Insane
Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328513

Bình chọn: 7.5.00/10/851 lượt.

của cô.

Thế nhưng, đứa trẻ này đúng thật là quá biết cách

chiều lòng người, điều cô không muốn nhất chính là phụ đi tấm lòng hiếu thảo

của con trẻ, vậy nên đành đồng ý. Cô bước vào phòng chuẩn bị cho Mạc Phi quần

áo ngủ, chiếc gối lông và mang theo cả bàn chải, kem đánh răng. Cô còn dặn dò

cặn kẽ Mạc Bắc từng chuyện, từng chuyện một.

Mạc Bắc dù cẩn thận thế nào thì cũng chỉ là một người

bố “mới vào nghề”, thiếu đi tám năm kinh nghiệm bên con trẻ, có rất nhiều việc

anh không biết, không nắm rõ được, vậy nên cô phải dặn dò cho thật kỹ càng.

Mạc Bắc cũng lắng nghe rất nghiêm túc, đồng ý từng

chuyện một rồi không quên bổ sung thêm một câu: “Cảm ơn em nhiều”. Anh nhận hết

tất cả đồ đạc trong tay cô, hai người như thể đang trao quốc kỳ cho nhau vậy,

vô cùng long trọng.

Khi cô dặn dò nốt điều cuối cùng xong, Mạc Bắc liền

nói: “Bao năm nay, em thật sự đã quá vất vả.”

Mạc Hướng Vãn vội vàng lắc đầu: “Không đâu, không đâu,

đều là những chuyện vặt vãnh đời thường thôi. Chẳng có gì đáng nói là vất vả

hay không cả.”

Anh mỉm cười nhìn cô, bỏ mặc sự cứng đầu và phớt lờ

thái độ chối từ của cô, anh thực lòng chỉ muốn làm cho cô thật sự an tâm mà

thôi.

Anh hoàn toàn có thể thấu hiểu được suy nghĩ của cô,

còn Mạc Hướng Vãn lại biết được tâm ý của anh, chỉ có điều, lúc đó nói ra thật

không thích hợp, nhưng trong quá trình hai người nói chuyện, điều này đã hoàn

toàn bộc lộ rõ nét.

Trước lúc tiễn hai bố con sang phòng Mạc Bắc, cô kể lại

chuyện di dời nhà của dì Phùng cho anh nghe rồi hỏi: “Liệu có cách nào giải

quyết được việc này không?”

Mạc Bắc suy nghĩ một lát mới nói: “Nếu như muốn chia

lại rõ ràng khoản tiền đền bù, giành phần di chúc thì tốt nhất vẫn nên kiện lên

tòa án để họ phúc thẩm lại.”

“Bọn họ đều là những người dân thấp cổ bé họng, chẳng

thể nào thương thuyết được với tổ di dời, lại bị thân thích trong gia đình uy

hiếp.”

Mạc Bắc lấy chiếc di động của cô trên giá sách ra,

nhập số điện thoại vào rồi nói: “Thứ năm tuần này là ngày Bí thư khu vực đó

tiếp đón dân, anh lại rảnh vào ngày đó. Em bảo họ gọi điện cho anh, anh có thể

cùng họ đi đến gặp chính quyền khu đó.”

Mạc Hướng Vãn vui vẻ lộ rõ trên mặt: “Nếu được vậy thì

tốt quá còn gì”. Cô lấy điện thoại của mình từ tay anh rồi nói: “Tôi sẽ nháy

máy cho anh. Anh lưu số tôi vào nhé.”

Mạc Bắc liền mỉm cười nói: “Anh đã có số của em rồi.”

Cô giờ mới sực nhớ ra nhưng đã lỡ tay bấm vào số đó

thế là Mạc Phi liền lon ton mang di động đến cho Mạc Bắc. Anh dập máy rồi nhìn

cô tủm tỉm.

