, tỏ ra
thẹn thùng, xấu hổ.
Trái tim của người đàn ông vừa mới mạo hiểm thăm dò
kia bỗng nhiên ấm hẳn lại, liền vừa huýt sáo vừa yêu đời ngắm ánh trăng vằng
vặc giữa bầu trời. Có điều, anh vẫn cảm thấy phiền não bởi chỗ ngồi này, không
gian này quá chật hẹp, khiến anh chẳng thể nào ôm cô vào lòng được.
Anh tự an ủi mình, hai người vẫn còn nhiều thời gian
mà, cần gì phải buồn bã vì một chỗ ngồi chật hẹp trên ô tô lúc này chứ?
Anh liền xuống xe, đưa người phụ nữ đang thẹn thùng đỏ
mặt về nhà bình yên.
T¬T
Suốt cả khoảng thời gian sau đó, trái tim Mạc Hướng
Vãn vẫn chẳng thể nào bình tĩnh lại được, ngay cả lúc rửa mặt, cô cũng cảm nhận được
hai má của mình nóng rực lên. Ngẩng đầu nhìn vào gương, hình ảnh cô hiện lên
tươi tắn, xuân phong mỹ mãn.
Làm sao lại có thể như vậy được chứ?
Cô lắc lắc đầu để bản thân có thể trấn tĩnh lại.
Trước khi đi ngủ, cô vào kiểm tra bài vở cho Mạc Phi,
thằng bé liền nói: “Bố đã kiểm tra cho con từ lâu rồi.”
Cô đột nhiên cảm thấy hoảng hồn, tức khắc nhớ lại lời
nói của con trai trong xe trước đó, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Lẽ nào, Mạc
Phi còn nhập tâm hơn cả cô, không ngờ lại thật sự coi Mạc Bắc là bố đẻ của
mình, cho dù không hề hay biết gì về chuyện xưa kia?
Cô liền hỏi con trai: “Tại sao con lại cảm thấy trông
mình giống bố chứ?”
Mạc Phi nghiêng nghiêng đầu nói: “Chính cô giáo Cát đã
nói vậy. Cô nói với con rằng, trông con rất giống bố, có điều cô dặn phải giữ
đôi mắt của mình cho tốt, đừng để phải đeo kính giống bố.”
Thì ra là vậy, Mạc Hướng Vãn vừa an tâm lại vừa cảm
thấy thấp thỏm, khẽ thở dài một tiếng. Cô thầm nghĩ, nếu như lúc này cô nói với
Mạc Phi rằng “Chú bốn mắt ở phòng 403 chính là bố của
con, tuyệt đối không phải người bố thay thế nào hết mà chính là bố ruột của
con” thì không biết con trai cô sẽ phản ứng ra sao nữa?
Hôm nay, Mạc Phi đã chơi đùa hơi nhiều, mệt quá nên
vừa đặt lưng xuống là ngủ luôn, trông chẳng khác nào một chú heo con cả.
Mạc Hướng Vãn nhìn con ngủ, mỉm cười lắc lắc đầu rồi
với tay tắt đèn. Cô nghĩ, trước mắt không cần để tâm nhiều đến vấn đề này nữa.
Khi quay về phòng của mình, nằm trên giường, cô nhẹ
đưa tay lên sờ vào đôi môi của mình, nơi anh đã đặt nụ hôn nồng nàn lên đó.
Từ trước đến nay, dường như Mạc Bắc chưa bao giờ che
giấu tình cảm anh dành cho cô.
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn kinh ngạc trước ý nghĩ này của
bản thân.
Có lẽ, anh thật sự yêu cô? Chỉ trong khoảng thời gian
có vài tháng, anh đã hoàn toàn phải lòng cô?
Nhưng điểm bắt đầu của cô với anh không chính đáng,
lúc ấy anh đã có người trong lòng rồi, chỉ là muốn
dùng cô làm vật thay thế mà thôi. Có điều, thời gian đã qua lâu, anh tốn nhiều
công sức như vậy là vì cái gì chứ, nếu đó không phải là tình yêu?
Mạc Hướng Vãn lắc lắc đầu để xua mọi suy nghĩ ấy ra
khỏi tâm trí. Rồi cô chợt nhớ đến chuyện của Mai Phạm Phạm.
Mạc Bắc nói rất đúng, phải giúp đỡ những người đáng
được giúp đỡ thì mới gọi là tạo phúc cho
xã hội.
Lúc trước, Mai Phạm Phạm gọi điện thoại tới, cô ấy nói
thật sự là không còn đường lui. Một chuyện cơ mật như vậy, giải quyết riêng với
nhau không phải thỏa đáng hơn sao? Phải mời cô đến thế này, hư trương thanh thế
chỉ là một nguyên nhân, nguyên nhân lớn hơn có lẽ muốn cô làm một người chứng
kiến hành vi phạm tội này, để cho chị Phi Phi có thêm nhiều âu lo, sợ hãi. Đối
phó với một người thì dễ, với hai người thì sẽ khó khăn hơn, trong tay chị có
những bức ảnh của Mai Phạm Phạm, Mạc Hướng Vãn là nhân chứng chứng kiến vụ giao
dịch, tống tiền của chị Phi Phi. Đương nhiên chị cũng là người biết được quá
khứ xưa kia của Mạc Hướng Vãn. Đây đúng là một dây chuyền
kỵ lẫn nhau, lập thành thế ba chân, không ai trốn tránh nổi.
Mai Phạm Phạm đưa ra quyết định này là vì biết rõ cô
sẽ đưa tay giúp đỡ, đương nhiên cũng vì quá đỗi hiểu con người của cô.
Nghĩ đến đây, cô lại bật ra một tiếng thở dài. Mai
Phạm Phạm làm vậy liệu có phải là đang lợi dụng lòng tốt của cô không?
Mạc Hướng Vãn chỉ biết mỉm cười cay đắng. Bản thân cô
luôn tỏ ra như một nữ anh hào giống Mạc Bắc vừa hình dung, sao còn trách người
khác đến cầu cạnh, nhờ vả chứ?
Cô tự biết rằng phải lui về sau một chút, thế nhưng
tên đã nằm trên cung, không thể nào không bắn ra. Nếu như cô đã quyết ra tay
nhân nghĩa thì làm gì có đạo lý thu lại được? Mạc Hướng Vãn liền suy nghĩ, tính
toán đôi chút về việc ngày mai.
T¬T
Sáng hôm sau, cô đã sắp xếp xong tất cả mọi công việc,
sau đó dặn dò Trâu Nam tự động gọi thức ăn lên, nhân khoảng thời gian
rảnh đó gọi điện cho Mai Phạm Phạm.
Cô nói: “Hôm nay chúng ta đến bàn bạc chuyện đó với
bọn họ không thể nào tỏ ra cứng rắn được, chỉ có thể làm thế này chúng ta kẻ
tung người hứng, đưa con số dần dần cao lên.”
Tất nhiên, Mai Phạm Phạm cũng hiểu rõ chuyện này liền
nói: “Mình hiểu ý, cậu chịu giúp đỡ mình là đã nghĩa khí lắm rồi. Mấy năm nay
mình luôn cố gắng đi theo chính đạo, cắt đứt mọi dây dưa với những người trước
kia. Người duy nhất có thể giúp đỡ mình lúc này chỉ có mình cậu, ngoài cậu ra
mình thật sự ch
