chẳng sao hết, mười rưỡi
là đến trận thi đấu bóng đá của Mạc Phi rồi.”
T¬T
Mạc Phi phải khởi động làm nóng người trước, để lại bố
mẹ mình ngồi trên khán đài xem bố mẹ của các bạn cùng học thi đấu.
Phía bên đó đều là các gia đình ba người, được cột vào
một nhóm, đồng tâm hiệp lực, cùng tiến cùng lùi. Mạc Hướng Vãn xem rất nhập
tâm, một gia đình như vậy mới được coi là hoàn mỹ. Nghĩ vậy nên cô bất giác lên
tiếng cổ vũ cho các đội đang thi đấu dưới kia.
Mạc Bắc vắt chân chữ ngũ, nhàn nhã ngồi một bên, nhìn
thấy Mạc Hướng Vãn đứng lên nhiệt tình cổ vũ cho những đội khác. Bộ dạng thế
này trông chẳng khác nào với bạn nhỏ Mạc Phi cả, anh thật sự muốn xem càng lâu
càng tốt.
Gia đình cô bé Lớp trưởng Hứa Thu Ngôn vừa nãy chọc
ghẹo Mạc Phi thi đấu dường như không được tốt lắm. Bố cô bé là một người đàn
ông có bụng bia to đùng nên khả năng giữ thăng bằng rất kém, ngã xuống liên
tục, thế nhưng vì con gái mình, anh lại kiên cường đứng dậy, đỡ vợ ôm con cố
gắng tiến về đích.
Mạc Bắc thầm nghĩ, đây là trách nhiệm cơ bản cần có ở
một người đàn ông. Anh bất giác nghiêng người về phía Mạc Hướng Vãn hơn đôi
chút. Cô đang dồn tâm sức vào việc cổ vũ cho gia đình bé Hứa Thu Ngôn nên hoàn
toàn không để tâm chút nào đến “anh chàng oan gia” ngồi bên cạnh đã cùng mình
sinh một đứa con.
Sau cùng, gia đình Hứa Thu Ngôn vẫn thua trận, cô bé
không giành được giải thưởng là chiếc gối có hình biển cả xanh thẳm, liền ngồi
trên mặt đất, ôm lấy đầu gối vô cùng tức giận, chán chường, bố mẹ làm cách nào
cũng chẳng dỗ dành, kéo dậy nổi.
Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy tiếc nuối: “Bố cô bé cũng
đã rất nỗ lực rồi.” Cô nghĩ, lòng tự tôn của cô bé kia cao như vậy, có lẽ người
làm bố mẹ sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Sau đó cô nhanh chóng đi tìm Mạc Phi, cậu bé đang
luyện tập cùng với các thành viên trong đội, chuyện không vui khi nãy dường như
đã tan theo mây khói từ lâu rồi.
Cậu bé hứng khởi tiến lại nói: “Bố mẹ ơi, chốc nữa thi
đấu, đội lớp con nhất định sẽ thắng các bạn lớp A2 và giành được giải thưởng.”
Mạc Bắc liền hỏi: “Là chiếc gối sao?”
Mạc Phi hứng khởi gật đầu.
Mạc Bắc quay sang chỉ Hứa Thu Ngôn rồi nói: “Vậy chút
nữa, nếu con thắng thì đem phần thưởng tặng cho bạn ấy đi…”
“Tại sao phải làm thế ạ?”. Mạc Phi lập tức hỏi lại.
“Bởi vì cô bé đã thua, còn con chiến thắng thì nên
chia sẻ phần thưởng với người khác. Bởi vì, chiến thắng đã là phần thưởng lớn
nhất đối với con rồi.”
Mạc Phi
tỏ ra không phục, Mạc Bắc thấy thế lại nói tiếp: “Mẹ con đã từng nói phải biết
yêu thương các bạn cùng lớp đúng không nào?”
Mạc Hướng Vãn cũng gật đầu phối hợp theo khiến Mạc Phi hoàn toàn bị “khuất
phục” trước uy lực của cả bố lẫn mẹ, đột nhiên cậu bé nhận ra rằng, có thêm một
người bố cũng chưa chắc đã là một việc tốt, bản thân rất dễ bị thuyết phục. Cậu
bé mím môi lại, quay sang nhìn Hứa Thu Ngôn đang ngồi bệt trên đất, dáng vẻ vô cùng
buồn bã, thương tâm.
Cuối cùng, Mạc Phi đành miễn cưỡng chịu “khuất phục”.
Thật ra, những trận bóng đá của trẻ con không có quá
nhiều điểm đáng xem, chưa đủ kỹ thuật, chưa đủ tốc độ và chưa đủ sức lực. Thế
nhưng, ngồi trên khán đài, Mạc Bắc lại cảm thấy vô cùng thú vị, thích thú.
Thực lực của đội bóng lớp Mạc Phi và lớp A2 khá tương
đồng cho nên tỷ số bám đuổi rất sát, khiến cho các vị phụ huynh ngồi trên khán
đài cũng tỏ ra khá căng thẳng, hồi hộp. Ngồi bên cạnh Mạc Bắc là bố của một học
sinh cùng lớp với Mạc Phi, hai người bàn luận với nhau rất sôi nổi.
Anh ấy nhìn Mạc Phi rồi quay sang hỏi: “Mạc Phi nhà
anh sao lại cao thế nhỉ? Anh cho cháu ăn gì thế? Tôi cho con uống rất nhiều sữa
canxi hiệu Con Khỉ Vàng mà vẫn chưa cao được thế này.”
Mạc Bắc liền quay đầu sang hỏi Mạc Hướng Vãn: “Mẹ Mạc
Phi, bình thường Mạc Phi nhà chúng ta uống đồ dinh dưỡng gì vậy?”
Mạc Hướng Vãn đang chuyên tâm xem trận đấu của con
trai nên thuận miệng đáp: “Chẳng uống đồ gì cả, chỉ uống mỗi sữa mà thôi.”
Mẹ của cậu bé kia nghe thấy thế cũng tham gia: “Anh có
thấy không, không kén ăn thì mới lớn nhanh được, con trai nhìn thấy bố không ăn
trứng cũng chẳng uống sữa thì đã thua ngay từ điểm xuất phát rồi.”
Bố của cậu bé kia liền nhìn Mạc Bắc mỉm cười ngần
ngại. Đúng lúc này, Mạc Phi bắt được bóng của đội kia, rồi chuyền cho hai đồng
đội khác sút một cú bay thẳng vào cầu môn. Các phụ huynh bên đội này hò reo
sung sướng, bố cậu bé nọ vui mừng rút thuốc ra, định chia sẻ niềm vui cùng với
Mạc Bắc. Mạc Bắc nhìn thấy Mạc Hướng Vãn liếc mắt nhìn lại, dáng vẻ tỏ rõ không
thích người ngồi cạnh hút thuốc lá, nên không nhận điếu thuốc kia.
Mẹ cậu bé nọ thấy kỹ thuật của Mạc Phi rất tốt, nên vô
cùng ngưỡng mộ, sau đó bắt đầu quay sang oán trách chồng mình: “Vấn đề di
truyền cũng rất quan trọng, anh chỉ có mỗi một mét bảy hai, khiến cho Minh Minh
nhà mình chẳng thể nào cao hơn được.” Rồi cô ấy lại quay sang nói với Mạc Bắc:
“Bố mẹ Mạc Phi, trông anh cao quá nhỉ?”
Mạc Bắc khiêm tốn: “Không cao, không cao đâu, tôi còn
kém Diêu Minh[3'> nhiều.
Là do mẹ cháu không thấp lắm, cũng được mét sáu.”
[