may là mẹ của cậu bé Minh Minh cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ
khách khí nói: “Như vậy, Mạc Phi nhà anh chị sẽ theo gen di truyền cao được tầm
mét tám rồi.”
Mạc Bắc tiếp tục khiêm tốn: “Tôi nghĩ thế là cũng đủ
rồi, nếu cao như Diêu Minh thì tìm bà xã cũng không dễ dàng gì.”
“Diêu Minh đã kết hôn với Diệp Lợi từ lâu rồi anh có
biết không?”. Mạc Hướng Vãn vừa dứt lời thì chuông điện thoại vang lên, cô mở
máy nghe, sắc mặt dần dần biến đổi.
Mạc Bắc thấy thế liền hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Mạc Hướng Vãn đóng máy lại rồi trả lời: “Ở công ty xảy
ra chuyện rồi.”
May mà trận thi đấu của Mạc Phi cũng sắp kết thúc, cú
sút dài sau cùng của đội bạn vẫn bị Mạc Phi dũng cảm đẩy ra. Các vị phụ huynh
lớp Mạc Phi đều hò reo, kích động, Mạc Hướng Vãn tuy rằng đang có tâm sự nhưng
nhìn thấy con trai mình hứng khởi sung sướng ôm lấy tất cả các thành viên trong
đội, nên cũng dẹp nỗi lo lại mà vui mừng cùng con.
Hiệu trưởng đích thân đi ra phát Giấy khen và phần
thưởng, Mạc Phi ôm lấy chiếc gối rồi giơ cao tay vẫy vẫy bố mẹ mình. Lúc thầy
giáo môn Thể dục cầm máy ảnh chụp mấy tấm lưu niệm, Mạc Phi liền hỏi: “Con có
thể gọi bố mẹ lên chụp cùng được không ạ?”.
Thầy giáo vừa nghe thấy vậy liền mời phụ huynh của tất
cả các thành viên đội bóng lên chụp ảnh cùng.
Các vị phụ huynh trong đội đều hứng khởi bước lên, Mạc
Hướng Vãn khựng lại đôi chút, đây là hành động phản ứng theo bản năng, nhưng
Mạc Bắc hiểu ý lại nhẹ nhàng vỗ lên tay cô rồi nói: “Đi thôi, Mạc Phi đang đợi
chúng ta ở phía trước kìa”.
Mạc Phi đúng là đang chờ đợi, tay ôm chiếc gối trông
vô cùng hớn hở, khuôn mặt đỏ bừng lên, giống y như chú cá đang bơi trong làn
nước biển xanh thẳm in trên vỏ gối.
Mạc Hướng Vãn không tiện từ chối, liền cùng Mạc Bắc đi
lên bục nhận giải, đứng phía sau lưng Mạc Phi. Mạc Bắc đón lấy chiếc gối ôm
trong tay Mạc Phi rồi ngồi xổm xuống, để cho Mạc Phi khoác tay lên vai mình,
Mạc Hướng Vãn cũng cúi xuống, ghé mặt sát bên cạnh mặt con trai.
Mạc Hướng Vãn rất ít khi chụp ảnh, những bức ảnh chụp
chung giữa cô với Mạc Phi có thể đếm trên đầu ngón tay. Bởi vì khi chụp ảnh
thiếu đi một nhân vật, sẽ khiến cho Mạc Phi cảm thấy nuối tiếc trong suốt quá
trình trưởng thành của mình, có những sự tiếc nuối không nên ghi nhớ, lưu lại
thì tốt hơn.
Ánh đèn flash lóe lên có lẽ cũng đã phần nào lấp đầy
được sự tiếc nuối trong lòng Mạc Phi bấy lâu nay.
Con trai vừa mới vận động xong, lồng ngực vẫn còn phập
phồng thở gấp, áp sát vào bên bố mẹ mình, bất giác, hai người họ dần dần gần
lại, rồi gần lại thêm chút nữa, sát bên cạnh nhau lúc nào không hay.
Mạc Hướng Vãn bỗng nhiên nhận ra, Mạc Bắc cũng vậy.
Mạc Bắc dang tay ra ôm lấy đôi vai của Mạc Hướng Vãn,
cái ôm rất chặt, khiến cho khoảng cách giữa ba người họ gần như không còn chút
lỗ hổng nào hết. Mạc Hướng Vãn không thể mà cũng cũng chẳng tiện giãy người ra,
cô đành phải ghé sát vào hai người họ như vậy.
Trong bức ảnh đó, ba người họ hợp nhất thành một thể,
nụ cười xán lạn, hân hoan vô ngần.
Sau khi chụp xong, Mạc Phi nhanh nhảu nhảy chân sáo
xuống dưới bục trao giải trước.
Lúc đi xuống, Mạc Bắc nhìn thấy giáo viên quản lý phần
thưởng trong các cuộc thi đấu ngày hôm nay, anh liền cất bước tiến lại gần. Mạc
Hướng Vãn nghe thấy anh nói với giáo viên đó: “Có thể bán chiếc gối này cho tôi
được không?”.
Hôm nay, vị giáo viên này đã nhận được rất nhiều câu
hỏi tương tự như vậy của các phụ huynh nên cảm thấy vô cùng chán nản và phiền
phức, mặt không biểu cảm trả lời: “Ở ngoài cửa hàng bách hóa có bán đấy”.
Mạc Bắc liền gật đầu, nhẹ nhàng đáp: “Tôi biết rồi,
cảm ơn cô”.
Thái độ hòa nhã của anh khiến cho cô giáo kia cảm thấy
ngượng ngùng.
Trước nay anh đều vậy, lịch sự, hòa nhã đến độ khiến
người đối diện phải cảm thấy áy náy. Mạc Hướng Vãn lắc đầu ngao ngán, Mạc Bắc
liền quay người bước về. Anh biết rằng, sự việc lúc nãy Mạc Hướng Vãn đã nhìn
thấy hết rồi nên chỉ biết nhún vai mỉm cười.
Mạc Hướng Vãn liền nói: “Phi Phi không thiếu gối ôm
mà”.
“Anh biết vậy, nhưng đây là quà tặng biểu tượng vinh
quang cho thằng bé”.
“Vậy tại sao anh còn bảo thằng bé tặng cho người
khác?”.
Mạc Bắc hất cằm chỉ về phía xa rồi nói: “Cô bé ôm được
chiếc gối mong ước đang vui vẻ, hân hoan kia kìa, sau này chắc chắn sẽ đối xử
với Mạc Phi tốt hơn”.
Phía đằng sau, Mạc Phi ôm chiếc gối lại nhét cho Hứa
Thu Ngôn khiến cô bé đỏ bừng mặt rồi cúi đầu