ng không mẹ?”
Trái tim Mạc Hướng Vãn đột nhiên rung lên, cô ngây
người trong chốc lát rồi đưa tay bóp yêu chiếc mũi của Mạc Phi. Nhìn thấy dáng
vẻ vui mừng, hứng khởi của con, trái tim cô ấm áp lạ thường. Niềm vui của cậu
bé là hạnh phúc của cô.
Cô quyết định sang tìm Mạc Bắc nhưng căn phòng 403 lại
chẳng có ai cả. Cô nghĩ, chắc hôm nay anh bận việc, nhưng cô hoàn toàn không
thể ngờ được anh lại bận đến mức trời tờ mờ sáng mới về đến nhà.
T¬T
Lúc Mạc Hướng Vãn thức dậy kiểm tra xem Mạc Phi có đạp
chăn ra không, chợt nghe thấy ngoài cửa có tiếng động. Cô nheo mắt nhìn ra
ngoài, liền thấy Mạc Bắc đang đứng ngoài cửa tìm chìa khóa, hình như tay anh
hơi run run, khiến cho chùm chìa khóa vang lên tiếng leng keng.
Phải chăng anh đã uống say? Vậy nên, Mạc Hướng Vãn
nhanh chóng ra ngoài mở cửa rồi bước lại gần bên anh. Quả nhiên, anh đang ngà
ngà men say, thân người toàn mùi rượu, loạng choạng lại gần bên cô, giọng nói
đầy sự áy náy: “Đã làm em tỉnh giấc sao?”
Mạc Hướng Vãn cầm lấy chùm chìa khóa trong tay anh,
giúp anh mở cửa, thế nhưng anh vẫn đứng tựa vào tường, đưa tay nhẹ day lên đôi
chân mày.
“Còn nói tôi nữa, thử nhìn lại bản thân anh xem sao”.
Câu cằn nhằn này bất giác buột khỏi miệng, nói ra rồi cô mới cảm thấy hối hận.
Mạc Bắc lại không mấy để tâm, hình như trong lòng đang
có chuyện gì phiền não, lo lắng, nên cũng càu nhàu một câu: “Mấy ông đại gia
ấy, ngồi được lên chức vị đó rồi thì chẳng bao giờ làm việc của mình nữa, mẹ
kiếp!”
Dường như anh đang cố gắng kìm nén những phiền não
trong lòng. Cô chưa bao giờ nhìn thấy một Mạc Bắc như thế này, cô đưa tay ra:
“Để tôi đỡ anh vào trong.”
Mạc Bắc tựa vào bên tường, rồi xiêu xiêu vẹo vẹo bước
vào trong.
Mạc Hướng Vãn lại hỏi anh: “Anh tự mình lái xe về
sao?”
“Anh gọi taxi về.”
Mạc Hướng Vãn lúc này mới an tâm nói thêm: “Anh đã
uống bao nhiêu thế?”
“Anh không đếm, hồng, trắng gì cạn sạch, cạn tất.”
Mạc Hướng Vãn đi vào phòng bếp tìm ly pha trà. Anh
luôn thu dọn đồ đạc hết sức gọn gàng, ngăn nắp nên mặc dù hàng ngày, cô giảm
tối thiểu số lần phải sang bên nhà anh càng ít càng tốt, nhưng vẫn có thể nhanh
chóng tìm ra được vị trí các đồ đạc bày biện trong đó.
Cô bê cốc nước nóng lại đưa cho Mạc Bắc rồi nói: “Anh
mau đi ngủ đi”. Khi cô đang chuẩn bị ra về thì đột nhiên tay bị nắm lấy.
Mạc Bắc khẽ gọi tên cô: “Hướng Vãn.”
