i trường học, vừa nhìn thấy các thành viên cùng
đội bóng của mình, Mạc Phi liền hét lên đòi xuống xe trước, lại còn bắt mẹ mình
nhất định không được đi xuống theo. Cậu bé liên tục năn nỉ: “Mẹ đợi một lát rồi
ra đây cùng bố luôn nhé.”
Mạc Hướng Vãn không thể hiểu nổi, nhưng lúc này tâm
tư, trí óc của cô vẫn còn đang vô cùng phức tạp, mơ màng nên đành ngồi lại trên
xe.
Mạc Bắc cho xe đi quanh trường một vòng mới tìm được
chỗ đỗ xe thích hợp. Anh nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của cô gái ngồi phía
sau mình thông qua chiếc gương chiếu hậu, suốt chặng đường cô chẳng nói với anh
câu nào. Anh không hề biết rằng, sau khi trả lại quan hệ huyết thống cho anh thì
cô chẳng biết phải nói thêm gì nữa.
Mạc Bắc cũng không nói gì, mãi cho tới khi tìm được
chỗ dừng xe thích hợp, chính là góc quặt bên cạnh trường học. Người trông giữ
xe đã quá quen với việc các phụ huynh học sinh lái xe hàng hiệu đắt tiền đến
trường, nên chẳng nói lời nào, chậm rãi ra hiệu cho Mạc Bắc lùi xe lại.
Thời gian trôi chậm chạp, Mạc Hướng Vãn vẫn không nói
lời nào.
Mạc Bắc lùi xe lại, tắt máy, cô định mở cửa xuống xe,
thì anh liền nhanh nhẹn xuống trước mở cửa cho cô, lại còn nói thêm một câu:
“Cảm ơn cô.”
Lúc xuống xe, có lẽ do muốn né tránh anh hoặc chính vì
nghe thấy câu nói này mà Mạc Hướng Vãn suýt chút nữa té ngã, may mà anh kịp
thời đỡ lấy.
Hai người cùng nhau đi vào trường học của Mạc Phi.
Mạc Phi thật sự thích cảnh tượng lúc này, từ phía xa
nhìn thấy bố mẹ mình bước tới. Đúng lúc ấy, cô giáo Cát đến bên Mạc Phi hỏi:
“Mạc Phi, mẹ con hôm nay có tới không? Còn bố thì sao?”
Cô giáo Cát suy nghĩ một hồi lâu mới thận trọng đưa ra
câu hỏi này. Bản thân cô nắm khá rõ tình cảnh nhà Mạc Phi, biết được rằng từ
trước đến nay Mạc Hướng Vãn vẫn một thân một mình nuôi con, vậy nên cảm thấy vô
cùng hiếu kỳ với việc bỗng dưng Mạc Phi lại tìm được một ông bố nào đó xuất
hiện trong ngày hôm nay.
Mạc Phi cảm thấy đôi chút đắc ý khi nhìn thấy dáng vẻ
kinh ngạc, hiếu kỳ của cô giáo chủ nhiệm lớp.
Thời
khắc mà cậu bé mong chờ bao lâu nay cuối cùng đã tới, nhìn thấy bóng dáng quen
thuộc xuất hiện trong tầm mắt mình, Mạc Phi liền vẫy tay rồi hét lớn tiếng: “Bố
ơi, mẹ ơi, con ở đây, ở đây này.”
Cô giáo Cát liền chào hỏi Mạc Bắc: “Bố cháu Mạc Phi, anh đã từ nước ngoài về
nước rồi sao?”
Mạc Phi cảm thấy bất an, không ngờ rằng cô giáo chủ
nhiệm của mình lại thẳng thắn đến vậy, cậu bé lẻn nhanh đến bên cạnh Mạc Bắc.
