iền hỏi: “Bố ơi, bố cười cái gì thế?”
Mạc Bắc thì thầm hỏi lại con trai: “Mẹ con chẳng phải
rất đẹp sao?”
Mạc Phi liền ưỡn ngực: “Bố à, mẹ của Phi Phi đương
nhiên là xinh đẹp rồi.”
Mạc Bắc lại hỏi thêm: “Thế còn bố thì sao?”
Mạc Phi ôm lấy cổ của anh thì thầm: “Bố là anh chàng
cực kỳ đẹp trai, còn đẹp trai hơn cả đại minh tinh”. Sau đó, cậu bé lại tự hào
nói thêm: “Cho nên con cũng rất đẹp trai.”
Mạc Hướng Vãn chợt tỉnh giấc, vừa hay nghe thấy hai bố
con anh đang tự đàn tự khen, cô thầm nghĩ, đây là một thói quen không tốt nên
lên tiếng nhắc nhở: “Đàn ông con trai coi trọng sắc đẹp như thế làm cái gì?”
Mạc Phi thè lưỡi nhưng vẫn có lý do: “Bởi vì bố mẹ đều
xinh gái đẹp trai, cho nên con cũng đẹp trai, con tự hào cũng không được sao?
Mẹ à, cái này đâu thể gọi là kiêu ngạo được.”
T¬T
Khi về đến trước cửa khu nhà, Mạc Bắc dừng xe lại, Mạc
Phi nhanh nhảu nói: “Con lên nhà trước mở cửa nhé!” Nói rồi, cậu bé cắp
chiếc cặp sách bé nhỏ của mình, mở cửa xe chạy nhanh về phía trước.
Mạc Hướng Vãn chỉ kịp nói một câu: “Cẩn thận đấy!”
nhưng con trai cô đã xông vào cầu thang rồi.
Cô lắc lắc đầu, định xuống xe luôn nhưng Mạc Bắc liền chặn
lại. Cô nhìn anh, sắc trời tối mịt, nơi bọn họ
dừng xe không có ánh đèn, lại quay lưng về phía mặt trăng cho nên chẳng nhìn rõ
được gì.
Mạc Bắc mừng thầm, nhìn không rõ thì mới ổn. Trước khi
cô kịp phản ứng, anh liền xông tới hôn cô.
Mạc Hướng Vãn muốn đẩy ra, nhưng anh vừa tiến lại gần,
cô đã mềm lòng, toàn thân không có chút sức lực nào cả. Nhiều khi con người
muốn giãy giụa thoát khỏi điều gì đó cũng chỉ là vô ích. Lần này anh đã quá
trực tiếp, trực tiếp đến mức bá đạo, dùng lưỡi mở đường, quyến luyến cùng chiếc
lưỡi của cô.
Cô gần như đã quên mất, ngày xưa nụ hôn của anh cũng
mãnh liệt, nồng thắm như thế. Còn lúc này, sự nhiệt thành nơi anh đang dần xóa
đi dĩ vãng, xóa đi từng chút từng chút một, rồi tiếp đó châm lên một ngọn lửa
mới, chỉ trong chốc lát, bầu trời như sáng lên, lấp lánh trước mắt cô. Anh nắm
chặt lấy tay cô, không để cho cô chút đường lui nào cả.
Hai người cứ như vậy hôn nhau, say đắm đến mức cả
người như bay bổng phiêu linh giữa không trung, dường như đã tận hưởng hết nỗi
khát khao cả cuộc đời.
Thời gian như đang ngưng đọng, trái tim cũng theo đó
mà ngừng đập. Mạc Hướng Vãn thân người mềm nhũn, ngã trong
vòng tay anh, mãi cho tới khi anh dừng lại.
Hai người cứ im lặng ngồi đó, hai tay không biết từ
khi nào đã đan chặt lấy nhau, quấn quýt không chịu buông ra. Cứ ôm nhau thắm
thiết thế này thì khoảng cách trái tim cũng gần lại hơn, họ dường như nghe rõ
được nhịp đập trái tim của người kia.
Bây giờ thật sự chẳng thể nào cắt đứt được mối quan hệ
này nữa. Mạc Hướng Vãn không hề rút bàn tay lại, cô cứ để im tay mình trong bàn
tay vô cùng ấm áp của anh. Mạc Bắc nắm chặt bàn tay cô, cô cúi đầu xuống, xấu
hổ, thẹn thùng đến mức không nói được câu gì.
Vừa hay điện thoại reo lên, phá vỡ sự yên tĩnh giữa
hai người. Cả hai cùng tìm di động, thì ra là di động của Mạc Hướng Vãn. Chuông
điện thoại vang lên khúc ca nhẹ nhàng:“Xin anh hãy nghĩ cho
kỹ, nhìn cho thấu, ánh trăng kia nói hộ lời trái tim em.”
Mạc Hướng Vãn nhận điện thoại, đầu dây kia là giọng
nói của Mai Phạm Phạm: “Vãn Vãn, mình đã hẹn gặp bọn họ lúc một rưỡi chiều ngày
mai. Cậu có rảnh đi cùng mình không?”
Mạc Hướng Vãn định thay đổi tay cầm di động, nhưng anh
không chịu buông ra, cô đành phải điều chỉnh lại dáng người đáp: “Mình biết
rồi, ngày mai sẽ gọi điện cho cậu, chúng ta cần phải lên kế hoạch từ trước.”
Mai Phạm Phạm nghe thấy cô đồng ý một cách sảng khoái,
cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, ngây ra một lúc rồi mới nói: “Ừm, vậy được.”
Mạc Hướng Vãn nhanh gọn dập máy, thế nhưng Mạc Bắc vẫn
không chịu buông tay ra, cô liền dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên nói: “Anh đừng
làm thế.”
“Ngày mai em chỉ đến đó làm nhân chứng thôi đấy, nhớ
kỹ là không được thay nạn nhân chấp nhận làm bất cứ điều gì khác.”
Thì ra anh đã nghe hết cuộc nói chuyện.
Mạc Hướng Vãn dựng thẳng lưng lên theo bản năng trở về
trạng thái bình thường, giống y như chú mèo đang đề phòng, bất cứ lúc nào cũng
có thể tấn công hoặc rút lui.
Mạc Bắc lại nói thêm: “Những người như Tiểu Nghiêm rất
đáng nhận được sự giúp đỡ, giúp được người nào hay người đấy, coi như tạo phúc
cho xã hội.”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn hiểu rõ ý của anh, cô biết
được anh đang muốn ngầm ám chỉ điều gì. Cô mỉm cười rồi đáp: “Em tự biết chừng
mực, em còn phải chăm sóc Phi Phi nữa mà.”
“Em là nữ anh hào vô địch,
không sợ cái gì hết, cứng rắn hơn thép”. Anh vừa nói, trên mặt lại nở nụ cười.
Tuy nhiên, đối với phái nữ thì đây không phải là một
phép ẩn dụ hay, Mạc Hướng Vãn nghiêm mặt lại, Mạc Bắc liền buông tay cô ra,
chập hai tay lại rồi nói: “Để anh tự đưa tay chịu trói, ngồi đây đợi em phán xử
vậy.”
Nói xong, Mạc Bắc lại cảm thấy vô cùng lo lắng. Anh
đang muốn do thám, chỉ sợ vừa nói xong, cô lại nghiêm mặt lại, lạnh lùng nhìn
anh. Thế nhưng cô không hề làm vậy, chỉ bất lực quay mặt sang một bên