qua thời kỳ kinh tế bao cấp cho tới thời kỳ kinh tế mở cửa, cải cách
toàn phần. Nhưng cuộc sống của bà vẫn chẳng dễ chịu chút nào, con trai bà năm
nay đã bốn mươi ba tuổi rồi, nhưng trí tuệ chỉ mới bằng đứa trẻ tám tuổi, nguyên
nhân là do vào thời kỳ Đại Cách mạng Văn hóa bị sốt cao mà không được chữa trị
kịp thời.
Điện ảnh không có vai diễn thích hợp cho bà, nên người
ta liền giới thiệu bà đến Đài truyền hình, nhưng ở đó cũng chẳng khả quan hơn.
Sau này, khi Vu Chính rút khỏi Đài, anh chấp nhận tiếp nhận một số người đang
gặp “khó khăn”, trong đó có cả Nguyễn Tiên Quỳnh.
Từ trước đến nay, Vu Chính không bao giờ hạn chế
Nguyễn Tiên Quỳnh nhận thêm vai diễn bên ngoài, hơn nữa, hoàn cảnh của bà rất
khó khăn, nên anh cũng đặc biệt quan tâm, chăm sóc. Ai mà ngờ được, chính sự
chăm sóc này giờ lại biến thành một gánh nặng.
Trương Bân thật sự cảm thấy hết sức đau đầu, anh kêu
ca: “Thế này là sao chứ? Bộ phim đó là dì ấy tự nhận riêng, xảy ra chuyện này,
làm sao có thể coi là tai nạn lao động được? Những nghệ sỹ ra ngoài làm riêng
kiểu này xảy ra chuyện lại còn bắt công ty chịu trách nhiệm thay, làm gì có đạo
lý ấy”.
Mạc Hướng Vãn bình tĩnh hỏi lại Trâu Nam: “Dì Tiên
Quỳnh bây giờ thế nào rồi?”.
Trâu Nam buồn bã đáp: “Vẫn hôn mê cho tới tận lúc này,
luôn miệng nhắc đến Đinh Đinh nhà dì ấy”.
Mạc Hướng Vãn nhìn về phía Trương Bân lên tiếng: “Công
ty sẽ không gánh vác phí trị liệu cho dì ấy sao?”.
Trương Bân lắc đầu: “Mary, cô biết rồi còn hỏi là sao,
đây là vấn đề vô cùng nghiêm trọng, không có khả năng đâu”.
Mạc Hướng Vãn không muốn nói với anh nữa, chỉ đáp gọn
lỏn một câu: “Để tôi vào xem sao”.
Cô thay bộ quần áo cách li, rồi mới cùng bác sỹ đi vào
phòng bệnh. Nguyễn Tiên Quỳnh nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch. Thời
trẻ, bà có sắc đẹp hoàn mỹ, có điều, tuổi tác càng lớn thì lại càng giống như
cành liễu héo tàn. Ai mà nghĩ được con người này trước kia đã xuất hiện trên
các vỏ hộp thuốc lá có mặt ở khắp các ngõ ngách trong thành phố Thượng Hải chứ?
Mạc Hướng Vãn bước tới gần, nghe thấy bà đang khẽ rên
rỉ: “Đinh Đinh, phải ăn cơm đúng bữa đấy nhé!”.
Lời nói này rất khẽ khàng nhưng chẳng khác nào tiếng
sấm bên tai khiến cho Mạc Hướng Vãn xúc động đến chảy cả nước mắt.
Cô khẽ lay Nguyễn Tiên Quỳnh: “Dì Tiên Quỳnh, xin dì
hãy an tâm, sẽ có người chăm sóc cho Đinh Đinh nhà dì”.
Cô liền hoảng hốt thầm nghĩ, nếu như có một ngày cô
cũng bị thế này thì may mà Mạc Phi vẫn còn có Mạc Bắc chăm sóc.