Mạc Bắc liền nói: “Đúng vậy, lần đầu tiên được gặp cô
giáo, thời gian qua tôi sống và làm việc tại nước ngoài, con trai tôi chắc đã
khiến cô giáo phải hao tâm tổn sức nhiều.”
Cô giáo Cát cũng khách khí trả lời: “Không đâu, không
đâu, Mạc Phi nhà anh ngoan ngoãn lắm.” Quay sang nhìn Mạc Hướng Vãn, cô lại mỉm
cười.
Mạc Hướng Vãn thì chẳng thể nào nhoẻn miệng lên cười
được, chỉ gật đầu thay lời chào hỏi.
Tiếp đó, Mạc Phi hứng khởi kéo tay bố mẹ đến xem thời
gian thi đấu trong ngày hôm nay, trước tiên đến khu vực thi đấu trò “hoành hành
bá đạo” rất được mong đợi. Nhưng Mạc Hướng Vãn nhận ra ngay vấn đề, cô liền hỏi
Mạc Phi: “Sao con lại dám thi đấu cùng với các bạn gái thế?”
Mạc Phi nhìn xung quanh, thì ra tất cả các ứng cử viên
tham dự trò chơi này đều là bố mẹ của các bạn học sinh nữ trong trường. Cậu bé
liền gọi cô bé đứng gần đấy: “Hứa Thu Ngôn, chào cậu.”
Mạc Hướng Vãn biết đứa bé gái này, là Lớp trưởng lớp
Mạc Phi, đồng thời cô bé cũng là một cây văn nghệ cốt cán trong trường học. Ăn
nói lanh lợi sắc sảo, cô bé lên tiếng trả lời Mạc Phi: “Mạc Phi, chào cậu. Tại
sao cậu lại muốn thi đấu cùng các bạn nữ thế? Lẽ nào cậu không biết rằng phụ
huynh của các bạn nam đều khá mạnh khỏe hay sao?”
Câu nói này khiến cho Mạc Phi tức đến độ nghiến chặt
răng lại.
Mạc Bắc thấy vậy, đoán ngay được vấn đề, e sợ Mạc Phi
sẽ đắc tội với cô bé sắc sảo, lanh lợi này, rồi sẽ bị trêu chọc liên miên. Con
trẻ bây giờ khôn sớm khiến người lớn cũng phải hoàn toàn thay đổi cách nhìn.
Anh liền hỏi Mạc Phi: “Xảy ra việc gì thế?”
Mạc Phi cúi đầu buồn bã: “Tuần trước, con chỉ kéo bím
tóc của bạn ấy có chút xíu, đúng là nhỏ nhen.”
Cô bé gái đứng gần đó đang vô cùng vui vẻ, kiêu ngạo,
hãnh diện, hân hoan, hớn hở.
Mạc Phi nắm chặt lấy bàn tay của Mạc Bắc và Mạc Hướng
Vãn, dường như đang sợ nếu như không có cuộc thi này thì hai người họ sẽ chia
tay nhau ngay tức khắc.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy vừa tức lại vừa buồn cười liền
nói với con rằng: “Không phải con nói là phải biết đoàn kết yêu thương bạn học
hay sao?”
Mạc Phi phụng phịu: “Bạn ấy ngồi phía trước con, phiền
chết đi được, bím tóc cứ quẫy đi quẫy lại, có tóc dài hay lắm sao?”
Nhưng chỉ còn mười lăm phút nữa là các cuộc thi đấu
bắt đầu, chẳng kịp đăng kí trò khác nữa.
Mạc Bắc ái ngại nhìn sang Mạc Hướng Vãn: “Hai chúng ta
đành phải làm khán giả vậy.”
Vì cuộc thi lần này mà anh đã mua một bộ quần áo thể
thao giống hệt kiểu của Mạc Phi, Mạc Hướng Vãn cũng đã đi mua đôi giày thể
thao, bây giờ xem ra đều là phí công vô ích rồi.
Mạc Hướng Vãn liền nói: “Cũng