ẳng biết phải tìm ai khác.”
Mong rằng cô ấy thật sự suy nghĩ như vậy.
Trước khi đến nơi hẹn, Mạc Hướng Vãn đi vào nhà vệ
sinh rửa mặt, giúp bản thân vững tâm, bình tĩnh hơn. Thật không ngờ, Mai Phạm
Phạm dường như có tâm linh cảm ứng với cô vậy, hôm nay cũng giống cô, trang
điểm đơn giản, nhẹ nhàng.
Hai người hẹn gặp nhau ở ngoài quán trà trước, Mai
Phạm Phạm kể lại chi tiết tình hình một lần nữa.
“Vốn dĩ mình cũng chẳng muốn làm phiền cậu nhưng lần
này chị Phi Phi đã tìm một người giúp sức, có lẽ là tâm phúc của chị ta, giở
trò lưu manh, nói chuyện không chịu nể mặt ai cả, lại còn quen thân với phóng
viên báo đài trong giới này. Biết được mình vừa mới khởi nghiệp, những người
trong giới báo đài không hề quen thân mình, cũng chẳng thực lòng đối đãi. Thông
thường nhìn thấy người mới như mình đã được nổi tiếng, nhiều người chỉ muốn giơ
chân đạp cho vài phát mà thôi”. Nói đến đây, người đẹp Phạm Mỹ thật sự cảm thấy
đau lòng, chua xót.
Đây chính là vấn đề hay gặp phải của những người đứng
ở trên cao luôn cảm thấy giá lạnh. Lạnh là vì cô đơn một mìnhkhông người dựa
dẫm, nhìn xuống dưới thì bốn bề đầy rẫy hiểm nguy.
Mạc Hướng Vãn nghĩ, có lẽ đây cũng là một trong những
lý do chủ yếu khiến Phạm Mỹ coi trọng nghề nghiệp của bản thân cô. Tìm những
người chuyên ủng hộ cô ấy trong làng giải trí hay là Chúc Hạ đều là không
tưởng, chỉ có cô, một người đã lăn lộn trong ngành giải trí khá nhiều năm, có
đôi chút quan hệ sâu xa để làm một con hổ giấy mà thôi.
Thế nhưng, điều hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn họ
chính là, người ta cũng chẳng hề đơn thương độc mã tới, mà chuẩn bị kỹ càng,
đầy đủ. Xuất hiện tại quán trà hẹn trước, bên cạnh chị Phi Phi ăn mặc trang
điểm giản dị là một người đàn ông với khuôn mặt nghiêm nghị, đang mặc trên
người bộ vest, độ tuổi cùng đã ngoài năm mươi.
Mai Phạm Phạm và Mạc Hướng Vãn quay sang nhìn nhau, cả
hai đều không nói lời nào. Người lên tiếng chào hỏi trước lại là người đàn ông
kia: “Mai tiểu thư, đem theo chị em tốt đến đây uống trà, đúng là niềm vinh
hạnh của tôi đây.”
Mấy năm nay, chị Phi Phi trông đã già đi đôi chút, đã
bắt đầu xuất hiện dáng vẻ thô kệch của người phụ nữ tuổi trung niên. Chị hất
hất cằm về phía ghế ngồi rồi nói: “Ngồi đi!” Sau đó, chị quay sang nhìn Mạc
Hướng Vãn, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Thảo Thảo?”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười: “Xin chào, chị Phi Phi.”
Chị Phi Phi cũng mỉm cười: “Thì ra em vẫn chịu ra giúp
đỡ người chị em của mình như vậy. Năm xưa, bạn trai cô ta mua bạch phiến, cô ta
hết tiền, may mà có số tiền môi giới cho em cứu kịp thời đấy!”
Chỉ một câu nói ngắn gọn như vậy đã khiến cho Mai Phạm
Phạm biến đổi cả sắc mặt.
Mạc Hướng Vãn nghe vậy, mặt không hề biến sắc, vẫn mỉm
cười, nói chuyện bằng một thái độ chẳng mấy quan tâm: “Chuyện từ thuở tám hoánh
nào rồi mà chị vẫn còn nhớ thế sao? Có điều, em vẫn còn nhớ rõ năm xưa đã nhận
được không ít sự quan tâm của chị. Bây giờ gặp lại mấy người bạn cũ, em vẫn
thường xuyên nói đến chị đấy.”
Mai Phạm Phạm thầm thán phục khả năng tùy cơ ứng biến
của Mạc Hướng Vãn, dùng lời nói mềm mỏng giả bộ che giấu hết mọi chuyện, khiến
cho chị Phi Phi cảm thấy hơi lay động, bắt đầu suy đoán ý đồ của cô.
Người đàn ông kia liền ho một tiếng, gọi nhân viên
phục vụ đưa món ăn lên, mấy món điểm tâm ấy không rẻ tiền chút nào. Mai Phạm
Phạm và Mạc Hướng Vãn nhìn nhau gật đầu, sau đó Mai Phạm Phạm liền đi thẳng vào
vấn đề.
“Chị Phi Phi, em vừa mới nổi tiếng đôi chút, chị đã
bắt em phải cắt thịt dâng chị rồi, như vậy thật chẳng nhân đạo chút nào.”
Người đàn ông kia đỡ lời: “Cái
này chúng ta phải gọi là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, Mai tiểu thư
đừng nói khó nghe như vậy. Bạn bè cũ gặp khó khăn thì cũng nên giúp đỡ đôi chút
chứ?”
Mai Phạm Phạm xếch ngược mày lên: “Em đâu thể nào xẻ
thịt cắt da ra được, như vậy sẽ chảy máu đấy. Hai người muốn em chết ngay tại
đây à?”
Người đàn ông bật cười, đã hơn năm mươi mà còn có vẻ
vô lại thế này đúng là vô cùng đáng ghét, ông liền nói luôn:
“Tiềm năng của cô lớn, sau này sẽ bồi bổ lại được mà,
sợ cái gì? Chỉ e là bây giờ không chịu đau đớn thì tất cả công sức trước đây
đều đổ xuống sông xuống bể mà thôi.”
Mai Phạm Phạm cũng không vừa: “Vậy hai bên chúng ta
mỗi người tự đâm một nhát, mọi người đều chảy máu thì mới gọi là đủ nghĩa khí
chứ.”
Suốt cả quá trình đó, Mạc Hướng Vãn chỉ ngồi nhìn,
không nói gì cả. Chị Phi Phi ngồi đối diện với cô cũng im lặng. Mấy lần hai
người đưa ánh mắt qua đánh giá đối phương, bất ngờ bắt gặp nhau. Đối diện với
nụ cười mềm mỏng của Mạc Hướng Vãn, ánh mắt của chị Phi Phi lạnh lùng, không
đưa ra thêm bất cứ thái độ nào khác.
Ngay lúc Mai Phạm Phạm chuẩn bị đấu khẩu tiếp với
người đàn ông kia, Mạc Hướng Vãn liền nói chen vào một câu: “Chị Phi Phi, chị
cũng phải nể tình xưa nghĩa cũ chút đi, sau này mọi người còn có thể giúp đỡ
lẫn nhau. Bây giờ, Phạm Mỹ mới vừa nổi tiếng trong lĩnh vực này, mọi việc vẫn
còn gặp nhiều khó khăn lắm.”
Chị Phi Phi liền hoài nghi: “Lĩnh vực của hai người?”
Mai Phạm Phạm