còn minh mẫn, cô lặng lẽ thay đổi chỗ ngồi với Chu Địch Thần, đoán chắc Mạc Bắc
cũng chẳng phát hiện ra.
Khi về đến trung tâm thành phố đã là mười hai giờ đêm
rồi, mọi người xuống xe trước phòng tập thể thao, Mạc Hướng Vãn phải vào phòng
vệ sinh nữ nôn ọe một trận.
Thật ra, tửu lượng của cô không cao, cô chỉ luyện được
biểu hiện trên mặt mà thôi. Mỗi lần uống nhiều, nếu không nôn ra, cô chẳng thể
nào đi đứng vững vàng được. Sau khi nôn xong, cô ngẩng đầu nhìn hình ảnh mình
trong gương, sắc mặt trắng bệch như ma, sáp lại gần nhìn phía đuôi mắt, hình
như đã có một vài nếp nhăn thoắt ẩn thoắt hiện rồi.
Cô đã sinh con, lại sắp ba mươi, cơ thể cô dù tốt đến
đâu thì cũng bắt đầu có những biểu hiện không tốt.
Mạc Hướng Vãn lẩm bẩm: “Nhất định phải làm tấm thẻ hội
viên ở một spa nào đó mới được.”
Sau khi nói xong, cô loạng chà loạng choạng đi ra
ngoài, không may chân bị trẹo sang một bên, đau nhói. Mạc Hướng Vãn bám vào
tường, thở hổn hển, nước mắt bất giác tuôn trào. Mẹ con họ chẳng khác gì nhau,
liễu yếu đào tơ điển hình, rất dễ bị thương.
Đột nhiên có người gọi tên cô: “Mạc tiểu thư?”
Cô ngẩng đầu lên, lại là người mà cô không muốn gặp
nhất. Tại sao anh ta lại có mặt ở đây, vào đúng lúc này chứ? Mạc Hướng Vãn cố
gắng kìm nén nước mắt lại, thật sự chẳng muốn nói chuyện cùng anh nên cứ như
vậy mắt rưng rưng đứng nhìn.
T¬T
Mạc Bắc đang cho xe quay lại, đột nhiên nhìn thấy một
cô gái đang cần sự giúp đỡ. Đầu tiên anh dừng xe, nhìn thấy cô đứng không vững,
phải ôm lấy bức tường mà vẫn bắt ép bản thân đi tiếp. Anh liền lên tiếng đề
nghị được giúp: “Cô có cần giúp đỡ không?”
Mạc Hướng Vãn nhìn anh như nhìn thấy quỷ, hoàn toàn
không cho anh lại gần. Anh nhìn hình ảnh mình hiện lên trên kính xe, quần áo
chỉnh tề, hơn nữa còn đàng hoàng, đĩnh đạc, chẳng có chút liên quan gì đến hình
ảnh một lãng tử phong lưu hết.
Điều này khiến người ta tổn thương lòng tự trọng, ngay
cả đến Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy bản thân phản ứng hơi quá, cô vội chỉnh lại
phần tóc mái đang rối bù.
Mạc Bắc cảm thấy rất kỳ lạ nhưng vẫn nhẫn nại hỏi:
“Mạc tiểu thư, cô thế này làm sao mà đi về nhà được?”
Một làn gió mát lạnh thổi qua khiến đầu óc cô cũng
tỉnh táo hơn phần nào, cô thì thầm lên tiếng: “Tôi uống hơi quá chén.”
Mạc Bắc mỉm cười: “Tôi hoàn toàn có thể hiểu được mà.”
Thái độ của anh vẫn hiền hòa, lịch lãm như mọi khi,
thế nhưng Mạc Hướng Vãn vẫn không cảm thấy dễ chịu chút nào: “Vậy phiền anh gọi
một chiếc taxi hộ tôi với.”
Thật là mất mặt quá đi thôi, Mạc Bắc cảm thấy lòng tốt
của mình đã bị chà đạp một cách không thương tiếc, phong độ lịch lãm quý ông
của anh lại không nhận được sự hưởng ứng từ người ta. Tất cả mọi thứ đều khó
hiểu. Thế nhưng anh lại chẳng thể nào từ chối phụ nữ được nên liền mỉm cười hòa
nhã, nhanh chóng đứng bên lề đường gọi taxi giúp cô.
Cuộc sống về đêm ở đây vừa mới kết thúc, taxi qua qua
lại lại chở toàn những con người rệu rã chốn thành đô. Họ chơi đùa đủ rồi, liền
quay về nhà ngủ một giấc rồi sáng hôm sau đi làm lại tươi tỉnh như thường. Vậy
nên, Mạc Bắc hoàn toàn có thể thông cảm với thái độ thất thường của vị tiểu thư
trước mặt mình.
Khó khăn lắm mới có một chiếc taxi dừng lại, người lái
xe hạ cửa kính liếc qua Mạc Bắc. Anh liền quay đầu hỏi Mạc Hướng Vãn: “Cô muốn
về đâu?”
“Đến Áp Bắc.”
Người lái xe vừa nghe thấy kêu lên: “Ông anh à, đang
đùa với thằng em sao? Đằng sau lưng anh chẳng phải là chiếc BMW sao còn phải
gọi taxi làm gì? Cãi nhau với bạn gái thì cũng đừng lấy chúng tôi ra làm trò
đùa chứ. Mấy người chúng tôi kiếm sống đâu có dễ dàng gì.”
Nói xong, người tài xế liền hạ kính xuống, rồi lái xe
đi thẳng.
Mạc Bắc ngây người ra một lúc, chỉ biết thốt lên một
tiếng: “Hầy!”
Ngày hôm đó, Mạc Hướng Vãn đúng là chẳng có chút may
mắn nào. Mạc Bắc đứng bên lề đường suốt mười lăm phút liền mà không đón được
taxi.
Cô đứng tựa vào bức tường phía xa xa, nhìn thấy bộ
dạng nhiệt tình của anh, trong lòng bất giác cảm thấy ân hận, áy náy.
Đã chín năm rồi, ấn tượng về Mace trong đầu cô gần như
đã biến mất. Lúc nãy, cô thấy vị Mạc Bắc này có thể ăn uống, tán dóc, hóa thành
một thể với mấy người trong làng giải trí như Vu Chính, ngay cả uống rượu oẳn
tù tì cũng chơi rất tài, thái độ rất nồng nhiệt nhưng vẫn giữ được vẻ lịch lãm.
Cô nhớ lại lúc xưa khi cô mắng anh: “Anh đúng là một kẻ lưu manh”. Anh liền hỏi
lại ngay: “Anh lưu manh chỗ nào chứ?”, khuôn mặt tỏ ra vô cùng ngây ngô, vô
tội.
Mạc Hướng Vãn nghĩ một hồi rồi bất giác mỉm cười.
Mạc Bắc nhìn cô bằng đôi mắt ngạc nhiên, khó hiểu.
Tính cách của cô gái này đúng là thất thường, anh cũng nên thông cảm vì cô ta
đang ngà ngà men say.
Đứng mãi bên đường nhưng anh chẳng thể nào gọi được
taxi, Mạc Bắc cảm thấy tiến thoái lưỡng nan, liền quay lại nói với Mạc Hướng
Vãn: “Thôi thế này nhé, cô cứ lên xe đi, tôi không thu tiền taxi của cô là được
chứ gì?”
Đây là câu nói đùa dùng để hòa hoãn, thương lượng. Mạc
Hướng Vãn đương nhiên là hiểu rõ điều này, gió lạnh thổi qua, đầu óc cô cũng
tỉnh táo