T¬T
Mạc Hướng Vãn bước ra khỏi phòng bệnh của Nguyễn Tiên
Quỳnh, đôi mắt đỏ rực, ngân ngấn nước.
Trâu Nam vẫn còn ngồi bên ngoài chờ, còn Trương Bân đã
đi khỏi từ lâu. Trâu Nam liền nói: “Giám đốc Trương nói phải quay về giải quyết
vấn đề bảo hiểm thương tích cho dì Tiên Quỳnh”. Cô ấy lại thở dài: “Lúc nãy,
bác sỹ nói về tình hình chữa trị cho dì Tiên Quỳnh. Giám đốc Trương bắt đầu cảm
thấy đau đầu nhức óc, có rất nhiều khoản chữa trị dùng cũng không ổn mà không
dùng lại càng không ổn, những khoản này không thể dùng Thẻ bảo hiểm xã hội
được. Số tiền đó thật chẳng biết phải giải quyết ra sao nữa”.
Mạc Hướng Vãn dùng tờ khăn giấy Trâu Nam đưa cho để
lau nước mắt, đây không phải lúc tiếp tục đau xót nữa. Trước tiên, cô phải gọi
điện thoại cho giám chế của tổ quay phim kia, bộ phim truyền hình này do đài
truyền hình đầu tư, cho nên chắc cũng niệm chút tình cũ.
Nhưng vị giám chế này cũng rất khó xử trả lời: “Tiểu
Mạc, không phải bên chúng tôi không nhớ tình xưa nghĩa cũ, nếu như chỉ là
thương tích do ngã thông thường thì bên tôi không bao giờ mặt dày từ chối”.
Anh để trống câu nói tiếp theo, nên Mạc Hướng Vãn cũng
chẳng biết nói thêm gì, thật sự thấy vô cùng buồn bã. Vấn đề tiền thuốc men trị
liệu trước mắt mới chỉ là chuyện đầu tiên thôi, nếu như dì Nguyễn Tiên Quỳnh cứ
tiếp tục hôn mê thì những chi phí thuốc men đó, bao gồm cả tiền viện phí và phí
sinh hoạt của Đinh Đinh mới chính là vấn đề nghiêm trọng.
Giám chế tỏ thái độ thẳng thắn: “Như thế này có được
không? Ngoại trừ tiền bảo hiểm ra, Vu tổng các vị chi trả bao nhiêu, chúng tôi
sẽ chi trả bấy nhiêu. Nói tóm lại tôi nói được làm được, cô cứ an tâm”.
Đối với những sự việc thế này, anh luôn luôn có ý định
cùng tiến cùng lui với Vu Chính. Mạc Hướng Vãn cũng đành phải nói: “Được thôi,
tôi hiểu rồi”.
Mạc Hướng Vãn cầm chiếc di động trên tay, thần người
trong giây lát, sau đó quay sang dặn dò Trâu Nam: “Em mau nhờ một cô hộ lý chăm
sóc cho dì Tiên Quỳnh, chị phải đến nhà họ Nguyễn một chuyến”.
Trâu Nam hiểu ý đồng tình: “Đúng thế, dì Tiên Quỳnh
nằm đây thì Đinh Đinh nhà dì coi như mất đi chỗ dựa duy nhất”.
Điều khó khăn nhất lúc này chính là đứa trẻ không có
bố mẹ chăm sóc. Hoàn cảnh gia đình Nguyễn Tiên Quỳnh tuy rằng khó khăn, nhưng
vẫn phải thuê người giúp việc tính theo giờ đến chăm sóc đặc biệt cho Đinh
Đinh, nhưng chẳng có người nào chịu làm việc ở đó lâu dài cả. Mạc Hướng Vãn chỉ
sợ lúc này Đinh Đinh không có người chăm lo.
Cô vội vã chạy đến nhà họ Đinh, quả nhiên giúp việc đã
không còn ở đó,