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh gọi tên mình thân
thiết đến vậy, lại còn nắm bàn tay cô rất chặt. Nhiệt độ ấm áp nơi bàn tay của
anh khiến cô không biết phải làm thế nào, hoảng hốt nhớ lại nhiều năm trước
đây, hai người cũng đã từng tiếp xúc, gần gũi bên nhau như thế. Cái nắm tay này
đã khơi dậy tất cả dĩ vãng xa xăm.
Tuy nhiên, nỗi căm ghét chuyện này trong lòng Mạc
Hướng Vãn giờ đây đã giảm xuống ít nhiều.
Cô định thận trọng đẩy tay anh ra, lúc này anh đang
nửa say nửa tỉnh, cô không nên so đo tính toán nhiều với anh làm gì.
Thế nhưng Mạc Bắc liền đứng bật dậy, thân người che
khuất mọi ánh sáng khiến cho không gian quanh cô đột nhiên tối sầm lại. Bóng
đen sầm sì này hoàn toàn có thể nuốt chửng lấy cô, Mạc Hướng Vãn nhìn thấy rõ
rằng anh đang cúi đầu xuống, cô muốn trốn tránh nhưng bàn tay vẫn cứ bị nắm
chặt lấy.
Trong tình cảnh này, anh có thể làm điều gì? Mạc Hướng
Vãn muốn cúi đầu xuống, phòng bị chuyện ngại ngùng sắp sửa diễn ra, thế nhưng
cô đã nhầm. Anh chỉ đang chỉnh lại vạt áo cho cô rồi nhẹ nhàng đặt xuống một
chiếc hôn dịu nhẹ lên vầng trán cô.
Cảm giác đôi môi ấm nóng trên mái tóc khiến Mạc Hướng
Vãn khẽ run người, khuôn mặt bừng đỏ.
Anh cố gắng kiềm chế cảm xúc, chỉ hôn nhẹ một cái rồi
thả cô ra.
Ánh mắt của Mạc Bắc mơ màng nhưng giọng nói lại vô
cùng bình tĩnh: “Hướng Vãn, em đừng trách anh. Anh không muốn em thấy phiền
não. Anh chỉ là…”, rồi anh không nói thêm gì, chỉ hôn nhẹ lên trán cô một lần
nữa.
Nụ hôn của Mạc Bắc giống y như một ngọn lửa thổi bùng
lên những trải nghiệm tươi đẹp trước kia của Mạc Hướng Vãn đã được giấu kín
trong lòng.
Cô nhớ lại sự dịu dàng của anh lúc đó, ung dung, bình
thản, lịch lãm, tôn trọng đối phương. Vào đúng thời khắc kết hợp thân mật nhất,
anh vẫn cố gắng kiềm chế, quan tâm đến cô.
Mạc Bắc là con người như thế nào? Vào thời còn trẻ
tuổi, Mạc Hướng Vãn chưa bao giờ tò mò, đến khi đã trưởng thành, cô càng chưa
từng ngẫm nghĩ đến việc này, ngay cả khi gặp lại anh sau nhiều năm xa cách, cô
cũng chẳng hề mảy may đả động tới.
Vậy mà ngay sau chiếc hôn này, hình như có một chiếc
chìa khóa vô hình đã mở ra chiếc hộp ma thuật kia.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy sợ hãi, trong lúc gấp gáp, toàn
thân cô trở nên cứng đờ, tê dại.
Đôi môi anh đã lưu lại hơi ấm trên vầng trán cô. Bàn
tay anh cũng lưu lại hơi ấm nơi bàn tay cô. Anh cứ như vậy tiến sâu vào cuộc
sống của cô, cô cảm thấy vô cùng hoảng loạn.
Chính vào lúc này đây, rõ ràng anh đã say rồi, hôn cô
một cái rồi lại một cái nữa, nhưng sau cùng vẫn không vượt quá ranh giới cho
phép, anh lại còn đủ tỉnh táo mở cửa tiến cô về tận phòng.
“Cọt kẹt” một tiếng, cánh cửa dần đóng lại, cũng
