hơn nhiều, bản thân cũng cảm thấy lúc nãy mình đã cư xử hơi quá đáng,
giống như thể đang ăn hiếp người hiền lành vậy, làm thế chẳng nhân đạo chút
nào!
Cô hắng giọng rồi quay sang nói với Mạc Bắc: “Vậy thì
làm phiền anh nhé.”
Mạc Bắc lại gần đỡ lấy cô, Hướng Vãn liền đưa tay
quàng qua cổ anh. Đây là lần đầu tiên sau từng ấy năm hai người gần nhau đến
thế.
Mạc Bắc bất chợt quay đầu lại, nhìn chăm chăm đến mức
cô đỏ bừng mặt cúi rạp đầu xuống.
Mạc Bắc đột nhiên cất lời hỏi: “Mạc tiểu thư, trước
đây chúng ta đã từng gặp nhau chưa vậy?”
Khi ngẩng đầu lên, Mạc Hướng Vãn nở nụ cười ngượng nghịu:
“Mới lần đầu gặp mặt mà tôi đã thất lễ như vậy, đã mạo phạm đến anh rồi.”
Mạc Bắc đỡ cô vào trong xe rồi nói: “Không có gì.”
Suốt dọc đường hai người chẳng biết nói chuyện gì, Mạc
Hướng Vãn đành nhắm mắt lại thư giãn. Mạc Bắc lặng lẽ bật nhạc, điều trùng hợp
là đúng lúc đó đài lại đang phát bài hátHình
như là cố nhân của Mai Diễm Phương[1'>. Bài
hát này da diết, tình cảm, đi vào lòng người, khiến Mạc Hướng Vãn nhập tâm đến
mức mở cả mắt ra.
[1'>
Ca sỹ nổi tiếng Hồng Kông.
Anh quay sang hỏi cô: “Không làm phiền cô chứ?”
Mạc Hướng Vãn đột nhiên nhớ lại, hai ngày mà trước kia
họ ở cùng nhau, anh đã đối xử với một cô gái xa lạ khá dịu dàng. Xem ra, con
người anh từ khi sinh ra tính tình đã nhẹ nhàng, dễ chịu rồi.
“Bây giờ khó mà nghe được những bài hát sâu lắng, ý
nghĩa thế này”. Mạc Hướng Vãn nói.
“Làng giải trí vẫn luôn hưng vượng mà.”
“Thịnh quá hóa suy rồi, những người hát hay diễn giỏi
càng ngày càng ít đi, người ta chỉ chăm chăm ăn cắp tác phẩm của người khác.
Sau khi công chúng đã quen thì việc này cũng trở nên bình thường như cân đường
hộp sữa mà thôi.”
Mạc Bắc liền cười: “Làm ngành nào cũng có nỗi khổ
riêng của ngành ấy.”
“Đúng thế, đây chỉ là một công việc kiếm ăn mà thôi.”
“Mà công việc cũng chỉ là một phần của đời người.”
Câu nói sau cùng này đã khiến cho Mạc Hướng Vãn chẳng
thể nào an giấc nổi vào buổi đêm hôm đó.
Mạc Bắc lái xe đưa cô về trước cổng tiểu khu, cô thành
tâm thành ý nói lời cảm ơn rồi lại xin lỗi về sự thất lễ của mình mấy lần liền,
Mạc Bắc thì liên tục nói câu “Không có gì cả”. Cô nhìn anh lái xe đi càng ngày
càng xa, đột nhiên cảm thấy thật sự không quen một Mace hoặc cũng có thể nói là
Mạc Bắc như thế này.
Nhưng đây không phải là vấn đề mà cô phải giải quyết
ngay tức khắc, Mạc Hướng Vãn nhanh chóng lên cầu thang.
Lúc này, khu vệ sinh trong nhà cô chẳng khác nào một
bãi chiến trường. Mạc Phi cầm tờ báo cũ trong tay lóng nga lóng ngóng thấm nước
trên sàn. Khắp cả sàn nhà vệ sinh trải đầy báo cũ.