Bởi vì bao lâu nay Mạc Phi chưa từng rời xa mẹ, nên

lúc sắp sang nhà Mạc Bắc liền tỏ ra lưu luyến mãi không thôi, kéo lấy tay của

Mạc Hướng Vãn năn nỉ: “Mẹ ơi, mẹ cùng con sang kia ngủ được không?”

Dù cho Mạc Hướng Vãn có trầm tĩnh đến đâu thì cũng

không thể tránh khỏi việc mặt đỏ bừng bừng, quay lại mắng con mình: “Con tự lo

lấy việc của mình đi, đừng có suy nghĩ lung tung nữa, cứ làm phiền chú mãi

thôi.”

Mạc Phi lém lỉnh chữa lại: “Là bố chứ!”

Cô ngay tức khắc cau mày, bất lực quay sang nhìn Mạc

Bắc đang mím môi lại chẳng biết có đang cười hay không, lần này đúng là thiệt

một vố to. Cô đột nhiên cảm thấy hai cha con này đúng là phiền phức, nên vội

thu dọn mọi đồ đạc, nhanh nhanh chóng chóng đuổi họ về nhà bên kia.

Mạc Phi hoàn toàn không hiểu, khi về đến bên phòng Mạc

Bắc mới hỏi: “Tại sao mẹ lại tức giận nhỉ?”

“Bởi vì Phi Phi đi mất rồi”. Mạc Bắc xoa đầu con giải

thích.

Mạc Phi liền giơ ngón tay cái lên, dõng dạc nói một

câu: “Con đã thương lượng với mẹ rồi, trẻ con rồi sẽ trưởng thành, cho nên mẹ

phải quen dần với việc con đã trưởng thành đi chứ.” Nghe con nói thế, Mạc Bắc

bật cười, khẽ vuốt lên mái tóc của cậu bé.

Trong suốt quá trình thân thiết với đứa trẻ bé bỏng

này, Mạc Bắc bắt đầu cảm thấy hiếu kỳ rồi bị mê hoặc, sau đó dần dần toàn tâm

toàn ý đối đãi với cậu bé. Có lẽ đó là do trong người cậu bé chảy cùng một dòng

máu với anh, là sinh mệnh di truyền đời sau của anh.

Lúc đầu, cảm giác này đã khiến anh vô cùng kinh ngạc,

sau đó dần dần biến thành dòng nước ấm áp hiền hòa, để cho người chèo thuyền

như anh thảnh thơi bơi lội, để anh có thể chở những người anh yêu quý.

Mạc Bắc đi tắm cho Mạc Phi. Trên thực tế thì khoảng

thời gian gần đây, Mạc Phi vẫn thường xuyên sang bên nhà anh tắm, bởi vì hệ

thống nước nôi ở bên nhà Mạc Hướng Vãn đã quá cũ rồi. Không biết chiếc bình

nóng lạnh đã dùng bao nhiêu lâu mà đường nước ra rất ít, mỗi lần đi tắm, Mạc

Phi thường phải xả nước nóng vào trong chậu rồi lại hòa thêm nước lạnh mới tắm

được. Cậu bé nói, mỗi khi mẹ ở nhà thì mẹ là người chuẩn bị nước tắm.

Từ lúc ấy, Mạc Bắc đã dẫn cậu bé sang bên nhà mình đi

tắm rồi tìm người đến sửa lại bình nóng lạnh của nhà cô, anh đã đề nghị nên

thay mới tất cả nhưng yêu cầu này có phần đã vượt quá ranh giới, Mạc Hướng Vãn

nói cho cùng vẫn có những điều cấm kỵ của riêng cô, không cho phép anh can

thiệp quá sâu. Vậy nên, Mạc Bắc tạm thời chưa nhắc tới vội.

Mạc Phi vui vẻ hân hoan đi tắm, lúc ra ngoài còn hò

reo: “Bố ơi, sau này có thể gọi