ậu hay không?”
“Còn lâu nhé!”
“Đúng là chẳng có chút nghĩa khí gì cả, anh em của cậu
là mình gần đây cũng gây họa rồi. Cậu nói cho mình biết cảm giác được làm bố
như thế nào đi chứ?”
Mạc Bắc không cần suy nghĩ đáp luôn: “Vô cùng sảng
khoái.”
Buổi tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn ngủ vô cùng ngon giấc.
Hôm trước, bởi vì không cần lo lắng cho Mạc Phi cho
nên cô có thể tập trung tinh thần cao độ, đọc thuộc làu cuốn giáo trình.
Đây là điều chưa từng xảy ra. Lúc sắp đi ngủ cô ngồi
trong phòng Mạc Phi một lúc.
Trước đây, chỉ cần nghĩ, nếu như có ngày nào đó, Mạc
Phi sẽ rời khỏi mình cô lại bất giác cảm thấy trái tim đau nhói, hoàn toàn
không dám tưởng tượng đến cuộc sống không có Mạc Phi. Vậy mà lúc này Mạc Phi
không còn ở trong căn phòng này nữa, cô vẫn cảm thấy vô cùng an tâm vì biết
rằng thằng bé đang ở cách cô một bức tường, đang vô cùng thoải mái và dễ chịu.
Đây là một cảm xúc mới mẻ, Mạc Hướng Vãn cố định thần
lại, không muốn bản thân suy nghĩ sâu xa thêm nữa. Cô quay về giường của mình
đọc sách thêm một lúc nữa rồi mới tắt đèn đi ngủ. Buổi đêm cũng không cần phải
thỉnh thoảng giật mình thức dậy đi sang kiểm tra xem Mạc Phi liệu có đá tung
chăn ra không.
Sáng hôm sau, Mạc Hướng Vãn tỉnh dậy đi đánh răng, rửa
mặt, khí sắc của cô hiện lên trong gương rất tốt, có thể thấy cô đã nghỉ ngơi
rất an lành.
Mạc Bắc đưa Mạc Phi quay về nhà, lại còn mang theo cả
đồ ăn sáng. Mạc Phi véo va véo von chẳng khác nào chú chim nhỏ vào buổi sáng,
kể lại tường tận tất cả mọi chuyện xảy ra ở căn phòng 403 cho cô nghe, khiến
Mạc Hướng Vãn cũng vui lây.
Mạc Hướng Vãn nói với Mạc Bắc: “Phi Phi sắp phải thi
giữa kỳ rồi, anh phải đôn đốc nó ôn tập bài vở, nếu không thành tích sẽ giảm
sút đấy!”
Mạc Bắc quay sang phía Mạc Phi: “Lời mẹ nói con đã
nghe thấy chưa? Tối nay phải ôn Toán luyện Văn lâu thêm chút nữa đấy.”
Mạc Phi chu miệng ra, niềm hứng khởi mới nổi lên bỗng
nhiên biến mất sạch.
Tâm trạng của trẻ con chính là như vậy, sau khi lên
xe, Mạc Phi lại tiếp tục phiền não ngồi đọc thuộc thơ từ.
Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào chịu được dáng vẻ đầy ưu
tư của con trai, đang muốn ngồi sáp lại bên cạnh cậu bé, nhưng Mạc Bắc đã đóng
cửa sau lại, rồi mở cửa đằng trước cho cô. Anh kiên quyết muốn cô ngồi lên hàng
nghế trước.
Sau khi đưa Mạc Phi đến trường học, Mạc Bắc mới nói:
“Nếu như đã muốn quản nghiêm thằng bé thì đừng có mềm lòng.”
Mạc Hướng Vãn liền gật đầu đồng ý: “Tính cách của Phi
Phi hướng ngoại, khả năng tập trung không cao, việc gì cũng phải tạo áp lực thì
mới chịu khó, nỗ lực hoàn thành được.”
“Những đứa trẻ thông minh đều như vậy cả.”
Anh còn hỏi thêm cô: “Thứ Năm tuần sau em phải thi
rồi, từ bây giờ đến hôm đó anh sẽ đôn đốc con ôn tập bài vở, có được không?”
Anh nói với thái độ thành tâm thành ý, Mạc Hướng Vãn
cũng chẳng thể nào từ chối. Sau khi đồng ý xong lại bắt đầu ảo não, hối hận,
vốn dĩ cho rằng mình sẽ dần dần giành thắng lợi, bây giờ xem ra cô đang càng
ngày càng thỏa hiệp, cho nên tự nhiên cảm thấy hơi tức giận với chính bản thân
mình.
Xem ra, Mạc Bắc cũng là con người biết nhìn tình hình,
hôm nay anh vẫn chỉ đưa cô đến trạm đợi tàu điện ngầm.
T¬T
Khi tới công ty, cô nhận được thông báo tham dự cuộc
họp để bàn thảo về vấn đề của diễn viên Nguyễn Tiên Quỳnh.
Sách lược của Vu Chính đã hoàn tất, Tống Khiêm sẽ giải
trình từng việc một trong cuộc họp này.
“Gần đây, chương trình từ thiện Đại
sứ thiện tâm đang hành động của đài truyền hình có tỷ
lệ bạn xem rất cao, mấy nghệ sĩ của chúng ta đều rất nhiệt tình tham gia chương
trình. Nhân cơ hội lần này, chúng ta sẽ đề cập đến vụ việc của tiền bối Nguyên
Tiên Quỳnh. Dì Tiên Quỳnh vẫn để lại đôi chút ấn tượng trong ký ức tầng lớp
trung niên Thượng Hải, như vậy có thể giải quyết phần nào hoàn cảnh khó khăn
của dì. Chúng ta có thể dùng danh nghĩa của công ty tham gia chương trình này,
phía bên tổ quay phim chắc không có vấn đề gì đâu. Bọn họ sẽ coi đây là một
hành động mang tính nhân đạo, đồng thời cũng góp phần xây dựng hình ảnh đẹp cho
công ty chúng ta.”
Đây là kế hoạch sau cùng của công ty, điều này khiến
cho Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào ghi chép lại dễ dàng như mọi khi.
Vu Chính nói: “Hôm nay đã có rất nhiều đồng nghiệp nói
rằng họ tình nguyện quyên góp, tôi thay mặt dì Tiên Quỳnh cảm ơn tất cả mọi
người. Cần thiết phải giải quyết ngay việc cấp bách lúc này, nhưng cũng phải
suy nghĩ đến kế hoạch lâu dài. Chúng ta phải lên kế hoạch cuộc sống tốt nhất
cho dì Tiên Quỳnh và con trai Đinh Đinh của dì.”
Lúc này, rất nhiều đồng nghiệp gật đầu tán thành.
Sau cuộc họp, Bộ phận Pháp vụ đứng ra nhận các khoản
đóng góp để đảm bảo tính công minh. Vừa ra khỏi phòng họp, Hứa Hoài Mẫn liền
nói với Sử Tinh, Giám đốc Bộ phận Hành chính: “Hôm qua phải họp đến tận nửa đêm
để thảo luận phương án giải quyết này đấy!”
Sử Tinh cười nói: “Phương án giải quyết vấn đề này rất
tuyệt, ai nghĩ ra vậy?”
“Vị kia nhà Vu tổng.”
“Ồ”. Sử Tinh không nói thêm gì khác.
E rằng điều mà chị không nói lại chẳng khác mấy so với
nhữ