Mạc Hướng Vãn khẽ cất tiếng: “Mạc Phi, con đã làm gì
với sàn nhà vệ sinh thế?”
Mạc Phi nhìn thấy mẹ về, khuôn mặt đỏ ửng lên. Thằng
bé vốn không phải là đứa trẻ biết sợ mẹ, đặc biệt là những lúc bị bắt tại trận
như thế này.
Mạc Phi quyết định thẳng thắn “khai” thật, mặt nhăn
nhó giải thích sự việc: “Mẹ ơi, tất cả là do con không tốt. Hôm nay con đi leo
núi với Vu Lôi và các bạn trong lớp. Bộ quần áo thể thao của con bị bẩn, mẹ đã
đi làm cả ngày vất vả, cực nhọc rồi nên con quyết định tự giặt quần áo. Nhưng
máy giặt thật sự khó sử dụng quá, mẹ ơi, tha lỗi cho Mạc Phi nhé!” Nói xong,
cậu bé liền sà vào lòng mẹ nũng nịu.
Mạc Phi năm nay tròn tám tuổi, cao tầm mét tư, thân
thể săn chắc do thường xuyên chơi bóng đá. Chính vì vậy, khi cậu bé sà vào lòng
đã khiến Mạc Hướng Vãn bất giác lùi về sau mấy bước.
Trong khoảnh khắc đó, cô chợt nghĩ: Nếu như Mạc Phi
cũng sà vào lòng Mạc Bắc giống thế này thì chắc anh sẽ chẳng như cô, lùi về sau
tận mấy bước liền. Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt. Cô nghiêm mặt lại
quát: “Những lời mẹ nói con đều để ngoài tai hết đúng không? Con cho rằng bây
giờ chỉ cần lẻo mép vài câu là mọi chuyện có thể qua đi hay sao?”
Tuy rằng hàng ngày cô vẫn thường nghiêm khắc dạy dỗ
Mạc Phi, nhưng vào giữa lúc canh ba nửa đêm, thanh tịnh, yên ắng thế này, giọng
nói của cô lại khá lớn nên uy lực phát ra chẳng nhỏ chút nào. Mạc Phi hoàn toàn
sợ hãi, cậu bé không dám nũng nịu nữa, đứng thần người ra nhìn Mạc Hướng Vãn.
Mạc Hướng Vãn bỏ kính xuống, đưa tay lên day day thái
dương. Cô chỉ bị cận nhẹ, đeo kính hay không cũng chẳng sao hết, có điều từ sau
khi đi làm, cô chẳng mấy khi bỏ kính ra cả. Hôm nay Mace cũng đeo một cặp kính
cận, nhìn vào đôi mắt to tròn, đáng yêu bẩm sinh của Mạc Phi, cô chột dạ nghĩ:
“Đúng là nguy hiểm, chẳng lẽ sau này Mạc Phi cũng sẽ trở thành anh chàng bốn
mắt?” Thật là đáng sợ, tim cô khẽ thắt lại.
Mạc Phi lặng lẽ quan sát, thấy mẹ mắng một câu xong
chẳng nói thêm lời nào nữa, thì nhanh chóng chộp lấy cơ hội: “Mẹ ơi, tuần sau
có thời gian rảnh thì dạy con dùng máy giặt nhé, sau này con sẽ không bao giờ
mắc lỗi nữa.”
Mạc Hướng Vãn thở dài một tiếng: “Thôi đi, anh ạ, anh
đi ngủ mau cho tôi nhờ.”
Mạc Phi thận trọng hỏi lại: “Mẹ ơi, mẹ không giận con
nữa sao?”
“Dù cho mẹ có tức giận thì buồng vệ sinh cũng không
sạch sẽ lại ngay được, vậy thì tức giận có tác dụng gì không?” Mạc
